Virtus's Reader
Lão Sư Lưu Manh

Chương 91: CHƯƠNG 91: CÁC NGƯỜI KHÔNG CẦN DIỄN TRÒ

Về đến phòng, Trần Thiên Minh bực bội nằm vật ra giường. Xem ra, cả Hà Đào lẫn Lưu Mỹ Cầm đều chẳng thèm để tâm đến anh. Haizz, sao số mình lại đen đủi thế này chứ! Thằng nhóc Vi Tiểu Bảo có cả tá vợ mà vẫn yên ổn, còn mình mới có thêm một chút đã ra nông nỗi này. Thôi được rồi, chuyện này để sau hẵng tính.

Bỗng nhiên, Trần Thiên Minh nhớ tới lần trước đi cùng Tiểu Trữ đến đại học sư phạm bị giữ chân ngoài cổng, xem ra phải dành một ít thời gian đi thăm Tiểu Trữ mới được.

Trần Thiên Minh chạy xe tới cổng trường đại học sư phạm, chỉ thấy gã bảo vệ lần trước vẫy vẫy xe của anh, ý bảo anh dừng xe lại.

Mẹ kiếp, cái thằng bảo vệ thối tha này. Mặc dù trước khi đến đã mua thuốc lá, nhưng vẫn sợ hắn ngăn không cho mình vào, không biết hắn có chịu nhận thuốc hay không.

"Ông chủ, ngài khỏe chứ?" Gã bảo vệ tiến đến gần xe Trần Thiên Minh, khom lưng cúi đầu: "Tôi có thể giúp gì cho ngài ạ?"

"Anh... anh không nhận ra tôi sao?" Trần Thiên Minh nhìn thấy bộ dạng của gã bảo vệ hơi ngạc nhiên, không phải chứ, gã bảo vệ không nghi ngờ mình là lưu manh? Còn gọi mình là ông chủ?

Gã bảo vệ cẩn thận đánh giá Trần Thiên Minh một phen, sau đó lắc đầu nói: "Ông chủ, tôi không nhớ ra từng gặp ngài lúc nào."

"Tôi là tên lưu manh lần trước đi theo cô gái xinh đẹp!" Trần Thiên Minh gợi ý cho gã bảo vệ.

"Ông chủ, ngài đừng có lấy loại người đó ra mà đùa giỡn tôi chứ, ngài là ông chủ, sao có thể là lưu manh được?" Gã bảo vệ một mực lắc đầu.

"Anh đã quên thật sao?"

"Ông chủ, có thể là ngài quý nhân hay quên, nhớ nhầm chăng." Gã bảo vệ đối với Trần Thiên Minh vẫn mỉm cười hòa nhã, thái độ đối với anh đã thay đổi chín mươi độ.

"Này anh bạn, anh có còn nhớ cô gái xinh đẹp lần trước không?" Trần Thiên Minh biết có thể gã bảo vệ giả bộ. Mẹ kiếp, đúng là người đẹp vì lụa, hôm nay mình lái xe đến, thằng bảo vệ kia tự nhiên gọi mình là ông chủ.

"Dường như còn nhớ một chút." Gã bảo vệ nghĩ lại, gật gật đầu nói. Cô gái xinh đẹp kia chính là hoa khôi của trường này, làm sao hắn lại không biết được? Cũng vì lẽ đó mà hôm ấy hắn mới liều mạng làm anh hùng cứu mỹ nhân. Nhưng hôm nay thì khác, người có thể lái chiếc xe vài chục vạn, cho dù là lưu manh, cũng là một tên lưu manh có địa vị cao. Một tên lưu manh có địa vị như vậy là đối tượng hắn không thể nào trêu chọc được.

"Anh bạn, ngươi đến đây." Trần Thiên Minh hướng về gã bảo vệ vẫy tay.

"Chuyện gì, ông chủ?"

"Gói thuốc này biếu anh." Trần Thiên Minh vừa nói vừa đem gói thuốc trên xe đưa qua.

"Cái này... sao có thể chứ ạ?" Gã bảo vệ vừa nói vừa nhận gói thuốc, nịnh bợ cười với Trần Thiên Minh.

"Không có gì, anh bạn. Sau này anh giúp tôi tìm hiểu xem cô gái xinh đẹp đó ở đâu, thuộc khoa nào, rồi gọi điện báo cho tôi biết nhé." Trần Thiên Minh nói ra mục đích của mình.

