Trần Thiên Minh sau khi xong tiết học, liền mang theo xấp giáo án vào văn phòng giáo viên.
Bởi vì thầy cô trong trường học cũng không nhiều lắm, chỉ có tầm vài chục người, cho nên nhà trường dùng hai phòng học lớn gộp thành văn phòng giáo viên, như vậy sẽ tạo điều kiện cho mọi người sau khi kết thúc tiết học có thể trò chuyện hay trao đổi kinh nghiệm giảng dạy.
Trần Thiên Minh ngồi ở vị trí của mình, cầm chén trà nhấp một ngụm, sau đó liếc nhìn Hà Đào bên cạnh.
Hà Đào hiện tại dường như có chút tiều tụy, lông mày nhíu lại, tay chống cằm, đôi mắt nhìn chằm chằm mặt bàn, dường như đang có tâm sự.
“Hà, Hà Đào, em không có tiết sao?” Trần Thiên Minh xoay người về phía Hà Đào, cười nói.
Hà Đào quay lưng lại, giả vờ như không nghe thấy Trần Thiên Minh nói gì.
Trần Thiên Minh cảm thấy thất vọng, xoa xoa mũi, nhưng hắn vẫn chưa từ bỏ ý định, lại tiếp tục hỏi.
“Có tiết hay không liên quan gì đến anh?” Rốt cuộc Hà Đào quay người lại, trợn mắt nhìn Trần Thiên Minh.
Trần Thiên Minh thấy vậy, chỉ đành nhàm chán cầm cuốn sách bên cạnh lên đọc.
Vừa nhìn đã nhận ra ngay là Hà Đào đang giận mình, làm sao còn dám bắt chuyện.
Lúc này, Lưu Mỹ Cầm cũng đã xong tiết học, ôm tài liệu trở lại văn phòng, nàng vừa đến nơi, phát hiện Trần Thiên Minh cùng Hà Đào cũng đang ở trong văn phòng, vẻ mặt ngạc nhiên, sau đó ngồi vào chỗ của mình.
“Mỹ Cầm, kết thúc tiết học rồi sao?” Hà Đào hỏi Lưu Mỹ Cầm.
“Đúng vậy, đã kết thúc, còn chị thì sao?” Lưu Mỹ Cầm thấy Hà Đào hỏi mình cũng hỏi lại. Từ sau sự việc lần đó, nàng cũng không nói chuyện với Hà Đào, bởi vì chuyện đó đã trở thành nút thắt trong lòng cả hai, cho nên nàng cũng không có ý định nói chuyện hay trao đổi gì với Hà Đào. Hơn nữa, cho dù có thể cùng Hà Đào trò chuyện, thì phải đối với Trần Thiên Minh ra sao đây? Chính mình nên rời đi, hay là Hà Đào rời đi, hay là cả hai cùng rời đi?
“Sáng nay mình không có lớp, bây giờ xem qua bài giảng, chuẩn bị cho tiết học tiếp theo.”
Đột nhiên Lưu Mỹ Cầm đi về phía bên trái Trần Thiên Minh, Hà Đào nhìn thấy Lưu Mỹ Cầm đi ngang qua Trần Thiên Minh, nhưng hình như nàng không thấy Trần Thiên Minh liếc mắt nhìn Lưu Mỹ Cầm.
“Ồ” Lưu Mỹ Cầm gật đầu. Đột nhiên, lông mày cô khẽ nhíu. Tất cả những điều này đều lọt vào tầm mắt Trần Thiên Minh, người vẫn đang nhìn cô.
Hắn đi đến cạnh Lưu Mỹ Cầm nhẹ giọng hỏi: “Mỹ Cầm, em không khỏe sao?”
“Tôi, tôi không sao, cảm ơn anh, thầy Trần” Lưu Mỹ Cầm nói chuyện với Trần Thiên Minh giọng điệu như nói chuyện với người lạ, dường như nàng cùng Trần Thiên Minh căn bản không có chút quan hệ nào.
