“Ngươi trùng kích Hư Không Cảnh thất bại thì có quan hệ gì với Tần tiểu tử?” Đường Bắc Đẩu vò vò mái tóc rối như tổ chim, liếc xéo Tắc Nạp, giọng điệu mất kiên nhẫn: “Ngươi là cố ý muốn thêu dệt chuyện để gây sự phải không?”
Đoàn Thiên Kiếp sắc mặt đạm mạc, lên tiếng: “Rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì?”
“Chuyện gì ư?” Trong mắt Tắc Nạp lệ khí ngút trời, nghiến răng nói: “Hai lần ta trùng kích Hư Không Cảnh, ngay tại thời khắc mấu chốt đều bị một cỗ Thiên Địa cấm chú ảnh hưởng, chấn vỡ tầng Hồn Đàn thứ tư mà ta đã vất vả khổ cực rèn luyện! Lần này ta nhìn rất rõ ràng, cái cấm chú không hiểu thấu kia sau khi hình thành đã sáp nhập vào mi tâm của hắn!”
Tắc Nạp chỉ thẳng ngón tay vào mặt Tần Liệt.
Đoàn Thiên Kiếp cùng Đường Bắc Đẩu đưa mắt nhìn nhau, thần sắc cũng trở nên ngưng trọng.
Hai người bọn họ đối với Tắc Nạp cũng có chút hiểu rõ, biết hắn không phải loại người vô duyên vô cớ vu oan giá họa. Nếu Tắc Nạp đã khẳng định chắc nịch như vậy, sự thật e rằng đúng là như thế.
Điều này khiến cho cả Đoàn Thiên Kiếp và Đường Bắc Đẩu đều sinh lòng nghi hoặc.
“Tần tiểu tử, chuyện này là sao?” Đường Bắc Đẩu trịnh trọng hỏi.
Xung quanh, đông đảo tà ma cùng dị tộc cũng đều dùng ánh mắt sáng rực nhìn về phía hắn. Bọn hắn cũng rất muốn biết chân tướng.
Trước mắt bao người, Tần Liệt trầm ngâm một chốc, đột nhiên nói: “Tắc Nạp tiền bối, nếu không ngại, có thể hay không cho phép ta đến Thanh Yểm Đảo giải thích việc này?”
“Giải thích? Sự thật đã bày ra ngay trước mắt, ngươi còn có cái gì để giải thích nữa?” Tắc Nạp lạnh lùng nói.
Tần Liệt sắc mặt ngưng trọng, trầm giọng đáp: “Nếu ta muốn xưng bá Khư Địa, hôm nay căn bản không cần quấy nhiễu ngươi đột phá Hư Không Cảnh. Cho dù ngươi thật sự bước vào Hư Không Cảnh, ta cũng có thể thỉnh động cường giả mạnh hơn, dễ dàng giết chết ngươi! Ngươi có tin hay không?”
“Trước đây không lâu, Y Tư Thản và Phí Nhân Tư của Thiên Quỷ Tộc đã bị tiểu tử này mời đến hai đầu Cửu giai lão Long đánh cho quân lính tan rã.” Đường Bắc Đẩu ngửa đầu, nhếch môi cười hắc hắc nói: “Y Tư Thản cùng Phí Nhân Tư đều là những lão quỷ sở hữu năm tầng Hồn Đàn đấy.”
“Tắc Nạp, nếu hắn thực sự một lòng muốn giết ngươi, cho dù ngươi đột phá đến Hư Không Cảnh chỉ sợ cũng vô lực chống lại.” Đoàn Thiên Kiếp cũng chêm vào.
Đường Bắc Đẩu cùng Đoàn Thiên Kiếp hai người kẻ xướng người hoạ, vạch rõ năng lượng kinh người mà Tần Liệt đang nắm giữ.
Nghe bọn họ nói vậy, Tắc Nạp cũng sinh lòng nghi hoặc, suy nghĩ một chút rồi mới gật đầu đồng ý để Tần Liệt đến Thanh Yểm Đảo giải thích.
“Lạp Phổ, ngươi cùng Minh Phong lão tổ ở lại bên ngoài đảo, đừng cho bất luận kẻ nào tiến vào Thanh Yểm Đảo.” Tần Liệt quay đầu lại dặn dò.
