Virtus's Reader
Lão Sư Lưu Manh

Chương 88: CHƯƠNG 88: TÔI KHÔNG CẦN ANH CHỊU TRÁCH NHIỆM

Trần Thiên Minh cấu nhẹ tay mình. Mẹ ơi, đau quá, chuyện này chắc chắn không phải mơ.

“Đúng vậy. Cứ coi như mọi chuyện không có gì xảy ra cả.” Lưu Mỹ Cầm gật đầu. “Em cũng không muốn anh chịu trách nhiệm gì cả. Mọi chuyện ngày hôm qua coi như không có gì.”

Ông trời ơi! Mọi chuyện tốt đẹp đến vậy sao? Trần Thiên Minh trong lòng thầm kêu to.

“Hai em thật sự không sao chứ?” Trần Thiên Minh cảm thấy chuyện này không giống như đang nằm mơ chút nào. “Hai em chẳng lẽ nghĩ đến việc ngốc nghếch nào sao?” Chẳng lẽ là nhảy lầu, uống thuốc độc hay là hít khói ga… Trần Thiên Minh càng nghĩ càng thấy sợ. Nếu bởi vì chuyện này mà hai nàng xảy ra chuyện gì thì tội của hắn thật là lớn.

“Anh mới nghĩ quẩn đó!” Hà Đào vừa nghe Trần Thiên Minh nói các cô muốn tự sát, tức giận mắng hắn.

“Thứ nhất, các em ngàn vạn lần đừng nghĩ quẩn trong lòng.” Trần Thiên Minh kiên trì nói với các nàng, về phần trách nhiệm của hắn, hắn bây giờ cũng không rõ nữa.

“Anh chịu trách nhiệm? Anh chịu trách nhiệm như thế nào?” Hà Đào cố ý nói như thế, như thể có ẩn ý, để xem Trần Thiên Minh sẽ chịu trách nhiệm ra sao, chẳng lẽ cưới một trong hai người hay là cưới cả hai? “Trời ơi! Sao mình lại trong đầu lại có suy nghĩ như vậy?” Hà Đào cảm thấy choáng váng khi chính mình nghĩ như vậy, chẳng lẽ mình muốn cưới hắn. Cô cảm thấy mặt mình đỏ bừng.

“Anh, anh quả thật không biết làm sao bây giờ nhưng chắc chắn anh sẽ chịu trách nhiệm.” Trần Thiên Minh nhìn khuôn mặt đỏ bừng của Hà Đào, trong lòng không khỏi giật mình. Mới vừa rồi ân ái cùng Hà Đào, khiến hắn suýt không kiềm chế được.

“Em, chúng em không cần anh chịu trách nhiệm, hơn nữa việc này cũng không thể nào trách anh. Bọn em sẽ không nghĩ quẩn đâu, nhưng chuyện này không nên nói tới nữa đúng không thầy Trần?” Lưu Mỹ Cầm nhìn chàng trai mà mình thích nói. Quả thật chuyện này kết quả không tệ chút nào. Lần đầu tiên của mình đã trao cho người đàn ông mình thích, sau này cưới ai cũng không còn quan trọng nữa.

“Cái đó, cái đó…” Trần Thiên Minh không biết nói như thế nào nữa.

“Không còn chuyện gì nữa, chúng tôi nên về.” Hà Đào cắt đứt lời của Trần Thiên Minh. Cô đứng lên nhưng chẳng may loạng choạng suýt ngã. Hôm qua ân ái đến hai lần làm cho cô cảm thấy rất đau.

“Em có chuyện gì không?” Trần Thiên Minh thấy Hà Đào sắp ngã liền chạy đến đỡ nàng. Nhìn bộ dáng đau đớn của nàng, hắn quả thật muốn ôm nàng vào trong lòng mà vuốt ve.

“Anh, anh buông tôi ra.” Hà Đào cắn răng gạt cánh tay của Trần Thiên Minh. Mọi chuyện cứ hiện rõ mồn một trước mắt… Hắn không biết có xấu hổ không mà còn dám hỏi nàng có sao không? Nhưng hôm qua hắn sung sức như vậy mà sáng nay tinh thần vẫn phơi phới, không chút mệt mỏi. Hắn thật là người sắt.

“Các em định về đâu? Anh đưa về.” Trần Thiên Minh vội vàng buông tay mình ra, rồi quan tâm hỏi han.

“Tôi không muốn nhìn thấy anh, bọn tôi về trường học.” Cơ thể đã rã rời như vậy rồi, Hà Đào không muốn về nhà để người nhà bắt gặp, hơn nữa cô thật không thoải mái khi đối mặt với Trần Thiên Minh.

“Như vậy, anh bảo A Quốc đưa các em về. Anh sợ Diệp Đại Vĩ lại giở trò xấu với các em.” Trần Thiên Minh nghĩ đến chuyện tối qua thì càng thêm lo lắng. Nếu hai người các nàng mà tự đi về trường học, hắn càng phải đưa các nàng trở về thì mới an tâm được.

“Không cần đâu, bọn tôi không muốn làm phiền anh lẫn bạn anh.” Hà Đào vừa nghe thấy Trần Thiên Minh muốn để người khác đưa các cô về, cô cảm thấy thật phiền phức.

