“Diệp Đại Vĩ, mày là tên khốn kiếp, tao sẽ kiện mày,” Hà Đào tức giận nói.
“Kiện đi, ai sẽ tin mấy cô, bên trong này tất cả đều là đàn em của tao, mà nói thêm, sau khi tao ‘làm’ mấy cô, mấy cô cũng sẽ không nỡ kiện tao đâu, cô nói xem đúng không, Mỹ Cầm?” Diệp Đại Vĩ lúc này thấy Hà Đào lấy di động ra, hắn liền xông tới, giật máy của cô ấy, rồi hung ác nói: “Nếu cô còn lộn xộn, lát nữa tao sẽ cho đám đàn ông kia xếp hàng ‘làm’ mày”.
Lưu Mỹ Cầm vừa khóc vừa nói với Diệp Đại Vĩ: “Diệp Đại Vĩ, em không ngờ anh lại là loại người như vậy.”
“Ha ha, biết thế thì tốt, nhưng mà tao cũng không sợ, thuốc cũng đã bắt đầu phát tác rồi.” Diệp Đại Vĩ thấy thân thể Hà Đào bắt đầu vặn vẹo, cô ấy có chút mất tự nhiên, vì thế hắn đoán là thuốc đã có tác dụng.
“Anh, anh tha cho bọn em đi!” Lưu Mỹ Cầm lại tiếp tục khóc và nói.
“Tha cho mấy cô ư? Làm sao có thể được? Lát nữa tao còn muốn chơi 3P!” Diệp Đại Vĩ nhìn hai mỹ nữ trước mặt rồi cười dâm đãng nói.
“Số 03, cô đi ra ngoài đi, mà còn cả hai tên nữa,” Diệp Đại Vĩ chỉ vào hai tên nam nhân trong phòng nói: “Mấy đứa cùng với Tóc Xù chắn ở cửa, không có tao gọi thì không cho ai vào cả. Ha ha, tao đêm nay muốn ‘một mũi tên trúng hai đích’. Mỹ Cầm, lần trước để cô trốn thoát, hôm nay thì cô có lên trời cũng khó thoát. Còn cô Hà Đào, cô không phải vẫn rất cao ngạo vì có người cha là quan cấp cao sao? Đêm nay tao sẽ ‘làm’ cô để xem cô còn cao ngạo nữa không?” Diệp Đại Vĩ nói rồi tự cởi quần áo.
Diệp Đại Vĩ sau khi đã cởi sạch quần áo ra thì đứng đó cười dâm đãng đi về phía Hà Đào, trong lòng hắn, Hà Đào vẫn quan trọng hơn Lưu Mỹ Cầm nhiều.
Hà Đào hiện giờ cảm thấy trong đầu rất choáng váng, chân tay bủn rủn không còn sức lực, xem ra đêm nay khó tránh khỏi kiếp nạn này. Haizz, sớm biết thế này thì đã nghe lời Trần Thiên Minh rồi.
“Trần Thiên Minh, tất cả đều là do anh hại. Anh giờ đang ở đâu?” Hà Đào nhìn dáng vẻ đáng ghê tởm của Diệp Đại Vĩ, trong lòng cảm thấy rất tuyệt vọng.
“Lão đại, mấy người trong phòng bên đã đi ra, nhưng không có hai cô giáo kia, cũng không thấy Diệp Đại Vĩ. Bọn họ vẫn còn ở trong phòng, lão đại, Tóc Xù và hai tên đàn em của Diệp Đại Vĩ đang canh cửa, xem ra là có chuyện xảy ra rồi.” Phùng Hào vội vàng chạy vào thông báo cho Trần Thiên Minh đang ở bên ngoài.