“Mỹ Cầm, em gọi anh là Thiên Minh hay anh Minh cũng được” Trần Thiên Minh cười tươi nói, “Chắc là em bị bệnh rồi, em muốn anh cùng đi gặp bác sĩ không?” Vừa nói xong, đôi mắt Trần Thiên Minh không khỏi sáng rực, bởi vì hắn đứng còn Lưu Mỹ Cầm ngồi, hắn từ phía trên nhìn xuống có thể thấy đôi gò bồng đảo của Lưu Mỹ Cầm, còn có chiếc áo ngực màu đen với ren hoa lấm chấm.
Nhớ tới lần trước tại khách sạn Không Thiên là cặp tuyết lê của Lưu Mỹ Cầm, cậu nhỏ của Trần Thiên Minh ở dưới vốn rất ngoan ngoãn giờ lại bắt đầu rục rịch. Đặc biệt nhớ tới lần một mình chơi ‘2P’ kia, trong lòng lại càng kích động. Chết tiệt, khi nào mới có thể lại được chơi cái trò chơi sảng khoái chết người này đây.
“Tôi không sao, không cần đi bệnh viện gặp bác sĩ. Thêm nữa, thầy Trần, mọi người là đồng nghiệp, anh hãy gọi tôi là cô Lưu đi” Lưu Mỹ Cầm trả lời rất lạnh nhạt, khiến Trần Thiên Minh cảm thấy như rơi vào hố băng, vô cùng khó chịu.
Hà Đào chứng kiến Trần Thiên Minh cùng Lưu Mỹ Cầm thấp giọng trò chuyện, lòng cô tự nhiên khẽ nhói, dường như có chút chua xót. Vừa rồi mình không thèm để ý đến Trần Thiên Minh, giờ đây lại không muốn thấy hắn cùng Lưu Mỹ Cầm trò chuyện.
“Chủ nhiệm Ngô, anh vừa tới” Hà Đào nhìn lên, thấy Ngô Thanh từ cửa thong thả bước vào, cô nhẹ nhàng mỉm cười.
Ngô Thanh bị nụ cười mê người của Hà Đào làm cho ngây ngốc, bởi vì cho tới bây giờ Hà Đào chưa bao giờ có thiện cảm với hắn, mà giờ đây cô lại chủ động chào hỏi mình, lại còn khẽ cười với mình, nụ cười để lộ hàm răng trắng muốt thật khiến hắn thần hồn điên đảo.
Một tiếng “Bang!”, Ngô Thanh đụng phải góc bàn làm việc, càng đáng chết chính là, góc bàn kia vừa vặn tiếp xúc với chỗ hiểm phía dưới. Ngô Thanh nghiến răng ken két vì đau đớn, ôm chặt chỗ đó không dám kêu lên. Cái này thì trách ai được đây? Hắn từ cửa đi vào ngẩn ngơ nhìn nụ cười của Hà Đào, thế nhưng đi đến bàn làm việc từ lúc nào không hay.
“Hì hì,” Hà Đào thấy bộ dạng Ngô Thanh đang ôm chặt chỗ đó, không nhịn được bật cười.
Ngô Thanh thấy Hà Đào nhìn mình, liền bối rối buông tay, ngượng ngùng nói: “Hà Đào, đừng cười, tôi… tôi vừa rồi không để ý, chỉ là không cẩn thận va nhẹ vào bàn làm việc thôi.”
“Chủ nhiệm Ngô, kiểu tóc hôm nay của anh trông thật đẹp” Hà Đào liếc nhanh qua Lưu Mỹ Cầm và Trần Thiên Minh đang đứng cạnh đó, sau đó ngọt ngào nói với Ngô Thanh, người đang cắn răng nén đau.
“Thật không? Đẹp lắm sao?” Ngô Thanh vừa nghe Hà Đào nói như vậy, cao hứng liền ra vẻ tiêu sái, đưa tay vuốt vuốt mái tóc bồng bềnh có phần giống tổ quạ của mình.
“Vâng, chủ nhiệm Ngô tóc anh thật sự rất đẹp” Hà Đào lại liếc nhìn Trần Thiên Minh, sau đó nói lớn tiếng với Ngô Thanh.
“Đúng vậy, đúng vậy, chính tôi cũng cảm thấy rất đẹp!” Ngô Thanh híp mắt cười, “Đây là tôi đã nhờ nhà tạo mẫu tóc tại khách sạn Không Thiên làm giúp, phải mất 68 đồng đấy!” Ngô Thanh nói xong vô cùng tự hào, còn vỗ vỗ lồng ngực gầy gò của mình.