“Không phiền đâu, bây giờ để anh đi gọi hắn.” Trần Thiên Minh nói xong liền chạy ra ngoài.

“Mỹ Cầm, bạn đừng nên xem thường địa vị của Trần Thiên Minh. Hắn thật ra là một ông chủ lớn đó, chúng mình đang ở trong khách sạn của hắn đó.” Hà Đào cười cười nói với Lưu Mỹ Cầm.

“Thật sao?” Lưu Mỹ Cầm thật không tin vào tai mình. Không ngờ Trần Thiên Minh lại là một ông chủ, cô cứ nghĩ hắn cũng chỉ là một thầy giáo bình thường mà thôi. Bây giờ địa vị của họ ngày càng cách biệt.

“Cô Hà, các cô thật sự hiểu lầm lão đại của chúng tôi rồi. Anh ấy không phải loại người xấu như Diệp Đại Vĩ đâu.” Lâm Quốc vừa lái xe vừa nói với Hà Đào chuyện Trần Thiên Minh giúp đỡ mình. “Nếu lão Đại không biết tôi, làm sao lại giúp tôi, bởi vậy tôi luôn luôn đi theo anh ấy.”

Hà Đào và Lưu Mỹ Cầm đưa mắt nhìn nhau, không thể ngờ giữa Trần Thiên Minh và Lâm Quốc lại có chuyện phức tạp đến thế.

“Lâm Quốc, tôi không nói hắn là người xấu, nhưng về chuyện tình cảm thì hắn quá thiếu quyết đoán, khiến tôi thật tức giận.” Hà Đào nói.

Lâm Quốc nghe đến chuyện tình cảm nam nữ thì không dám nói thêm lời nào.

“Hà Đào.” Trần Thiên Minh nhẹ nhàng đẩy cửa phòng Hà Đào, thấy nàng đang ngồi trước giường liền gọi một tiếng.

“Có chuyện gì vậy?” Hà Đào không quay đầu lại mà nói.

Trần Thiên Minh thấy nàng không đuổi hắn đi, trong lòng càng mừng thầm, hắn nói: “Thân thể của em thế nào rồi?”

“Không sao cả.” Tuy ở bên dưới Hà Đào vẫn thấy có chút đau đớn, nhưng chuyện này không nên để Trần Thiên Minh biết được.

“Vậy tốt rồi. Hà Đào, anh nghĩ chúng mình kết hôn đi.” Trần Thiên Minh đem ý nghĩ táo bạo ở trong đầu nói ra, trong lòng hắn quả thật thoải mái hơn rất nhiều.

“Chúng ta kết hôn? Vậy chị họ của anh thì sao? Còn Mỹ Cầm nữa?” Hà Đào nhìn vẻ mặt đầy tin tưởng của Trần Thiên Minh đột nhiên biến sắc.

“Anh, để anh nghĩ lại đã.” Trần Thiên Minh nghe Hà Đào nói như vậy, liền vò đầu suy nghĩ.

“Còn nữa, anh đã nghe qua hoàn cảnh gia đình Mỹ Cầm chưa, cô ấy còn phải lo học phí cho các em của cô ấy nữa.” Hà Đào nói thẳng thừng trước mặt người con trai khiến mình vừa yêu vừa hận. Vì sao những người đàn ông ưu tú đều có những người phụ nữ khác bên cạnh.

“Chuyện này anh biết.” Trần Thiên Minh suy nghĩ một lát rồi nói. Hắn nghĩ có lẽ đưa một khoản tiền cho Mỹ Cầm là ổn rồi.

“Biết rồi là tốt. Hiện tại anh có thể đi ra.” Hà Đào nhìn thật lâu Trần Thiên Minh vẫn chưa đưa ra được quyết định. Rốt cuộc chuyện của bọn họ sẽ đi về đâu. Nếu như cô là một người thích tiền, cô chắc chắn sẽ từ bỏ. Nhưng nghĩ sẽ buông Trần Thiên Minh thì trong lòng lại không muốn chút nào, trái tim cô càng thêm đau xót.

Trần Thiên Minh thấy Hà Đào đuổi mình, hắn cũng muốn tìm Mỹ Cầm nên liền đi ra ngoài ngay.

“Lưu… Mỹ Cầm, em có trong phòng không?” Bây giờ nên xưng hô với Lưu Mỹ Cầm thế nào? Trần Thiên Minh hiện tại cũng không biết. Gọi là cô Lưu sao, với mối quan hệ hiện tại của họ thì không nên, hay gọi là Mỹ Cầm. Dường như trước kia hình như đã từng gọi như thế.

“Em đây, anh có việc gì vậy?” Lưu Mỹ Cầm ngẩng khuôn mặt tiều tụy lên nhìn Trần Thiên Minh.

Con người là loại động vật kỳ lạ, trước kia Trần Thiên Minh và Lưu Mỹ Cầm là đồng nghiệp, cho dù cô ấy có đẹp như thế nào nhưng trong lòng hắn cũng chỉ có duy nhất Hà Đào. Trải qua chuyện tối qua, vẻ mặt tiều tụy của Lưu Mỹ Cầm lúc này lại khiến trái tim hắn nhói đau.

“Em, em phải chú ý tới thân thể đó!” Trần Thiên Minh quan tâm nói.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!