"Được thôi, không thành vấn đề. Khi nào tôi hỏi thăm được, lập tức thông báo cho ngài, ông chủ."

Gã bảo vệ thấy Trần Thiên Minh vừa ném cho gói thuốc lá thì rất cao hứng. Nhưng hắn chưa muốn nói ngay cho Trần Thiên Minh biết nơi ở và khoa học của cô gái, hắn còn muốn lần sau kiếm thêm chút lợi lộc.

Trần Thiên Minh vội vàng đọc số di động của mình cho gã bảo vệ, sau khi tạm biệt liền lập tức lái xe rời đi.

Cuối tuần nên trên đường rất nhiều người qua lại. Trần Thiên Minh vừa đi đến phố Nhai Giác đã lập tức phát hiện một đám côn đồ đang trêu ghẹo một cô gái. Trần Thiên Minh nhìn kỹ, thì ra tên cầm đầu là Tóc Xù, thủ hạ của Diệp Đại Vĩ. Hắn ta đang chặn đường, không cho cô gái đi qua, dường như còn nói điều gì đó.

Nhìn thấy cảnh này, Trần Thiên Minh lập tức nổi giận. Mẹ kiếp, đám khốn nạn này, giữa ban ngày ban mặt mà cũng dám trêu ghẹo phụ nữ. Gần đó có đến tám, mười người nhưng chẳng ai dám lên tiếng. Xem ra, mình lại phải ra tay làm anh hùng rồi. Nghĩ vậy, Trần Thiên Minh dừng xe ở một bên, sau đó xuống xe.

"Dừng tay!" Trần Thiên Minh quát to một tiếng. Tình huống này anh đã thấy nhiều trên TV, thường thì "anh hùng" đều là quát to trước, sau đó mới xông lên đánh bại tất cả bọn người xấu, cuối cùng cứu được mỹ nhân. Nhưng mà, không biết cô gái mình cứu có phải là mỹ nhân hay không.

Nghĩ tới đây, Trần Thiên Minh vừa ngẩng đầu lên nhìn thì ngẩn ra, bởi vì người mà Tóc Xù ngăn lại chính là cô bé Tiểu Trữ. Xem ra, mình cùng Tiểu Trữ đúng là có duyên phận, ông trời cũng giúp đỡ mình, nếu mình còn không tranh thủ cơ hội này thì đúng là muốn bị sét đánh mà.

"Thằng khốn kiếp nào có gan làm phiền đại gia đây nói chuyện với mỹ nữ vậy?" Tóc Xù vừa nói vừa nhìn lên.

"Trần Thiên Minh, ha ha, thiên đường có lối mày không đi, địa ngục không cửa mày lại tự chui vào! Bọn tao đang muốn tìm mày, không ngờ mày lại tự chui đầu vào lưới!" Tóc Xù thấy người muốn làm anh hùng cứu mỹ nữ là Trần Thiên Minh, cao hứng cười to.

Ngày đó bọn chúng không mang theo vũ khí, bị Trần Thiên Minh thừa cơ cứu mất Hà Đào và Lưu Mỹ Cầm, khiến bọn chúng bị Diệp Đại Vĩ mắng chửi một trận. Bây giờ thấy Trần Thiên Minh xuất hiện trước mặt bọn chúng, đây chính là cơ hội tốt để lấy lòng ông chủ. Chỉ cần xử lý Trần Thiên Minh, ông chủ nhất định trọng thưởng hắn.

"Các anh em, đánh tên này!" Tóc Xù nói xong, chính hắn ta liền rút một thanh đao từ sau lưng ra, rồi xông về phía Trần Thiên Minh.

"Dùng đao?" Trần Thiên Minh hơi lo lắng. Bởi vì bình thường mình với người khác đều là tay không đánh nhau, chưa bao giờ dùng đao. Anh liếc mắt nhìn Tiểu Trữ một cái, phát hiện Tiểu Trữ không còn sợ hãi như vừa rồi, trái lại còn mỉm cười với anh. Nụ cười này làm cho Trần Thiên Minh có thêm dũng khí.

Sợ cái gì chứ? Trần Thiên Minh tự nhủ. Mình đã luyện Hương Ba Công đến tầng thứ năm, ông bác chẳng phải đã nói mình có thể đối phó với kẻ địch hay sao? Chỉ cần mình tránh né rồi tìm cơ hội ra tay là được.

