Thanh Yểm Đảo.
Tam đại cường giả lánh đời, sau khi nghe xong bí mật động trời này, đột nhiên đồng loạt trầm mặc.
Cấm chú tồn tại ở Bạo Loạn Chi Địa sẽ phát tác khi sinh linh tại mảnh thiên địa này khởi xướng trùng kích hướng về Hư Không Cảnh. Dị tộc hay Nhân Tộc, chỉ cần là sinh mệnh có trí tuệ, đều không thể đào thoát khỏi sự bao trùm của cấm chú.
Nhiều năm qua, phần đông cường giả Bất Diệt Cảnh hậu kỳ toàn bộ đều gặp chuyện không may ở bước này.
Tắc Nạp đã hai lần nếm trải uy lực của cấm chú.
Đoàn Thiên Kiếp cùng Đường Bắc Đẩu cũng là Bất Diệt Cảnh hậu kỳ, sở hữu ba tầng Hồn Đàn. Trong tương lai không xa, bọn hắn cũng sẽ phải trùng kích Hư Không Cảnh. Đến lúc đó, bọn hắn cũng sẽ gặp phải sự ách chế của cấm chú, khi ấy bọn hắn biết đi đâu về đâu?
“Nam lão quái bế quan trùng kích Hư Không Cảnh, đến nay... vẫn không có tin tức thành công truyền ra.” Đường Bắc Đẩu sững sờ một lúc, sắc mặt biến hóa: “Chẳng lẽ Nam lão quái cũng bị Thiên Địa cấm chú ảnh hưởng?”
“Hắn khẳng định cũng không tránh được sự trói buộc của cấm chú!” Tắc Nạp lạnh lùng nói.
“Hắn là đệ nhất nhân của Bạo Loạn Chi Địa, nếu như ngay cả hắn cũng không có biện pháp phá vỡ gông cùm xiềng xích, không thể đột phá Hư Không Cảnh, chúng ta sẽ càng thêm gian nan.” Đoàn Thiên Kiếp sắc mặt thâm trầm.
Tần Liệt cũng khẽ nhíu mày.
Nam Chính Thiên hoàn toàn chính xác đã bế quan rất lâu, đến nay vẫn bặt vô âm tín, điều này khiến hắn cũng cảm thấy rất quỷ dị. Hôm nay xem ra, Nam Chính Thiên tại thời điểm đột phá tất nhiên cũng gặp phải cấm chú giống như Tắc Nạp. Chỉ không biết khi đối mặt với lời nguyền của Chú Chi Thủy Tổ, tình huống của Nam Chính Thiên tồi tệ đến mức nào.
“Vốn dĩ là cấm chú nhắm vào dị tộc, không ngờ theo sự quật khởi của Nhân Tộc lại biến thành gông xiềng trói buộc chúng ta.” Đường Bắc Đẩu thở dài một hơi, tâm thần khẽ động, nói: “Nếu như chúng ta không đột phá tại Bạo Loạn Chi Địa, liệu có thể không bị cấm chú ảnh hưởng hay không?”
Mắt của Đoàn Thiên Kiếp cùng Tắc Nạp đồng thời sáng lên.
“Rất có thể!” Tần Liệt giật mình, nói: “Nếu tại Bất Diệt Cảnh hậu kỳ, lựa chọn rời xa Bạo Loạn Chi Địa, đi đến một vùng thiên địa khác để đột phá, có lẽ sẽ không bị cấm chú tìm đến!”
Tắc Nạp lấy lại niềm tin, nói: “Đợi ta khôi phục lại, ta sẽ thu thập linh tài rèn luyện Hồn Đàn, đi ra khỏi Bạo Loạn Chi Địa để đột phá lần nữa!”
Đoàn Thiên Kiếp cùng Đường Bắc Đẩu nhìn sâu vào hắn, trong mắt toát ra vẻ chờ mong.
Nếu Tắc Nạp có thể thành công, hai người bọn họ chỉ cần làm theo, tương lai cũng có khả năng rất lớn đột phá đến Hư Không Cảnh. Một khi xác nhận phương pháp này khả thi, về sau sẽ có thêm nhiều cường giả Bất Diệt Cảnh của Bạo Loạn Chi Địa tìm được lối thoát, triệt để thoát khỏi Thiên Địa cấm chú nơi này.