“Đúng rồi, chủ nhiệm Ngô tóc của anh so với người nào đó còn đẹp hơn nhiều” Hà Đào vừa nói vừa cố ý nhìn mái tóc của Trần Thiên Minh.
Ngô Thanh thấy Hà Đào nhìn tóc Trần Thiên Minh, biết cô có ý nói đến Trần Thiên Minh. Vì thế hắn cao hứng nói: “Ha ha, điều này là đương nhiên, Thiên Minh” Ngô Thanh gọi Trần Thiên Minh.
“Chuyện gì? Chủ nhiệm Ngô” Trần Thiên Minh ở bên cạnh nghe Hà Đào và Ngô Thanh vừa rồi trò chuyện thân mật, trong lòng cũng cảm thấy khó chịu. Lúc nãy Hà Đào đối với mình còn không thèm nhìn lấy một cái, bây giờ không ngờ cùng với Ngô Thanh liếc mắt đưa tình với nhau như vậy, muốn phát điên lên mà không thể làm gì được.
“Thiên Minh à Thiên Minh, không phải tôi chê cười anh đâu, anh nhìn lại tóc anh một chút, làm sao lại trở thành như vậy, không có chút thẩm mỹ nào. Anh sau này cũng nên chú ý nhiều một chút, hãy học hỏi tôi!”
Ngô Thanh vừa nói lại vừa đưa tay vuốt ngược vài cái lên mái tóc của mình.
“Tóc tôi?” Trần Thiên Minh ngớ người, tóc hắn cũng là do nhà tạo mẫu tóc tại khách sạn Không Thiên làm, ở bên ngoài phải có giá thấp nhất là 288 đồng cơ mà? Tên Ngô Thanh kia chỉ vỏn vẹn 68 đồng thôi!
“Đúng rồi, là nói tóc của anh đấy, Hà Đào, cô thấy đúng không? Tóc cậu ta không thể so được với tóc tôi!” Ngô Thanh quay mặt về phía Hà Đào cười nói.
“Ừm” Hà Đào không nói gì thêm, chỉ ừ một tiếng qua kẽ mũi để đáp lời.
Ngô Thanh nghe mỹ nữ Hà Đào cũng đồng ý với lời nói của mình, càng thêm cao hứng, “Thiên Minh, chờ anh được phát lương tháng này, tôi sẽ đưa anh đến khách sạn Không Thiên dạo chơi, đừng chỉ ru rú trong trấn, anh nên ra ngoài quan sát một chút, có câu 'thế giới bên ngoài rất đặc sắc' đấy!”
“Phì...”, Hà Đào nghe Ngô Thanh tự đề cao bản thân như vậy, còn nói muốn dẫn ông chủ của khách sạn Không Thiên đi dạo chơi khách sạn Không Thiên, lại còn thêm một câu “thế giới bên ngoài rất đặc sắc”, không thể nhịn được mà bật cười.
Ngô Thanh thấy Hà Đào cười, tưởng rằng Hà Đào cười vì ủng hộ lời nói của mình, lại càng thêm đắc ý, “Thiên Minh, anh xem, ngay cả mỹ nữ của trường chúng ta cũng cười anh, anh lại càng nên chú ý, nếu không sau này anh không có bạn gái, thì phải làm sao?”
Trần Thiên Minh không nói gì, không có bạn gái cái nỗi gì, bởi vì chính mình bây giờ có quá nhiều bạn gái, không biết phải làm sao. Haizz, nếu có thể giống như Vi Tiểu Bảo, ôm về bảy tám bà vợ, thì tốt biết mấy.
Ngô Thanh thấy Trần Thiên Minh không nói gì, tưởng rằng Trần Thiên Minh đã hiểu ra khuyết điểm của mình, hắn đi tới, vỗ vai Trần Thiên Minh, nói: “Không sao, Thiên Minh, không ai hoàn hảo cả, sau này chú ý hơn một chút là được.”