Nghĩ vậy, Trần Thiên Minh cũng nhìn Tóc Xù cười cười, nói: "Tóc Xù, đừng tưởng mày cầm một thanh đao mà ra vẻ đắc ý. Mày làm vậy còn biết pháp luật là gì không? Giữa ban ngày ban mặt, thế mà dám bắt nạt phụ nữ, đại gia đây hôm nay là muốn "thấy chuyện bất bình ra tay tương trợ"." Trần Thiên Minh nói xong, lại còn cố ý tiêu sái vuốt tóc, sau đó nhìn Tiểu Trữ mỉm cười an ủi: "Tiểu Trữ, em đừng sợ, có anh ở đây, bọn chúng dám làm gì em nào?"

"Các anh em, đánh chết hắn, ông chủ sẽ trọng thưởng xứng đáng!" Tóc Xù nói xong, dẫn đầu xông tới. Sau đó bọn kia cũng vung đao tiến về phía Trần Thiên Minh.

Thân hình Trần Thiên Minh chợt lóe lên, xuất hiện phía sau Tóc Xù, sau đó một cước đá thẳng vào mông hắn. Tóc Xù bởi vì xông tới quá nhanh, lại bị Trần Thiên Minh đá vào mông, giống như một con chó dữ ăn phân, nằm bẹp dí trên mặt đất.

"Ha ha," Tiểu Trữ thấy Tóc Xù bộ dáng chật vật, không nhịn được lấy tay che miệng nhỏ nhắn mà bật cười.

"Tiểu Trữ, em ở bên cạnh xem trò vui là được, đám khốn kiếp này một mình anh có thể xử lý." Trần Thiên Minh trông thấy Tiểu Trữ tươi cười như hoa, liền nhìn ngây người, ngay cả khi có một tên lưu manh vung đao chém về phía anh, anh cũng không hay biết.

Nhưng sự tình kỳ lạ xuất hiện, vốn tên lưu manh nọ tưởng rằng đã chém trúng tay Trần Thiên Minh, nhưng cánh tay anh giống như có mắt, di chuyển thân mình, đánh bật tên lưu manh cầm đao.

"Tất cả xông lên!" Tóc Xù từ trên mặt đất bò dậy điên tiết hét lên với đám thủ hạ.

Mấy tên lưu manh còn lại cùng nhau tấn công Trần Thiên Minh, Trần Thiên Minh né tránh thoăn thoắt, thỉnh thoảng lại giáng một đòn mạnh vào bọn Tóc Xù. Chẳng mấy chốc, cả đám Tóc Xù đều gục ngã trên mặt đất, "Ôi chao ôi chao" mà rên rỉ.

Trần Thiên Minh tiến đến cạnh Tóc Xù, hung hăng đá Tóc Xù một cú.

"Ôi chao, thầy Trần, Trần đại hiệp, ngài tha cho tôi! Ngài đại nhân đại lượng bỏ qua cho, ngài cũng biết, tôi cũng là bất đắc dĩ mà. Đi theo phục vụ ông chủ, ông chủ bảo chúng tôi làm gì thì chúng tôi phải làm nấy, chúng tôi thật sự không có quyền lựa chọn đâu ạ!" Bây giờ Tóc Xù thấy Trần Thiên Minh nhặt một thanh đao trên mặt đất nhìn chằm chằm hắn, hắn lại càng sợ hãi đến tái mét mặt mày. Hắn quỳ rạp trên mặt đất cầu xin Trần Thiên Minh tha thứ.

"Mày nói xem, về sau gặp tao thì thế nào?" Trần Thiên Minh lúc này có thể ra oai, đặc biệt trước mặt Tiểu Trữ, anh lại càng làm ra vẻ uy phong. Thường thì các cô gái xinh đẹp đều thích anh hùng, đặc biệt là anh hùng đẹp trai như anh vậy.

"Sau này tôi thấy ngài là lập tức tránh mặt ngay. Ngài bỏ qua cho tôi được không? Tôi trên có mẹ già tám mươi tuổi, dưới có con nhỏ, còn có một cô vợ vừa kết hôn. Nếu ngài giết tôi thì bọn họ làm sao mà sống nổi?" Tóc Xù vừa nói vừa giả vờ khóc: "Tôi, tôi sau này cũng không dám làm vậy nữa, tôi nhất định sẽ làm người tốt."

