Buổi tối thứ bảy, Lưu Mỹ Cầm và Hà Đào đang chuẩn bị đến quán karaoke của Diệp Đại Vĩ.
Hà Đào vừa vào trong, nàng thấy ngay Diệp Đại Vĩ, nàng rất sửng sốt, dừng lại ngay ở cửa.
“Hà Đào, thế nào? Thấy tôi nên không dám vào sao?” Diệp Đại Vĩ thấy Hà Đào cũng đến, trong lòng hắn mừng như điên, nhưng vẫn không quên khích bác Hà Đào.
“Ai nói ta không dám vào,” Hà Đào cũng không chịu kém, nàng thấy trong phòng karaoke có mấy nam mấy nữ, vì thế cùng Lưu Mỹ Cầm cũng không quá sợ hãi. Xem ra là Diệp Đại Vĩ theo đuổi Lưu Mỹ Cầm, đêm nay muốn tiếp cận Lưu Mỹ Cầm, nàng vốn biết bản chất của Diệp Đại Vĩ, cũng rất hiểu mức độ nguy hiểm khi ở cùng với hắn.
“Tốt, mọi người ngồi đi, cùng hát nào.” Diệp Đại Vĩ bắt chuyện với mấy nam nữ kia, thật ra bọn họ đều là thủ hạ của hắn, chẳng qua là cũng không dám để Tóc Xù xuất hiện, bởi vì lần trước Tóc Xù đánh Trần Thiên Minh, Hà Đào cũng có mặt.
“Lão đại, có chuyện không hay rồi,” Lâm Quốc chạy ngay đến văn phòng gặp Trần Thiên Minh rồi vội vàng nói.
“Có chuyện gì mà gấp gáp như vậy?” Trần Thiên Minh vừa nghe thấy Lâm Quốc nói vậy, trong lòng cũng giật mình. Từ lúc chia tay với Hà Đào, hắn đến giờ toàn gặp vận đen.
“Hà, Hà Đào cùng một cô giáo nữa trong trường đang ở quán karaoke của Diệp Đại Vĩ, Phùng Hào đã hỏi qua, nghe nói là sinh nhật của Diệp Đại Vĩ, chỉ là sinh nhật của hắn đã tổ chức vào tháng trước, vì thế em nghi ngờ có điều mờ ám trong chuyện này. Rất có thể…” Lâm Quốc nói đến đây thì hơi dừng lại.
“Có thể cái gì? Nói nhanh!” Trần Thiên Minh vừa nghe thấy Hà Đào đi đến chỗ của tên Diệp Đại Vĩ sắc lang kia, trong lòng vô cùng sốt ruột, vì thế vội hỏi có chuyện gì xảy ra.
“Nghe nói Diệp Đại Vĩ thường dùng thủ đoạn ‘hạ dược’ để ‘mê gian’ các cô gái. Chẳng qua đây chỉ là nghe nói, cũng chưa có ai thấy tận mắt.” Lâm Quốc bất đắc dĩ khoát tay nói.
“A Quốc, chú mau gọi điện thoại cho Phùng Hào, bảo nó đặt một căn phòng ngay cạnh phòng đó cho anh, nhớ cẩn thận tìm hiểu, anh đến đó ngay.” Trần Thiên Minh nghe thấy thủ đoạn bỉ ổi của Diệp Đại Vĩ, hắn cũng sợ Hà Đào có chuyện, vì thế liền kêu Lâm Quốc trông coi công việc ở khách sạn, còn hắn thì chạy ngay đi lấy xe chạy đến quán karaoke của Diệp Đại Vĩ.
“Phùng Hào, tình hình thế nào rồi?” Trần Thiên Minh tiến vào căn phòng mà Phùng Hào đã đặt, sau đó hỏi luôn.