“Tiểu tử, di thể Chú Chi Thủy Tổ của ngươi có nguồn gốc từ đâu? Còn nữa, vì sao hắn có thể hấp thu những chú văn kia?” Tắc Nạp đột nhiên hỏi.
“Lấy được từ một Thần Táng Tràng khác bên trong hư không loạn lưu.” Tần Liệt thuận miệng đáp.
Tắc Nạp suy nghĩ một chút, gật đầu nói: “Ta hiện tại tin tưởng việc này không liên quan đến ngươi.”
“Chuyện về vực sâu thông đạo dưới đáy biển, hy vọng mọi người bảo thủ bí mật, tuyệt đối không tiết lộ cho người khác biết.” Tần Liệt dặn dò.
Ba người lần lượt gật đầu.
“Đoàn thúc, Đường lão, tình hình bên phía người Đông Di thế nào rồi?” Tần Liệt hỏi lại.
“Thế lực khắp nơi cũng sắp đến địa bàn của người Đông Di rồi.” Đường Bắc Đẩu trả lời.
“Người Đông Di rất khó đối phó.” Đoàn Thiên Kiếp nhíu mày, nói: “Nơi ở của người Đông Di có không gian chập trùng rất quái dị, hơn nữa quanh năm lượn lờ các loại sương mù chướng khí. Trước kia Hắc Vu Giáo cùng Huyễn Ma Tông liên thủ, một khi sát nhập vào khu vực của người Đông Di liền bị lạc phương hướng, hãm sâu vào trùng trùng điệp điệp tự nhiên cấm chế, thậm chí còn tàn sát lẫn nhau.”
Hắn nhìn về phía Tần Liệt, tiếp lời: “Kỳ thật ta cũng không đề nghị sát nhập vào hang ổ người Đông Di.”
“Ân, qua nhiều năm như vậy, các thế lực Bạch Ngân cường đại của Bạo Loạn Chi Địa hoàn toàn chính xác chưa từng chiếm được tiện nghi tại hang ổ người Đông Di.” Đường Bắc Đẩu cũng gật đầu đồng tình: “Ta trước kia tu luyện tại phương đông Hỏa Ngục, thường xuyên tìm người Đông Di gây phiền toái, bất quá cũng chỉ là tại ven rìa Hỏa Ngục. Ngay cả ta khi tiến vào những hải đảo người Đông Di sinh sống cũng rất dễ dàng mất phương hướng, có đôi khi còn thất thủ tâm trí. Tóm lại, vùng đất sinh sống của người Đông Di quanh năm bao phủ các loại sương mù chướng khí rất kỳ quặc, hình như ẩn chứa rất nhiều chỗ quỷ dị.”
Khi hắn và Đoàn Thiên Kiếp nói chuyện, ánh mắt liên tiếp liếc về phía Tắc Nạp, dường như đang quan sát thần sắc của hắn.
Tần Liệt thầm cảm thấy kỳ quái.
Chờ bọn hắn nói xong, Tắc Nạp hừ một tiếng: “Ta bất tiện ra tay.”
Tần Liệt kinh ngạc.
Đường Bắc Đẩu cười hắc hắc, nói: “Ngươi vô duyên vô cớ oan uổng Tần tiểu tử, lại thông qua Tần tiểu tử mà biết được chuyện bí ẩn như thế, giúp cho ngươi định ra kế hoạch rời xa Bạo Loạn Chi Địa để đột phá Hư Không Cảnh lần sau... Ngươi nợ Tần tiểu tử một ân tình.”
Ngừng một chút, hắn nói thêm: “Người Đông Di cấu kết Quỷ Tộc, ý đồ nhấc lên gió tanh mưa máu tại Bạo Loạn Chi Địa, bọn hắn chết không có gì đáng tiếc!”
“Sau lưng người Đông Di khả năng còn có thế lực Hoàng Kim cấp của Trung Ương Thế Giới.” Đoàn Thiên Kiếp bổ sung.
Tần Liệt càng thêm kinh dị. Thông qua đối thoại của Đường Bắc Đẩu và Đoàn Thiên Kiếp, hắn biết hai người muốn Tắc Nạp ra tay. Chỉ là, hai người rốt cuộc nhìn trúng điều gì trên người Tắc Nạp? Đều là Bất Diệt Cảnh hậu kỳ, Tắc Nạp vừa mới phá cảnh thất bại, lẽ ra thân chịu trọng thương, hắn có thể mang đến trợ giúp gì?
