“Cô, cô phải giữ gìn sức khỏe nhé!” Trần Thiên Minh quan tâm nói.
“Cảm ơn anh, tôi biết rồi.” Lưu Mỹ Cầm bình thản gật đầu với hắn.
Thật ra nàng vô cùng muốn lao vào lòng hắn mà khóc một trận cho thỏa, nhưng liệu như thế có ổn không? Hắn đã có Hà Đào, rồi còn cả cô chị họ nào đó nữa chứ.
“Tôi, tôi… trong này có mười ngàn đồng, cô… cô hãy cầm lấy, sau này tôi sẽ đưa thêm.”
Hắn lúng túng nói, rồi lấy ra một xấp tiền từ trong túi.
“Trần Thiên Minh, anh nghĩ tôi là ai? Chỉ cần có tiền là bù đắp được chuyện tối qua sao?” Vừa thấy thế, nàng tức giận gắt lên: “Chẳng lẽ dùng số tiền này có thể bù đắp cho tôi sao?”
“Tôi, tôi không có ý này… thật sự không có.” Thấy nàng hiểu lầm mình, hắn vội giải thích.
Nàng nhìn chằm chằm vào hắn, biết hắn cũng không cố ý, vẻ mặt cũng dịu xuống nhiều, chậm rãi nói: “Không phải là được rồi sao? Chuyện này xem như chưa từng xảy ra, tôi cũng không cần tiền của anh.”
“Nhưng đây là tấm lòng của tôi, thể hiện thành ý của mình, mà em của cô cũng cần tiền đóng học phí.” Hắn lắc đầu, nhận ra thiện cảm với nàng ngày càng tăng. Dù cần tiền nhưng không lấy của người khác, quả là đáng nể phục.
“Tôi không cần tiền của anh, chuyện của các em tôi đều có thể tự lo được, cảm ơn anh.” Nàng cũng biết hắn có ý tốt, nhưng không thể lấy tiền của hắn được. Nếu hắn là người yêu của nàng, thì suy nghĩ đó đã không còn từ lâu.
“Nhưng đây là thành ý của tôi mà.” Hắn vẫn không thu tiền lại, tiếp tục đặt trên bàn. Hắn biết nàng đang gặp khó khăn, đây chỉ là vấn đề sĩ diện.
“Trần Thiên Minh, anh cầm lại đi, tôi đã nói là không cần mà.” Thấy hắn vẫn để trên bàn, nàng vội đẩy về phía hắn.
Hắn thấy vậy cũng đẩy tay nàng về. Vừa đẩy tới đã bị trả lại, không biết từ khi nào hắn đã nắm lấy tay nàng. Tối hôm qua, giúp nàng giải xuân dược cũng không để ý nhiều. Bây giờ cầm lấy bàn tay này, trong lòng hắn liền cảm thấy lạ thường, phần dưới lại có phản ứng.
“Anh, anh buông ra!” Nàng vội giật tay về, nhẹ nhàng nói: “Tiền này anh cầm về đi. Sau này mà còn làm như thế tôi sẽ giận đấy. Nếu không có việc gì, anh cũng đừng tới đây nữa.” Lời của nàng thật rõ ràng, nàng muốn tạo ranh giới với hắn, không muốn hắn làm phiền mình nữa.
Trần Thiên Minh chỉ đành bất đắc dĩ cầm lại tiền, lắc đầu ra về.
Ngày tháng trôi qua thật nhanh, thoáng chốc đã đến cuối tháng, lại sắp hết học kỳ.
Mà trải qua chuyện lần trước, Hà Đào và Lưu Mỹ Cầm đều không chú ý tới hắn, khiến hắn chẳng biết nên làm thế nào.
“Anh, anh đang nghĩ gì thế?” Tiểu Hồng đột nhiên xuất hiện trước cửa phòng, nhẹ giọng hỏi.
“Không, không có gì.” Đang thẫn thờ trên ghế, hắn khẽ lắc đầu, không thể ngờ mình đã ngồi đây lâu như vậy. Vốn là muốn đi Trung tâm môi giới xem có tòa nhà nào đang rao bán không, nhưng lại có Lệ Linh ở đó nên hắn cũng hơi ngại.
“Không có gì thì tốt.” Thấy hắn không nói gì, nàng liền đi vào nhà vệ sinh.
