Trần Thiên Minh rút điện thoại ra. Trên màn hình điện thoại là số của Dương Quế Nguyệt. Chắc cô ta lại tìm mình có việc gì rồi.
Bấm nút nghe, chẳng có âm thanh gì. Trần Thiên Minh cố ý nói:
"Ai gọi điện thoại cho tôi đấy? Sao không có tiếng gì cả? Nhầm số à!?"
"Trần Thiên Minh, anh không nhận ra số của tôi à?" - Điện thoại truyền ra tiếng của Dương Quế Nguyệt, nàng vừa tức giận vừa thở hổn hển.
"Ồ! Hóa ra là Dương tiểu thư, tôi cứ tưởng cô đang ở hộp đêm nào kiếm sống. Cô biết không, dạo này ở các hộp đêm, mấy em phục vụ càng ngày càng chất lượng. Hôm qua tôi đến còn có một em hỏi tôi có muốn phục vụ 'đặc biệt' không cơ đấy." - Trần Thiên Minh vừa cười vừa nói.
"Trần Thiên Minh, anh cố ý trêu tôi! Anh biết rõ đây là số điện thoại của tôi mà." - Bị Trần Thiên Minh nói một mạch, Dương Quế Nguyệt từ chỗ im lặng bỗng chốc bùng nổ, nàng to tiếng mắng hắn.
"Tôi nào dám chứ, cô bây giờ là nhân vật có máu mặt ở cục công an mà. Tôi dám trêu ai cũng không dám trêu cô đâu! Tôi sợ cô dùng gậy đánh vào đầu tôi! Dương tiểu thư lúc nào cũng vậy!" - Trần Thiên Minh làm ra vẻ một cậu học trò nhỏ đang sợ hãi, nhưng thực ra trong lòng thì không. Dương Quế Nguyệt thường dùng gậy đánh vào đầu hắn. Bị đánh vào đầu thì ai mà chẳng sợ!
"Trần Thiên Minh... Tôi... tôi mời anh đi ăn cơm được không?" - Dương Quế Nguyệt nói trong điện thoại, giọng điệu có vẻ miễn cưỡng.
"Không cần, tôi vừa ăn cơm xong." - Trần Thiên Minh từ chối thẳng thừng. Với mối quan hệ giữa hắn và Dương Quế Nguyệt, nếu cô ta thật sự mời thì chắc chắn lại có chuyện gì rồi! Bữa cơm này không thể ăn!
"Tối nay tôi mời..." - Dương Quế Nguyệt không nổi giận, tiếp tục mời.
Trần Thiên Minh dừng lại một chút rồi đáp lại:
"Không cần, ý tốt của cô tôi ghi nhận, nhưng tôi không đáp ứng được. Dạo này tôi bận nhiều việc, cô không cần mời tôi đâu. Dương Quế Nguyệt, cô có chuyện gì cứ nói thẳng ra, không cần đi đường vòng như vậy. Việc này không giống tính cách của cô."
"Tôi có việc tìm anh, chúng ta ăn cơm tối nay được không? Anh thích nơi nào cứ chọn, tôi mời." - Dương Quế Nguyệt nói thẳng ra lý do "có chuyện" nên mới "cần tìm".
Xem ra cô ta thật sự có chuyện gì đó mới tìm Trần Thiên Minh, bằng không sẽ không ăn nói khép nép với hắn như thế này. Theo lẽ thường, Dương Quế Nguyệt luôn là người mắng Trần Thiên Minh.
"Không cần, chúng ta cũng không phải người một nhà thân thiết gì, khách sáo làm gì chứ!" - Trần Thiên Minh vẫn kiên quyết từ chối.
"Trần Thiên Minh, hay là anh sợ, không dám đi ăn với tôi?" - Dương Quế Nguyệt thấy Trần Thiên Minh không đồng ý, không khỏi tức giận. Nàng không còn ăn nói khép nép nữa mà bắt đầu mắng hắn.
"Khốn kiếp, tôi mà sợ cô nàng hung dữ nhà cô à? Hung dữ, đây mới đúng là cô! Cách nói vừa rồi của cô thực sự rất giống một cô gái ở hộp đêm hôm qua gọi điện cho tôi." - Trần Thiên Minh vừa cười vừa nói.