Lạp Phổ cười khan một tiếng, nói: “Không cần chúng ta thủ hộ, cũng chẳng có ai to gan dám tiến vào Thanh Yểm Đảo đâu.”
Tần Liệt chợt kịp phản ứng, gật đầu: “Vậy các ngươi về trước đi.”
Dứt lời, hắn cùng Đường Bắc Đẩu, Đoàn Thiên Kiếp sóng vai tiến vào Thanh Yểm Đảo.
“Đều cút ngay cho ta!” Tắc Nạp quát chói tai.
Phần đông tà ma cùng dị tộc đang tụ tập, thấy Tắc Nạp đuổi người thì không dám nán lại, vội vã tản ra. Chỉ trong ngắn ngủi vài chục giây, phụ cận Thanh Yểm Đảo tuyệt nhiên không còn bóng dáng một tên tà ma hay dị tộc nào.
“Tần Liệt, rốt cuộc là chuyện gì?” Đoàn Thiên Kiếp nổi hứng tò mò.
Lúc này, ba người Tần Liệt đã đi tới khu rừng bên trong Thanh Yểm Đảo, nơi có mấy gian trúc lầu thanh tịnh.
Trên đường đi, đồng tử Tắc Nạp âm lãnh vô cùng, dường như chỉ cần Tần Liệt trả lời không thỏa đáng, hắn sẽ không nể mặt Đoàn Thiên Kiếp cùng Đường Bắc Đẩu mà lập tức bạo khởi ra tay.
Tiến vào một gian phòng trúc, Tần Liệt ngồi xuống, nhìn về phía mọi người rồi hỏi: “Chư vị có biết năm đại lục của Bạo Loạn Chi Địa chính là do Ngũ Đại Thủy Tổ ngưng luyện, và bên trong đó có khắc họa kỳ dị cổ trận hay không?”
“Không biết.” Đường Bắc Đẩu vẻ mặt mờ mịt.
Đoàn Thiên Kiếp cùng Tắc Nạp cũng lần lượt lắc đầu.
Tần Liệt trầm ngâm một chút, nói: “Có một số việc các ngươi vốn không nên biết, bất quá các ngươi hôm nay đều đã đạt đến Bất Diệt Cảnh hậu kỳ, không lâu sau đều sẽ bắt tay vào rèn luyện tầng Hồn Đàn thứ tư, hướng Hư Không Cảnh rảo bước tiến lên. Ta nghĩ, ta có cần thiết phải nói cho các ngươi biết...”
Đường Bắc Đẩu cùng Đoàn Thiên Kiếp nghiêm nghị đứng lên.
“Giả thần giả quỷ!” Tắc Nạp hừ lạnh.
Tần Liệt không tức giận, mà đem những chuyện Thẩm Khôi từng nói cho hắn biết, rành mạch thuật lại một lần.
Lai lịch của Hồn Chi Thủy Tổ, Huyết Hồn Thú, Ám Hồn Thú, còn có thân phận của Phệ Hồn Thú, thông đạo vực sâu dưới đáy biển Bạo Loạn Chi Địa, quá trình hình thành năm khối đại lục, cùng với ước thúc không cho phép các thế lực Hoàng Kim cấp của Trung Ương Thế Giới can thiệp vào nơi này... Những sự tình ấy hắn đều không hề giấu giếm.
Ban đầu, Tắc Nạp còn không quá tin tưởng, nhưng theo lời kể chi tiết của Tần Liệt, sắc mặt hắn dần dần ngưng trọng.
Quả thật, bao nhiêu năm qua, các đại thế lực Hoàng Kim cấp tại Trung Ương Thế Giới chưa bao giờ đặt chân đến nơi đây, đó là sự thật hiển nhiên.
Những chuyện Tần Liệt nói về truyền thừa lai lịch của Huyết Sát Tông cùng Hắc Vu Giáo, rất nhiều chi tiết đều phù hợp với suy luận, đáng để cân nhắc.
Chờ hắn nói xong một tràng, không chỉ Đoàn Thiên Kiếp, Đường Bắc Đẩu tin tưởng không nghi ngờ, mà ngay cả Tắc Nạp cũng đã tin tưởng tính chân thực của câu chuyện.