Đột nhiên hắn chợt nhớ ra, chiếc quần lót tối qua bị mộng tinh vẫn đang ở trong. Từ khi trải qua lần đó, nhu cầu sinh lý của hắn rất lớn. Buổi tối hắn thường mơ được cùng các nàng, có khi là Hà Đào, có khi là Lưu Mỹ Cầm, lại có lúc là chị Yến, còn có cả Tú Linh. Vì thế, hắn toàn xuất tinh rồi mới tỉnh lại.
“Chết rồi, coi chừng nàng lại giúp mình giặt đồ!” Hắn thầm kêu không ổn, vội chạy tới nhà vệ sinh thì thấy Tiểu Hồng đang đỏ mặt giặt chiếc quần lót của hắn.
“Tiểu, Tiểu Hồng, anh tự giặt cũng được mà!” Vừa nói, hắn vừa đi tới định lấy lại chiếc quần.
Tiểu Hồng thực sự chưa bao giờ thấy chiếc quần lót dơ của hắn, nhưng cái của mình đôi khi cũng dơ, nên có thể đoán ra vài phần. “Em, em sắp xong rồi.” Nàng lắc đầu, nghiêng người chắn không cho hắn vào.
Bị nàng cản lại như vậy, hắn chỉ đành lắc đầu: “Tiểu Hồng, về sau anh tự giặt quần áo cũng được, em không phải làm thế đâu.”
“Anh, không sao đâu mà, dù sao em giặt cũng nhanh. Anh nhìn mình xem, cẩu thả như anh thì làm sao giặt đồ sạch được?” Nàng vừa nói vừa trêu hắn, vẻ ngượng ngùng lúc nãy như không còn tồn tại.
Hắn nhìn nàng đang ngồi mà cười lớn, vô cùng đắc ý. Đứng ở trên, hắn có thể thấy được đôi gò bồng đảo thấp thoáng trong cổ áo nàng. Học sinh năm ba vẫn chưa mặc áo ngực, có thể tưởng tượng được nàng đã đầy đặn đến thế nào. Tuy chưa được như Hà Đào, Lưu Mỹ Cầm nhưng với tuổi này thì thật là tốt lắm rồi.
Hắn vội nuốt nước bọt, không dám nhìn xuống nữa. Phần dưới của hắn lại cương cứng lên, nếu cứ thế này sợ có ngày sẽ nổ tung mất.
Hắn vội chạy lại ghế, lấy tay ấn vật cương cứng đó xuống, mong nó đừng làm loạn.
“Anh, em xong rồi. Nếu không còn gì nữa thì em về nhé.” Nàng dùng khăn lau bàn tay nhỏ bé của mình.
“Tiểu Hồng, hai trăm đồng này em cầm lấy. Nếu không còn thì hỏi anh nhé. Sắp tới kỳ thi rồi, em phải giữ gìn sức khỏe đấy.” Hắn lấy tiền ra đưa cho nàng.
“Không, em không lấy đâu, lần trước anh đưa vẫn còn mà!” Nàng giấu tay ra sau lưng, lắc lắc đầu.
“Nghe lời anh, nếu em không lấy, anh không cho em giúp anh giặt quần áo nữa.” Hắn đùa giỡn.
Nàng nghe vậy òa khóc: “Anh, anh xem em là người như thế nào chứ? Em giúp anh giặt quần áo để lấy tiền sao? Em nợ anh sáu trăm đồng, em nhớ rồi, nhất định sẽ trả lại.”
Hắn nghe vậy vô cùng bối rối, đứng lên lau nước mắt cho nàng: “Tất nhiên anh xem em như em gái rồi. Anh không có ý gì đâu, Tiểu Hồng đáng yêu, đừng khóc mà.”
“Anh gạt em, người anh yêu nhất là cô Hà.” Nàng lắc đầu không tin.
Vừa nghe thế, đầu hắn như muốn to ra. Thật không ngờ chuyện của mình đến cả giáo viên còn biết, huống chi là học sinh.
“Không, cái đó không giống. Dù sao anh cũng yêu Tiểu Hồng nhất.” Nghĩ rằng nếu nàng biết được cũng tốt, con bé này cũng có chút tình ý với mình, tiện thể phá vỡ ảo tưởng của nó.
“Anh không gạt em chứ?” Nàng vừa khóc xong đã nở nụ cười.
“Anh làm sao lại lừa em được chứ?” Hắn vừa nói vừa nhét tiền vào tay nàng.