Tần Liệt rất là khó hiểu.
“Tần tiểu tử, linh quyết bí thuật mà Tắc Nạp tu luyện có quan hệ với sương mù chướng khí. Ngươi xem Thanh Yểm Đảo từ đầu đến cuối đều tràn ngập sương mù dày đặc.” Đường Bắc Đẩu nhìn ra nghi hoặc của hắn, cười hì hì giải thích: “Trước kia Tắc Nạp từng biến mất một thời gian, không ai biết hắn đi đâu, nhưng ta biết hắn tu luyện ngay tại sâu trong sương mù chướng khí mà người Đông Di coi là cấm địa. Những hải đảo bao trùm sương mù của người Đông Di, Đoàn Thiên Kiếp chỉ sợ đều sẽ cảm thấy phiền toái, nhưng Tắc Nạp khẳng định không có vấn đề.”
“Nếu hắn đi cùng chúng ta, hoàn cảnh tự nhiên mà người Đông Di dựa vào để chống cự cường giả Bạo Loạn Chi Địa sẽ không phát huy được tác dụng. Bởi vì, lực lượng của Tắc Nạp tựa hồ bắt nguồn từ chính nơi đó!”
Đường Bắc Đẩu quát lên. Tần Liệt thần sắc phấn chấn.
“Ta sẽ không quay lại nơi đó!” Tắc Nạp nhìn ba người, sắc mặt âm trầm: “Hơn nữa ta khuyên các ngươi tốt nhất không nên ép người Đông Di vào đường cùng! Tại sâu trong cấm địa sương mù của người Đông Di, có thứ đồ vật rất khủng bố!”
Lời vừa nói ra, sắc mặt Đường Bắc Đẩu cùng Đoàn Thiên Kiếp trở nên trầm trọng.
“Thứ gì?” Đường Bắc Đẩu cau mày hỏi.
Tần Liệt cũng biến sắc: “Chuyện gì xảy ra?”
Tắc Nạp là người đứng đầu bảy đại cường giả lánh đời, tu vi Bất Diệt Cảnh hậu kỳ, tung hoành thiên hạ nhiều năm, chỉ từng thua Nam Chính Thiên một trận. Sau trận đó, tuy hắn trọng thương rời khỏi Tịch Diệt Tông, nhưng Nam Chính Thiên cũng đồng dạng tuyên bố bế quan chữa thương. Bởi vậy có thể thấy được Nam Chính Thiên thắng hắn cũng phải trả cái giá thê thảm đau đớn.
Một nhân vật như thế, khi nhắc đến cấm địa sâu trong sương mù của người Đông Di, trong mắt lại toát ra ý sợ hãi rõ ràng, khiến cho ba người Tần Liệt không thể không nghiêm túc đối đãi việc này.
“Ta không tiện nói nhiều.” Tắc Nạp lắc đầu, lạnh lùng nói: “Ta chỉ khuyên các ngươi không nên xông vào sâu trong cấm địa người Đông Di.”
Đoàn Thiên Kiếp sắc mặt đột nhiên biến đổi: “Không biết còn kịp hay không.”
“Cái gì?” Tần Liệt kêu lên.
“Khi chúng ta tới đây, thủ lĩnh các đại thế lực Bạch Ngân đã hạ lệnh cho võ giả khắp nơi tiến vào hải đảo sinh sống của người Đông Di.” Đường Bắc Đẩu bực bội vò đầu: “Lúc này, rất có thể bọn hắn đã động thủ! Dù sao người Đông Di lần này thương vong thảm trọng, bên chúng ta lại tụ tập cường giả khắp nơi, cho dù không có ta cùng lão Đoàn, bọn hắn cũng chiếm ưu thế áp đảo khi đối phó người Đông Di. Cho nên, ta nghĩ bọn hắn sẽ không chờ chúng ta trở lại.”
“Bọn hắn khả năng thật sự đã động thủ.” Đoàn Thiên Kiếp nhíu mày thật sâu.
“Tiền bối, sâu trong cấm địa người Đông Di rốt cuộc có gì kỳ diệu?” Tần Liệt vội hỏi.
“Một lời khó nói hết, các ngươi tốt nhất hãy khuyên những người kia dừng lại, đừng tiếp tục mạo muội xâm nhập.” Tắc Nạp đáp.
