Bên trong Hỏa Khu, tại một tòa tháp cao gần trăm mét, Lang Tà ngồi khoanh chân, trên mặt không còn một tia huyết sắc.
Đồng Tế Hoa và Trình Bình, hai vị trưởng lão Ngoại tông, cùng vài võ giả Huyết Mâu tinh nhuệ đều lặng lẽ đứng bên cạnh Lang Tà, cùng hắn từ trên cao nhìn xuống cửa thành, nhìn về phía đám người Tương Hằng, Phó Trác Huy, Vu Đại.
“Ngoại trừ Đế Thập Cửu không thấy tung tích, thủ lĩnh các bên đều đã đến đông đủ. Xem ra bọn họ quyết tâm muốn diệt Khí Cụ Tông chúng ta.” Trình Bình vừa mới phục dụng một viên đan dược, khí sắc thoáng khôi phục một chút, nhưng sắc mặt hắn rất trầm trọng, lông mày nhíu chặt.
“Từ lúc chúng ta ra tay với Sử Cảnh Vân, Ô Thác, Tô Tử Anh, Khí Cụ Tông và năm phương thế lực cũng đã không chết không ngớt. Vu Đại bọn hắn đích thân đến đây, âu cũng nằm trong dự liệu.” Đồng Tế Hoa nói khẽ.
Lang Tà nhíu mày, trầm giọng nói: “Từ khoảnh khắc năm phương thế lực ra tay với Khí Cụ Tông, chúng ta cùng đối phương đã là không chết không ngớt! Cho tới nay, người không quyết định được chính là Tông chủ và ba vị Đại cung phụng, là bọn họ còn ôm hy vọng, cho rằng quan hệ đôi bên còn có thể hòa hoãn.”
“Nhưng Huyết Mâu ta, từ đầu đến cuối đều chưa từng có ý niệm giảng hòa. Hoặc là Huyết Mâu bị tàn sát hầu như không còn, nhưng chỉ cần cho Huyết Mâu một chút không gian thở dốc, cuối cùng sẽ có một ngày, mũi giáo trong tay chúng ta sẽ đâm xuyên mi tâm tất cả những kẻ tham dự của năm phương thế lực!”
Những võ giả Huyết Mâu đứng phía sau nghe thấy lời này đều nhiệt huyết sôi trào, trong mắt toát ra vẻ hung hãn không sợ chết.
“Huyết Mâu một ngày bất diệt, sẽ khiến đối phương vĩnh viễn không ngày yên tĩnh!” Một người quát khẽ, nhếch miệng lộ ra hàm răng trắng ởn, trong đồng tử màu đỏ sậm tràn đầy lệ khí tinh hồng.
“Trừ phi Huyết Mâu không còn một ai, nếu không tất sẽ làm cho kẻ xâm phạm ăn ngủ không yên!” Lại có người quát.
“Hoặc là Huyết Mâu diệt, hoặc là kẻ xâm phạm cuối cùng sẽ chết hết!”
Những võ giả Huyết Mâu này đều là cường giả bưu hãn do Lang Tà tỉ mỉ chọn lựa và đích thân huấn luyện. Bọn hắn mỗi người đều xem Lang Tà là tinh thần trụ cột, coi Lang Tà là “Thần” trong lòng bọn hắn!
Thần một khi lên tiếng, bọn hắn chắc chắn dùng máu tươi rửa sạch thiên địa này, dùng máu tươi nhuộm đỏ võ giả năm phương thế lực.
“Lang Tà đại nhân, ngài có phải nên quay về Huyết Trì tĩnh dưỡng không? Linh huyết trong Huyết Trì mới có thể giúp ngài nhanh chóng khôi phục a?” Trình Bình hỏi.
“Ta một khi rời đi, để người ngoài trà trộn vào trong thành giải cứu ba người Sử Cảnh Vân ra, Khí Cụ Thành chẳng phải sẽ lập tức bị phá sao?” Lang Tà quay đầu lại nhìn hắn. “Với cảnh giới thực lực của ngươi và Đồng Tế Hoa, lại không cách nào nhìn thấu những vật nhỏ, không cách nào cho ta sự đảm bảo gì.”
Lời vừa nói ra, Đồng Tế Hoa và Trình Bình nhao nhao cười khổ, bất đắc dĩ gật đầu.
Bọn hắn thật sự chưa có năng lực như thế.
“Ta ở chỗ này có thể tranh thủ thời gian cho Phùng Dung, Huyết Lệ. Bọn hắn nếu như có thể nhanh chóng khôi phục lại, đối với thế cục cũng có ảnh hưởng cực lớn.” Lang Tà hờ hững nói.