“Tiểu Tam,” Trần Thiên Minh nói với một tên huynh đệ đứng cạnh Phùng Hào: “Đây là chìa khóa xe của anh, xe để ở ngoài, chú xuống đánh xe đến trước cửa cho anh. Phùng Hào, chú cùng anh đi cứu người.” Trần Thiên Minh hiện tại rất vội, lời vừa dứt hắn đã lao ra khỏi cửa.
“Trần Thiên Minh?!” Tóc Xù là tên đầu tiên phát hiện ra Trần Thiên Minh.
“Mày đi chết đi.” Trần Thiên Minh hiện đang rất tức giận, hắn lập tức vận công rồi giáng cho Tóc Xù một quyền. Bốp một tiếng, Tóc Xù bị một quyền của Trần Thiên Minh đánh gục xuống đất, mặt mũi khó coi vô cùng, không thể nhúc nhích.
Hai tên khác thấy Tóc Xù bị người ta đánh ngã, liền lập tức xông vào đánh Trần Thiên Minh.
Trần Thiên Minh cũng không thèm tránh, tặng cho mỗi tên một quyền, hai tên kia cũng nối gót theo Tóc Xù.
Sau khi đánh ngã ba tên này, Trần Thiên Minh lại đạp mạnh vào cánh cửa phòng. Bang một tiếng, cánh cửa vốn bị khóa đã bị Trần Thiên Minh đá tung ra.
“Tóc Xù, không phải là tao đã bảo không cho ai vào cơ mà?” Diệp Đại Vĩ đang cởi áo ngoài của Hà Đào ra nên cũng không quay đầu lại, hắn vẫn tưởng người vào là Tóc Xù.
“Diệp Đại Vĩ, mày dám động đến người phụ nữ của tao, tao giết mày!” Trần Thiên Minh thấy Diệp Đại Vĩ trên người không mảnh vải, lại đang cởi quần áo của Hà Đào, hắn vô cùng tức giận lao tới, đá thẳng vào mông Diệp Đại Vĩ.
“Ai da!” Diệp Đại Vĩ bị Trần Thiên Minh đá ngã kêu thảm thiết.
“Tao xem mày còn dám cướp người phụ nữ của tao không!” Trần Thiên Minh vừa nói vừa hung hăng đá vào ‘cậu em’ của Diệp Đại Vĩ, hắn hận không thể dẫm nát ‘cậu nhỏ’ của Diệp Đại Vĩ.
“A!” Diệp Đại Vĩ vừa ôm ‘cậu em’ vừa kêu như heo bị chọc tiết, xem ra một cước này của Trần Thiên Minh khá là nặng.
“Lão đại, chúng ta cứu người quan trọng hơn.” Phùng Hào vội vàng nhắc nhở Trần Thiên Minh đang sắp mất lý trí.
Trần Thiên Minh nghe lời Phùng Hào nói, hắn cũng bình tĩnh lại, đi đến bên cạnh giúp Hà Đào mặc lại quần áo.
“Thiên, Thiên Minh.” Hà Đào vẫn còn lại một chút lý trí cuối cùng cũng mở mắt nhìn Trần Thiên Minh: “Anh mau cứu bọn em,” Hà Đào giọng uể oải nói.
“Em không cần sợ, đã có anh ở đây, không ai có thể làm em tổn thương.” Trần Thiên Minh lớn tiếng nói. Hắn nhìn sang bên cạnh, thì ra cô giáo kia chính là Lưu Mỹ Cầm.
“Phùng Hào, chú giúp anh đỡ cô giáo đó, chúng ta đi.” Trần Thiên Minh vừa ôm Hà Đào vừa dẫn theo Phùng Hào đi ra ngoài, cũng không nên ở lâu trong này, cần phải nhanh chóng rời đi.
“Mấy đứa đứng lại cho tao!” Trần Thiên Minh dẫn cả bọn ra đại sảnh, phía sau cũng có mấy tên đàn em của Diệp Đại Vĩ đuổi theo.