“Nguyên lai đáy biển còn có vực sâu thông đạo, năm khối đại lục hình thành đúng là vì trấn áp cái thông đạo này!” Đường Bắc Đẩu kinh hãi kêu lên.
“Thì ra là thế, thảo nào năm đó ta muốn đi đáy biển tu luyện lại bị Lý Mục ngăn cản. Sau đó, bất luận ta truy vấn thế nào, hắn cũng không chịu nói rõ nguyên nhân, chỉ bảo ta hãy tin hắn, đừng hỏi nhiều.” Đoàn Thiên Kiếp thì thào nói nhỏ: “Hắn là sợ hãi Không Gian Chi Lực của ta phá hủy vực sâu thông đạo dưới đáy biển, từ đó gây ra những biến hóa không thể lường trước.”
“Ta cũng nhớ ra rồi!” Đường Bắc Đẩu cũng kêu lên: “Năm đó ta đi vùng biển sâu của Thiên Lục Đại Lục, tìm một ngọn núi lửa ngầm dưới đáy biển, muốn thu thập một loại linh tài để xây dựng tầng Hồn Đàn thứ ba. Kết quả, Nam lão quái, Tương Ngạn, còn có Kỳ Dương bọn họ lại cùng nhau liên danh cảnh cáo ta, không cho phép ta động vào ngọn núi lửa đó! Cũng chính vì việc này, về sau ta phải dùng cách khác để xây dựng thành công tầng ba Hồn Đàn, nhưng vì tài nghệ không bằng người nên mới đi tìm Nam lão quái khiêu chiến.”
“Xem ra, bọn hắn cũng là sợ hãi ta đảo loạn kỳ trận dưới đáy Thiên Lục Đại Lục!”
Ánh mắt Tắc Nạp thâm trầm, hắn nói: “Cửu đại thế lực Bạch Ngân, cứ mỗi trăm năm sẽ liên hợp lại quét sạch Hải Tộc dưới đáy biển.”
“Tại các vùng biển khác của Linh Vực, sâu dưới đại dương đều có Hải Tộc cường đại sinh sống, nhưng Hải Tộc tại Bạo Loạn Chi Địa cứ cách một đoạn thời gian lại bị Nhân Tộc tiêu diệt. Dần dà, không còn Hải Tộc cường đại nào có thể trưởng thành. Những Hải Tộc từng sinh sống tại vùng biển sâu Bạo Loạn Chi Địa cũng đều di chuyển rời đi, đến các vùng biển khác sinh sống.”
“Trước kia ta cũng rất lấy làm lạ về hành động của cửu đại thế lực Bạch Ngân, hóa ra bọn họ lo lắng Hải Tộc cường đại sẽ có năng lực phá hoại vực sâu thông đạo dưới đáy biển.”
Dừng một chút, hắn nhìn về phía Tần Liệt, hỏi: “Nhưng việc này cùng chuyện ta đột phá thất bại thì có quan hệ gì?”
“Qua nhiều năm như vậy, Nhân Tộc sinh sống tại Bạo Loạn Chi Địa, còn có các dị tộc khác, có phải hay không cực ít có trường hợp đột phá Hư Không Cảnh thành công?” Tần Liệt không đáp mà hỏi lại.
Ba người Tắc Nạp suy ngẫm một chút, đồng thời gật đầu: “Không sai.”
Tông chủ đời trước của Tịch Diệt Tông, Thiên Khí Tông, Vạn Thú Sơn, còn có các cường giả đời trước của Thiên Kiếm Sơn, Huyễn Ma Tông... hầu như đều xảy ra vấn đề khi đột phá Hư Không Cảnh.
Có người mất mạng tại chỗ, ngay cả Hồn Đàn cũng nổ tung. Có người linh hồn trọng thương, một thân tu vi hủy hết. Cũng có người thất bại xong thì vĩnh viễn không thể đạt lại tâm cảnh đột phá.
Tóm lại, những cường giả Bất Diệt Cảnh hậu kỳ sở hữu ba tầng Hồn Đàn đều rất khó khăn để xây dựng ra tầng Hồn Đàn thứ tư.