"Trần Thiên Minh, anh muốn chết không? Anh có tin tôi đánh vỡ sọ anh không?" - Dương Quế Nguyệt tức giận đáp lại. Ban đầu nàng có việc nhờ Trần Thiên Minh nên mới ăn nói khép nép. Bây giờ hắn không chịu đồng ý, nàng mới không khách khí mắng hắn.
"Được rồi, 6 giờ chiều tối nay. Chúng ta ăn cơm tại khách sạn M thị. Cô nhớ kỹ là cô mời đấy, lúc trả tiền đừng nói quên mang theo nhé."
"Trần Thiên Minh... Anh đồng ý à? Anh nhớ đó!" - Dương Quế Nguyệt nghe thấy Trần Thiên Minh đồng ý cũng thở phào nhẹ nhõm.
"Đúng vậy, dù sao cũng là cô mời. Tôi sao lại không đi được chứ." - Trần Thiên Minh nói mãi nhưng vẫn không biết Dương Quế Nguyệt nhờ mình việc gì, không khỏi hơi thất vọng.
"Được rồi. Khi nào đặt phòng xong tôi sẽ gọi cho anh. Anh nhớ phải đến đó!" - Dương Quế Nguyệt vui vẻ đáp lại.
"Ừm... Cứ thế nhé. Tôi còn 18 mỹ nữ nữa mời đi ăn cơm. Không rảnh bồi tiếp cô nữa đâu!" - Trần Thiên Minh vừa nói xong thì cúp máy luôn.
Buổi chiều, Trần Thiên Minh trở lại trường học. Hắn gọi điện thoại cho Tiểu Hồng, hỏi về biểu hiện của Hoàng Lăng trong ban dạo này. Nghe Tiểu Hồng nói Hoàng Lăng dạo này không chăm học lắm, hắn bắt đầu hoài nghi thành tích của Hoàng Lăng có vấn đề.
"Tiểu Hồng, dạo này Hoàng Lăng có gian lận trong kỳ thi toàn trường không?" - Trần Thiên Minh hỏi.
"Thầy à... Việc này... Em không biết." - Tiểu Hồng ấp a ấp úng đáp lại.
"Tiểu Hồng, sao em không dám nói thật với thầy?" - Trần Thiên Minh thở dài.
"Thầy, em nói cho thầy nghe... Hoàng Lăng với Úy Đình dạo này có cố gắng, nhưng họ gian lận nên mới có kết quả cao. Đặc biệt Tôn Úy Đình, dạo này còn hay giao du với một số thành phần ngoài xã hội."
"Ừm... Thầy biết rồi." - Trần Thiên Minh đặt tay ra sau lưng, đi đến phòng giáo viên. Đến nơi, hắn hỏi một số giáo viên bộ môn và biết được họ cũng thấy kỳ lạ: thành tích của Hoàng Lăng và Tôn Úy Đình tiến bộ quá nhanh. Vừa hay thầy giáo tiếng Anh đi trông thi lớp, vì vậy Trần Thiên Minh xung phong đi trông thi hộ.
"Oa, cô Mạch! Thầy Trần quan tâm đến cô, giúp cô đi trông thi để cô khỏi mệt. Xem ra thầy Trần có ý với cô đó!" - Thầy Đặng thấy Trần Thiên Minh đối tốt với cô Mạch, bèn nói đùa.
Cô Mạch đỏ mặt đáp lại:
"Thầy Đặng, anh đừng nói bậy. Thầy Trần là bạn trai cô Hà dạy nhạc, việc này ai mà chẳng biết."
Trần Thiên Minh nhìn cô Mạch mặt đầy mụn mà thật muốn cho thầy Đặng một sút. Mẹ kiếp! Muốn gán ghép thì tìm cho người ta giáo viên nào trẻ, xinh một tí chứ, bà già 40 chưa có bạn trai này ai thèm!
Bất quá, Trần Thiên Minh nhìn cô Mạch này... Đúng là kinh khủng! Mặt đầy mụn, dáng người "màn hình phẳng". Vừa xấu vừa già, bây giờ vẫn chưa có bạn trai là phải. Nhưng đang có việc, Trần Thiên Minh vẫn nói:
"Cô Mạch, cô trông lớp chúng ta cũng mệt rồi. Lần này cứ để tôi trông thi hộ cho, đảm bảo không ai gian lận đâu!"