“Đến đây, đêm nay tao sẽ cho mấy đứa biết kết cục của việc chọc giận tao!” Trần Thiên Minh vừa nói vừa đưa Hà Đào cho Phùng Hào ở bên cạnh.
Trần Thiên Minh xông tới, một tên cầm đao cũng chém tới hắn, chỉ là Trần Thiên Minh né tránh nhẹ nhàng, sau đó dễ dàng tóm lấy cánh tay của tên này. Rắc một tiếng, tên này liền hét thảm, xem ra cánh tay đã bị gãy.
Trần Thiên Minh cũng hiểu cứu người mới là điều quan trọng, vì thế cũng không đợi mấy tên phía sau kịp phản ứng, hắn liền phi nhanh vào giữa đám người, những nắm đấm liên tục được tung ra, không chút lưu tình nào. Vì thế, mấy tên vừa rồi còn đầy khí thế rất nhanh đã bị Trần Thiên Minh đánh nằm rạp xuống đất, tiếng kêu thảm thiết vang lên liên hồi.
“Phùng Hào, chúng ta đi.” Trần Thiên Minh quay lại nói với Phùng Hào còn đang ngơ ngẩn.
Hắn nhanh chóng mang Hà Đào rời đi, vì Tiểu Tam cũng đang mở cửa xe đợi ở bên ngoài.
“Tiểu Tam, nhanh đưa chúng ta về khách sạn!” Trần Thiên Minh vừa lên xe liền nói lớn với Tiểu Tam, hắn cảm thấy Hà Đào ở bên cạnh đang không được thoải mái, hai má đỏ bừng, không biết Diệp Đại Vĩ đã cho cô ấy uống cái gì, thôi thì lát về khách sạn rồi tính.
Phùng Hào vừa lên xe liền lè lưỡi, hắn vốn tưởng rằng đêm nay sẽ có một trận kịch chiến vô cùng khốc liệt, nhưng không ngờ hắn lại không có cơ hội ra tay, chỉ cần một mình lão đại ra tay đã xử lý xong, hơn nữa còn không mất quá nhiều thời gian.
Xem ra Quốc ca nói không sai, lão đại quả là người thâm sâu khó lường. Nếu người như thế mà là kẻ địch, vậy thì quả là hậu quả khó lường.
“Phùng Hào, chúng ta trước tiên đem họ đến phòng nghỉ. Tiểu Tam, gọi điện thoại cho A Quốc, kêu nó nhanh chóng đến phòng nghỉ cho anh.” Thật ra thì phòng nghỉ của Trần Thiên Minh cũng chỉ là một gian phòng bình thường, chỉ là hắn hay nghỉ ở đó nên gọi là phòng nghỉ mà thôi.
“A Quốc, nhanh xem giúp anh hai cô ấy bị làm sao?” Trần Thiên Minh vừa thấy Lâm Quốc liền nói ngay, vừa rồi Hà Đào và Lưu Mỹ Cầm đều nói là rất nóng và muốn cởi quần áo, nếu không phải hắn ngăn cản, chắc giờ này hai cô ấy đã cởi sạch.
“Lão đại, xem tình hình thì chắc là hai cô ấy đã bị Diệp Đại Vĩ cho uống thuốc gì đó.” Lâm Quốc thấy bộ dáng của Hà Đào và Lưu Mỹ Cầm thì không cần nghĩ mà nói luôn.
“Vậy có biện pháp gì không?” Trần Thiên Minh hỏi.
“Trừ khi cùng hai cô ấy làm… chuyện đó, nếu không thì không có.” Lâm Quốc lắc đầu nói.
Trần Thiên Minh liền cầm bình nước vẩy vào mặt Hà Đào, Hà Đào chỉ nằm yên được vài giây rồi lại tiếp tục vặn vẹo cơ thể.
“A Quốc, nói xem bây giờ phải làm sao?” Trần Thiên Minh rất sốt ruột, hắn nhanh chóng hỏi Lâm Quốc.