Hà Đào nhìn thấy vẻ mặt như trái khổ qua của Trần Thiên Minh, trong lòng vô cùng cao hứng, vẻ mặt đó thật sự không bút nào tả xiết. Cô cao hứng nói với Ngô Thanh: “Ngô chủ nhiệm, lần trước không phải anh muốn mời tôi đi ăn cơm sao? Khi nào thì được? Anh đừng có nói lời mà không giữ lời chứ?”
Nói xong, lại ngọt ngào cười với Ngô Thanh.
“Mời, mời cô ăn cơm?” Ngô Thanh nhất thời ngớ người, hắn lại quên mất đã mời Hà Đào ăn cơm khi nào. Trời ạ, hôm nay mình bị làm sao thế này, hình như mọi chuyện tốt đều đến với mình. Mới nãy, vừa vào cửa Hà Đào đã chủ động chào hỏi mình, lại còn cười với mình, sau đó còn nói tóc mình rất đẹp, nói tóc mình đẹp kỳ thực là nói chính mình đẹp! Vì Hà Đào là con gái còn nhỏ nên ngượng ngùng không dám nói thẳng, đây là cô ấy dùng chiêu “nói bóng nói gió” mà thôi.
“Đúng rồi, sao rồi? Hay là anh không muốn?” Hà Đào liếc đôi mắt đẹp về phía Ngô Thanh.
Trần Thiên Minh thấy Hà Đào đối với Ngô Thanh như vậy lửa giận bốc lên ngùn ngụt, có cảm giác muốn giết người ngay lập tức. Nếu như không phải có Lưu Mỹ Cầm và Hà Đào ở đây, hắn thật muốn ngay lập tức xông tới đánh Ngô Thanh thành Trư Bát Giới, sau đó phế đi “cậu nhỏ” của hắn. Mẹ kiếp, gái của mình mà hắn cũng dám tranh sao.
“Muốn chứ, sao lại không muốn chứ?” Ngô Thanh thấy Hà Đào có vẻ không tin tưởng mình, vội vàng vỗ lên lồng ngực gầy gò của mình, vang lên tiếng “bộp bộp”.
“Vậy bạn gái của anh sẽ không ghen chứ?”
“Sẽ không đâu, làm sao có chuyện đó được chứ?” Ngô Thanh phát hiện mình nói không đúng, vội vàng nói thêm, “Tôi không có bạn gái! Làm gì có ai mà ghen tuông với tôi!”
Ngô Thanh nói điều này là sự thật, hắn tán tỉnh vài người nhưng không thành công.
“Anh thật chung tình! Cũng không giống như một số người, rất hoa tâm, có rất nhiều bạn gái!” Hà Đào nói xong, hung hăng trừng mắt nhìn Trần Thiên Minh.
“Đương nhiên, đương nhiên!” Ngô Thanh càng thêm cao hứng nói.
Trần Thiên Minh càng xem càng tức giận, hắn cầm tài liệu của mình rời khỏi văn phòng, trở về ký túc xá.
Hà Đào thấy mình đã thành công làm Trần Thiên Minh tức giận, nàng vui sướng mỉm cười.
Ngô Thanh thấy Hà Đào cười, liền nói: “Hà Đào, cô đêm nay có rảnh không? Tôi mời cô ăn cơm.”
“Chủ nhiệm Ngô, anh đã mời tôi ăn cơm vào đêm nay sao?” Hà Đào thấy Trần Thiên Minh đã bị mình chọc giận, cũng không muốn tiếp tục đóng kịch với Ngô Thanh nữa.
“Không phải, là... là...” Ngô Thanh nghĩ mãi, cũng không nhớ ra rốt cuộc mình đã mời Hà Đào khi nào.
“Không nhớ, đúng không?”
“Đúng vậy” Ngô Thanh ngượng ngùng nói.
“Được rồi, anh như vậy là không thành ý rồi, tôi không ăn nữa” Hà Đào nói xong, có vẻ tức giận, sau đó cô cũng bỏ đi.
“Này, Hà Đào, cô nói khi nào thì sẽ...” Nhưng Hà Đào đã đi mất rồi.
Lưu Mỹ Cầm đang đọc sách mỉm cười, nhưng ngay sau đó, cô cũng không cười nữa. Bởi vì nàng biết, đây là Hà Đào cố ý chọc giận Trần Thiên Minh. Nói cách khác, Hà Đào rất quan tâm đến Trần Thiên Minh.