“Căn cứ theo sự hiểu biết của ta, đột phá Hư Không Cảnh hoàn toàn chính xác là rất khó, bất quá... Không có nơi nào mà tỷ lệ đột phá Hư Không Cảnh lại thấp như Bạo Loạn Chi Địa! Tại các vùng thiên địa khác của Linh Vực, mười võ giả Bất Diệt Cảnh hậu kỳ, ít nhất cũng có một hai người có thể đột phá. Tại Trung Ương Thế Giới, trong những gia tộc cổ xưa cường đại, mười người Bất Diệt Cảnh hậu kỳ thì có đến bốn người đột phá thành công!”
“Thế nhưng, tại Bạo Loạn Chi Địa, mười Bất Diệt Cảnh hậu kỳ cũng không cách nào ra đời một võ giả Hư Không Cảnh!”
“Khả năng cần đến năm mươi người, thậm chí nhiều hơn nữa, mới có thể xuất hiện một người may mắn.”
Tần Liệt hít sâu một hơi, nói tiếp: “Bởi vì, khi bọn hắn sắp đột phá, cũng sẽ giống như ngươi, gặp phải Thiên Địa cấm chú!”
“Lần này, bởi vì có ta ở đó, bởi vì di hài của người khởi xướng là Chú Chi Thủy Tổ đang nằm trong tay ta, cho nên cái Thiên Địa cấm chú kia mới bị hiện ra một cách trực quan như vậy. Ít nhất ta cùng Lạp Phổ đều có thể trông thấy.”
“Thế nhưng trước kia, tất cả những người bị mật chú ảnh hưởng, do mật chú ở trạng thái vô hình vô ảnh, bọn hắn không nhìn thấy, thậm chí ngay cả cảm giác cũng không nhận ra!”
“Cho dù là người nhìn thấy, cảm giác được sự dị thường, cũng có thể đã hồn phi phách tán.”
“Số cực ít người sống sót, khả năng cũng giống như ngươi, ngộ nhận rằng cấm chú là khảo nghiệm của lão thiên đối với người phá cảnh, là quá trình tất yếu phải trải qua khi đột phá Hư Không Cảnh.”
“Cho nên thủy chung không ai biết nguyên nhân chân chính.”
Nói đến đây, Tần Liệt dừng lại, để cho ba người có thời gian suy ngẫm.
“Ý ngươi là... Mật chú cũng không phải do lão thiên tự nhiên hình thành? Mà là do Ngũ Tổ năm đó vì phòng ngừa vực sâu thông đạo bị phá hoại nên đã lưu lại hậu thủ? Do Chú Chi Thủy Tổ thi pháp hình thành quỷ dị mật chú thuật, làm giảm xuống trên diện rộng tỷ lệ đột phá Hư Không Cảnh tại mảnh thiên địa này?” Đường Bắc Đẩu hoảng sợ thốt lên.
“Chú Chi Thủy Tổ cũng là Thủy Tổ của Nhân Tộc, vì sao hắn lại đối đãi với hậu bối Nhân Tộc như thế?” Đoàn Thiên Kiếp thắc mắc.
“Không, mục đích ban đầu của hắn hẳn không phải là muốn đối phó Nhân Tộc.” Tắc Nạp nhíu mày, suy luận: “Thời đại kia, Thần Tộc chưa hàng lâm, thực lực Nhân Tộc tại Linh Vực cực kỳ nhỏ yếu.”
“Bạo Loạn Chi Địa ở thời đại đó cũng không phải do Nhân Tộc làm chủ, mà là bị Hải Tộc dưới đáy biển thống lĩnh. Cái mật chú này... đối tượng ban đầu nhắm vào hẳn là Hải Tộc và các dị tộc khác, tuyệt đối không phải Nhân Tộc. Chỉ có điều, về sau Nhân Tộc dần dần cường thịnh, chẳng những thống lĩnh các vùng thiên địa khác của Linh Vực mà còn chầm chậm di chuyển đến Bạo Loạn Chi Địa, biến nơi này thành lãnh địa của Nhân Tộc.”
“Bởi như vậy, cấm chú vốn chủ yếu nhắm vào dị tộc, đến thời đại này liền biến thành thiên võng khốn trói Nhân Tộc chúng ta.”
Đến giờ phút này, Tắc Nạp đã hoàn toàn tin tưởng lời nói của Tần Liệt.