“Trong này có một tên phục vụ mà em quen, em đã kêu hắn vào xem, bọn họ vẫn còn đang hát, chẳng qua hắn nói rằng, ngoài hai cô gái mà hắn không quen, đám đàn ông đều là thủ hạ của Diệp Đại Vĩ, còn nữ thì là đám ‘tiểu thư’ trong quán.” Phùng Hào nhanh chóng nói: “Em e rằng hai cô giáo kia tối nay sẽ gặp chuyện.”
“Tốt, Phùng Hào, chú ra cửa canh xem, phòng bên đó có động tĩnh gì không? Anh sẽ gọi điện ngay cho Hà Đào.” Trần Thiên Minh nói xong liền lấy điện thoại gọi cho Hà Đào.
Di động kêu đã lâu, Hà Đào cũng không nghe, không biết là nàng không nghe được, hay là không muốn tiếp điện thoại của Trần Thiên Minh.
Trần Thiên Minh vẫn không nản chí, tiếp tục gọi.
“Xin chào,” Hà Đào cuối cùng cũng bắt máy, trong lòng Trần Thiên Minh vô cùng vui mừng, “Hà Đào, em đang ở đâu?”
“Ta ở đâu thì liên quan gì đến ngươi?” Hà Đào nghe thấy tiếng của Trần Thiên Minh, trong lòng rất giận, vẻ mặt cũng rất khó coi.
“Anh nói cho em nghe, Diệp Đại Vĩ không phải là người tốt đâu, em…” Trần Thiên Minh muốn nhanh chóng nói rõ ý đồ của Diệp Đại Vĩ tối nay cho Hà Đào, chỉ là Hà Đào đã cắt lời hắn.
“Trần Thiên Minh, sao ngươi lại theo dõi ta? Ta thấy ngươi cũng không tốt lành gì đâu? Ngươi cũng đừng gọi điện thoại cho ta, có gọi ta cũng không nghe đâu, ta không muốn nhìn thấy ngươi nữa, cũng không muốn nghe ngươi nói nữa, ngươi tốt nhất là tránh xa ta ra một chút.” Hà Đào không ngờ được Trần Thiên Minh lại theo dõi nàng, vì thế tức giận cúp máy luôn.
“Anh…” Trần Thiên Minh còn đang muốn nói, nhưng mà Hà Đào đã cúp máy, vì thế đành thôi. Hắn lại nói với Phùng Hào: “Phùng Hào, chú canh cửa cho anh, nếu có bất thường, lập tức báo ngay.” Trần Thiên Minh bắt đầu chờ đợi, nếu nửa tiếng nữa Hà Đào còn không ra, hắn nhất định sẽ xông vào, mặc kệ Hà Đào nghĩ hắn là loại người gì.
“Hà Đào, làm sao vậy, vừa nói chuyện điện thoại với ai, là ai đã chọc giận cô, ta sẽ cho người đánh hắn cho cô bớt giận.” Diệp Đại Vĩ loáng thoáng nghe thấy tiếng quát tháo giận dữ của Hà Đào với Trần Thiên Minh, có vẻ hai người họ đang có mâu thuẫn, ha ha, ‘ném đá xuống giếng’, đây chính là cơ hội tốt nhất.
“Không có gì, cũng không liên quan gì đến anh.” Hà Đào cũng không thèm nhìn Diệp Đại Vĩ, nàng đi thẳng vào phòng, không cho Diệp Đại Vĩ chút mặt mũi nào. Chẳng qua là Diệp Đại Vĩ bây giờ cũng không cần quan tâm, hắn chỉ cười cười, nên Hà Đào cũng không thể vô cớ mắng chửi hắn.
Hà Đào nhìn đồng hồ, cũng đã qua nửa tiếng, tuy rằng vừa rồi nàng tức giận mắng Trần Thiên Minh, nhưng quả thật nàng cũng không muốn ở lại cái nơi này lâu, hơn nữa lại còn ở cùng chỗ với Diệp Đại Vĩ.