Tần Liệt hít sâu một hơi, lấy ra một khối Âm Tấn Thạch, truyền một đạo ý niệm vào trong đó.
Tại Vô Tận Hải phương đông, trong màn sương mù tối tăm mờ mịt, từng tòa hải đảo như ngàn vạn ngôi sao điểm xuyết trên biển sâu.
Bên trong sương mù dày đặc, những linh khí bay cỡ lớn của các thế lực Bạch Ngân, cùng từng chiếc thuyền hạm khổng lồ đang hoạt động quanh các hải đảo của người Đông Di.
“Kỳ quái, lúc nãy còn cảm giác được rất nhiều người Đông Di qua lại, vì sao vừa tiến vào sâu trong sương mù liền không còn cảm thấy khí tức của bọn chúng nữa?” Kỳ Dương của Vạn Thú Sơn âm thầm nghi hoặc, nói: “Vừa tiến vào, những người Đông Di kia giống như loài quỷ mị, đột nhiên biến mất sạch sẽ.”
“Hoàn toàn chính xác rất cổ quái, người Đông Di tại trong sương mù phảng phất có thể ẩn nặc.” Phùng Nghị cũng kinh ngạc nói.
Bên kia, trên một chiếc Lưu Kim Hỏa Phượng, Tống Đình Ngọc cùng Đạm Mạc, Lý Mục bọn người cũng đang nhìn quanh bốn phía.
Trong biển sương mù nồng đậm, tầm mắt của bọn hắn bị ngăn trở, ngay cả phạm vi bao phủ của linh hồn ý thức cũng bị yếu bớt trên diện rộng. Bọn hắn đột nhiên mất đi dấu vết của người Đông Di.
Lúc này, chiếc vòng bạc trên cổ tay trắng nõn của Tống Đình Ngọc bỗng nhiên truyền đến linh hồn chấn động. Nàng dùng tâm thần cảm nhận, khuôn mặt diễm lệ phút chốc hiện lên vẻ sợ hãi, vội nói: “Truyền lệnh khắp nơi, bảo mọi người lập tức dừng lại, không được tiến sâu vào bộ tộc người Đông Di!”
“Chuyện gì xảy ra?” Lý Mục ngạc nhiên.
Vũ Lăng Vi của Huyễn Ma Tông, còn có Mạt Linh Dạ, Mạc Tuấn của Huyết Sát Tông cũng đều tò mò nhìn về phía nàng.
“Tần Liệt vừa mới đưa tin, nói sâu trong cấm địa tộc bộ người Đông Di ẩn chứa phong hiểm khủng bố, bảo chúng ta đừng đâm đầu xông vào!” Tống Đình Ngọc nói.
“A...!” Mạt Linh Dạ khẽ thốt lên.
“Sao vậy?” Lý Mục hỏi.
“Trước khi ta tới, Khương Chú Triết cũng nói với ta, bảo ta đừng dính dáng đến hành động đồ sát người Đông Di. Hắn nói... muốn giết người Đông Di thì cứ giết ở bên ngoài hang ổ, tận lực không nên xông vào Tam đại tộc bộ của chúng.” Mạt Linh Dạ sắc mặt dần dần ngưng trọng: “Hắn nói sâu trong cấm địa người Đông Di ẩn núp phong hiểm không rõ. Còn nói, trước kia khi hắn tu luyện tại tộc bộ Đông Di, người Đông Di thường xuyên tổ chức hoạt động tế tự bí mật sâu trong cấm địa. Ngay cả hắn cũng bị người Đông Di qua mặt, vẫn luôn không biết bí mật bên trong đó.”
“Vũ tông chủ, các ngươi trước kia đã từng tiến vào nơi này chưa?” Lý Mục trầm giọng hỏi.
“Ta chưa từng tới, sư phụ ta... còn có sư thúc từng dẫn đội ngũ giết vào, nhưng bọn họ đều tử thương thảm trọng ở bên trong.” Vũ Lăng Vi đáp.
“Xem ra thực sự có cổ quái.” Lý Mục cau mày.
“Ô a! A!”
Đúng lúc này, từ khu vực tụ tập của Thiên Khí Tông cùng Vạn Thú Sơn mạnh mẽ truyền đến những tiếng kêu thảm thiết thê lương.
Tiếng kêu vừa vang lên, mọi người nhao nhao biến sắc, đều ý thức được tình hình không ổn.