Trần Thiên Minh nghĩ thông suốt, lần này mình trông thi thật chặt, xem bọn Hoàng Lăng và Úy Đình làm được gì.
"Cô Mạch thấy chưa!? Chắc chắn thầy Trần có ý gì thật đấy!" - Thầy Đặng càng thêm mắm thêm muối.
Cô Mạch nghe thầy Đặng nói vậy, trong lòng vui mừng vô cùng. Khuôn mặt hơi ửng đỏ, những nốt mụn trên mặt cũng sắp vỡ ra:
"Thầy Đặng, sao anh lại nói thế?"
Bà giáo lại xoay người đi, trước khi rời đi còn nói:
"Trần Thiên Minh, thực sự cảm ơn anh. Anh giúp tôi trông thi, tối nay tôi mời anh đi ăn cơm."
"Không cần, không cần..." - Trần Thiên Minh liều mạng lắc đầu. Thầy giáo lưu manh nhìn vẻ mặt đầy tình ý kia lại thấy may mắn: nơi này là phòng làm việc, nếu không rất dễ có khả năng bà giáo này sẽ nhào tới ôm mình.
"Anh phải đồng ý! Tối nay không gặp không về." - Cô Mạch si tình nhìn Trần Thiên Minh.
Cô ta nhìn vẻ mặt tuấn tú của Trần Thiên Minh mà cũng động lòng, hắn ta thích mình, sao không nắm lấy? Ngay cả thầy Đặng cũng tỏ tình giúp, chắc là hắn thích mình thật rồi, dùng phương thức như thế để tỏ tình! (Bà giáo này ăn dưa bở nặng rồi).
Hà Đào là bạn mình, thứ tình cảm này rất hấp dẫn, tạo nên mối tình tay ba trong truyền thuyết đó!
"Không dám..." - Trần Thiên Minh chuồn đến phòng học.
Vừa vào phòng học, các học sinh đã thấy kỳ lạ:
"Hôm nay có tiết Anh... Cô giáo còn bảo kiểm tra cơ mà?"
Trần Thiên Minh nhìn các học sinh mỉm cười:
"Hôm nay kiểm tra Tiếng Anh một tiết, tôi trông thi hộ. Các em làm bài sau khi phát đề."
Hừ... Nếu tôi trông thi mà các em vẫn làm bài được thì đúng là bản lĩnh thật sự!
Hoàng Lăng thấy Trần Thiên Minh đứng trên bục giảng thì khẽ bĩu môi, thu lại tài liệu trên bàn, sau đó cầm một cây bút bi xoay xoay trên tay.
Bài thi phát xong, một số học sinh bắt tay vào làm luôn. Hoàng Lăng cầm bài, chậm rãi làm trước. Trần Thiên Minh giật mình: chẳng lẽ con bé giỏi thật?
Thế nhưng, không quá 5 phút, Hoàng Lăng thò tay trái xuống dưới ngăn bàn, định rút một cái gì đó. Trần Thiên Minh yên lặng chờ đợi, cũng len lén nhìn Tôn Úy Đình bên kia. Tôn Úy Đình quay ngang quay ngửa. Mặc dù Tôn Úy Đình không cử động mạnh, nhưng Trần Thiên Minh vẫn cảm nhận được.
Hừ, Hoàng Lăng cho tay vào ngăn bàn như đang lục lọi cái gì. Trần Thiên Minh chậm rãi đi xuống, cố ý đứng chỗ bàn Hoàng Lăng. Bài của con bé vẫn trống trơn, chưa làm gì cả. Trần Thiên Minh thấp giọng nhắc nhở:
"Hoàng Lăng, làm bài nhanh lên."
Hắn lại cố ý đi xuống dưới, nhìn vào ngăn bàn của Hoàng Lăng. Quyển sách Tiếng Anh đang được mở ra. Xem ra, con bé đang muốn giở sách ra xem.
"Em biết."
"Em đừng xem trộm sách." - Trần Thiên Minh nhỏ giọng nhắc nhở.
Đi lên một chút, Trần Thiên Minh lại nhìn đúng vào khe áo của Hoàng Lăng. Da thịt trắng nõn, bộ ngực chưa phát triển đầy đủ nhưng cũng tạm được. Thầy giáo lưu manh quay mặt đi, không dám nhìn tiếp.