Hà Đào nhẹ nhàng kéo áo Lưu Mỹ Cầm, nhỏ giọng nói: “Mỹ Cầm, chúng ta không quen ai ở đây cả, hay là chúng ta đi về đi, được không?”
Lưu Mỹ Cầm nghĩ lại, cảm thấy những người trong phòng này trừ Diệp Đại Vĩ ra nàng cũng không quen ai cả, chơi cũng chẳng vui, hơn nữa mấy người này trông có vẻ không đáng tin. “Được, chúng ta đi thôi.” Lưu Mỹ Cầm cũng gật đầu nói.
“Diệp Đại Vĩ, chúng ta có việc phải về trước.” Hà Đào đứng dậy nói.
“Cái gì, Hà Đào, cô cũng không cho tôi chút mặt mũi nào sao, mới đến một lát đã đòi về, thậm chí đến cả bánh ngọt cũng chưa ăn luôn.” Diệp Đại Vĩ vừa nghe thấy Hà Đào nói cả hai nàng đều phải về, kinh ngạc nói.
“Không ăn, chúng ta thật sự là có việc phải đi.” Hà Đào lắc đầu, nếu còn ăn bánh ngọt, thì không biết đến bao giờ mới xong.
“Hà Đào, cô thật là, đi đến đây, hát cũng không hát một bài, trà cũng không uống một ngụm, cứ thế mà đi, sau này tôi còn mặt mũi nào nữa! Các người nói có phải không?” Diệp Đại Vĩ đứng dậy nói, sau đó nháy mắt ra hiệu với 03.
03 lập tức hiểu ngay, nói: “Ông chủ Diệp, tôi thấy ông cũng chẳng có bản lĩnh gì rồi, hai vị tiểu thư xinh đẹp này cũng không thèm nể mặt ông chút nào, đấy ông xem, trà này là trà ngon, vậy mà cũng không uống lấy một ngụm.”
Mấy người bên cạnh cũng nói xen vào, có người còn nói đùa bảo lấy đồ vào túi cho các cô mang về nhà ăn uống nữa.
Hà Đào thấy đám người kia nói vậy, nàng đành nâng chén, sau đó nói với Diệp Đại Vĩ: “Diệp Đại Vĩ, ta hôm nay thật sự có việc, thôi thì uống chén này coi như chúc mừng sinh nhật anh vậy.”
“Vậy còn Mỹ Cầm thì sao?” Diệp Đại Vĩ nhìn Mỹ Cầm rồi nhẹ nhàng hỏi.
“Tôi cũng giống như Hà Đào.” Lưu Mỹ Cầm cũng nâng chén lên cùng uống với Hà Đào.
“Vậy chúng ta đi thôi.” Hà Đào nói với Lưu Mỹ Cầm.
“Đi, các người đi đâu?” Diệp Đại Vĩ nhìn thấy Hà Đào và Lưu Mỹ Cầm uống hết chén trà, hắn liền cười dâm đãng nói.
“Chúng ta đi về, Diệp Đại Vĩ, anh tránh ra.” Hà Đào muốn đẩy Diệp Đại Vĩ ra, nhưng mà tay của nàng đã bị hắn nắm được.
“Diệp Đại Vĩ, anh buông ra.” Hà Đào rất nóng nảy, hét lên.
“Buông ra? Ha ha, Hà Đào, cô có biết trong trà cô vừa uống có gì không? Chính là [Đầu Ruồi Đỏ], một loại thuốc rất mạnh, chỉ lát nữa thôi cô sẽ cầu xin tôi ‘chiều’ cô. Ha ha ha.” Diệp Đại Vĩ lại tiếp tục cười to.
“Anh... anh dám! Các người không phải vừa rồi cũng uống sao? Vì sao lại không sao?” Hà Đào hỏi.
“Ha ha, đó chính là chỗ thông minh của tôi, thuốc là nằm trong chén, chứ không phải trong trà.”
Diệp Đại Vĩ nói xong lại cười lớn.