"Tóc Xù, mày vừa mới kết hôn, sao lại có đứa con rồi?" Trần Thiên Minh cười rộ nói với Tóc Xù.

"Đây, đây là đứa con tôi vừa nhận nuôi." Tóc Xù thấy mình lỡ lời, đành phải tiếp tục nói dối.

"Mẹ kiếp, mày đừng có làm bộ nữa! Về sau không được tiếp tục làm chuyện xấu, nếu không sau này tao mà nhìn thấy mày, bắt gặp lần nào đánh lần đó!" Trần Thiên Minh tiêu sái phất tay.

"Vâng!" Tóc Xù liều mạng gật đầu.

"Tiểu Trữ, bọn chúng đã bị anh đánh bại rồi." Trần Thiên Minh nhìn Tiểu Trữ vừa cười vừa nói.

"Ừm." Tiểu Trữ gật đầu.

"Em sợ sao?" Trần Thiên Minh hỏi Tiểu Trữ. Trên TV, tình tiết này anh cũng thấy rất nhiều. Sau khi anh hùng cứu mỹ nhân, các cô gái thường cực kỳ sợ hãi, sau đó liền lao vào lòng "anh hùng" mà cảm kích khóc òa.

Nhìn vào bộ ngực đầy đặn của Tiểu Trữ, Trần Thiên Minh nuốt nước bọt ừng ực, anh chờ Tiểu Trữ nhào tới.

"Em không sợ." Tiểu Trữ lắc lắc đầu.

"Em không sợ?" Trần Thiên Minh có chút hoài nghi phải chăng mình nghe lầm.

"Em sợ cái gì chứ? Đây là anh cùng bọn chúng diễn trò, em việc gì phải sợ họ."

"Anh cùng bọn chúng diễn trò?" Trần Thiên Minh càng lúc càng hoài nghi mình nghe lầm.

"Đúng vậy."

"Tại sao anh phải cùng bọn chúng diễn trò?"

"Trần Thiên Minh, em hỏi anh, anh nhận ra hắn ta chứ?" Tiểu Trữ vừa nói vừa chỉ vào Tóc Xù.

"Nhận ra." Trần Thiên Minh gật đầu.

"Đúng rồi, bọn anh quen biết nhau. Trước tiên anh bảo bọn chúng đến bắt nạt em, sau đó anh xông vào làm anh hùng cứu mỹ nhân. Em van anh, anh có thể dùng kế nào mới mẻ một chút được không?" Tiểu Trữ khinh thường nói.

"Tại sao anh phải cùng bọn chúng diễn trò? Em không tin, em có thể hỏi hắn ta." Trần Thiên Minh nói xong, dùng sức đá Tóc Xù một cái.

"Ôi chao, mẹ ơi! Tôi xin cô gái xinh đẹp của tôi, tôi không quen biết hắn ta, chúng tôi không diễn trò! Trần đại hiệp, xin ngài đừng đá tôi nữa!" Tóc Xù ôm lấy chỗ đau mà cầu xin.

"Hừ!" Tiểu Trữ lạnh lùng cười một tiếng.

"Anh thật sự không phải đồng bọn của chúng!" Trần Thiên Minh lại đá Tóc Xù một cái.

"Ôi chao, mẹ ơi!" Tóc Xù lại hét lên một tiếng chói tai.

"Nhàm chán!" Tiểu Trữ nói xong, trợn mắt liếc Trần Thiên Minh một cái, sau đó bỏ đi.

"Tóc Xù, có nghe không hả? Bọn mày thật nhàm chán, cút mau!" Trần Thiên Minh tức giận mắng.

Mẹ kiếp, thằng Tóc Xù! Mình tốt bụng làm anh hùng, thế mà lại khiến người ta nói chính mình đang tự diễn trò.

Tự diễn trò ư? Trời ơi, tại sao mình lại oan uổng đến vậy! Trần Thiên Minh trong lòng khổ sở than thở.

Tóc Xù vừa nghe Trần Thiên Minh nói cho bọn chúng đi, vội vã ba chân bốn cẳng chạy trốn. Bây giờ bọn chúng hận cha mẹ sao sinh chúng ra chỉ có hai chân, cả đao cũng không thèm nhặt, chỉ muốn chạy thật nhanh.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!