“Tần Tông chủ...” Trình Bình thở nhẹ.
“Tranh đấu cấp bậc này, hắn có thể tạo được tác dụng cực kỳ bé nhỏ, dù sao cũng chỉ là võ giả Khai Nguyên cảnh.” Lang Tà lắc đầu, nhíu mày nói: “Hắn chỉ cần có thể giữ đầu óc tỉnh táo, không lung tung phát ra mệnh lệnh, có thể khống chế được Huyết Lệ là đủ. Về phần cái khác... Chúng ta không thể hy vọng xa vời quá nhiều.”
Trình Bình, Đồng Tế Hoa và phần lớn võ giả Huyết Mâu cũng đều thầm than một tiếng, biết rõ Lang Tà nói đúng sự thật.
Tần Liệt chỉ là Khai Nguyên cảnh, bất luận kẻ nào trong bọn họ cũng có thể đơn giản chém giết, thì có thể đóng vai trò lớn gì đối với thế cục tuyệt vọng hiện nay?
Bọn hắn cũng không cho rằng Tần Liệt lại có thể lần nữa ngăn cơn sóng dữ.
***
“Vừa mới nhận được tin tức từ bên Trình Bình, Vu Đại, Tương Hằng, Phó Trác Huy, Âu Dương Thắng bọn hắn toàn bộ đến đông đủ, hiện đang tụ tập tại cửa thành Hỏa Khu.”
Tại Nghị sự đại điện Diễm Hỏa Sơn, Mạnh Thần mặt mũi tràn đầy u sầu từ bên ngoài đi tới, báo cáo tình huống mới nhất cho ba vị Đại cung phụng.
Mạnh Thần là Tứ trưởng lão Nội tông, xưa nay cẩn thận nhát gan, không dám đơn giản đặt mình vào hiểm cảnh. Bao năm qua, Mạnh Thần hầu như đều không ra ngoài sưu tầm linh tài vì sợ gặp chuyện ngoài ý muốn.
Luyện Khí Sư nhát gan sợ phiền phức giống như Mạnh Thần tại Khí Cụ Tông kỳ thật còn có một ít, bọn hắn đều không muốn chết, không muốn cùng Khí Cụ Tông đi vào tuyệt lộ.
“Ý kiến của bọn Vu Đại đã đạt thành nhất trí, bọn hắn muốn tàn sát hết tất cả mọi người trong Khí Cụ Tông, kể cả Luyện Khí Sư chúng ta.” Mạnh Thần ánh mắt lóe lên vẻ kinh hoảng, hoảng loạn nói: “Bọn hắn... bọn hắn không định bắt giữ chúng ta, mà thực sự định trực tiếp chém giết chúng ta!”
“Chúng ta là Luyện Khí Sư! Là những nhân vật tôn quý nhất thế gian này, những võ giả chết tiệt kia sao dám đối đãi với chúng ta như vậy?” Ngũ trưởng lão Tề Chính cảm xúc mất khống chế kêu lên.
Trước khi nghe được tin tức từ Trình Bình, tất cả Luyện Khí Sư ở đây đều không quá tin tưởng năm phương thế lực thực sự sẽ ra tay sát thủ với bọn họ.
Linh Vực mênh mông phân bố vô số thế lực, có số lượng võ giả nhiều như sao trời. Mỗi võ giả đều cần Linh Khí, đều cần Luyện Khí Sư giúp đỡ luyện khí, cần Luyện Khí Sư hỗ trợ sửa chữa đồ vật hư hỏng, cần Luyện Khí Sư rèn luyện Linh Giáp...
Hầu như tại tất cả quốc gia, tại tất cả đại lục, Luyện Khí Sư đều là loại người tôn quý nhất, hưởng thụ sự tôn kính của khắp nơi, hưởng thụ sự truy phủng nhiệt liệt của võ giả.
Chính bởi vì Luyện Khí Sư thật sự quá trân quý, quá quan trọng, cho nên sau các cuộc tranh đấu thế lực, khi đánh chết thế lực đối địch và bắt được Luyện Khí Sư của đối phương, người thắng đều chọn trấn an, dùng lễ đối đãi, tôn sùng là thượng khách.
Rất ít người phung phí của trời đi giết chết Luyện Khí Sư.
Bởi vậy, trong mắt những người như Mạnh Thần, Tề Chính, mặc dù Sử Cảnh Vân, Ô Thác, Tô Tử Anh bị chặt đứt một ngón tay, năm phương thế lực cũng chỉ sẽ giận cá chém thớt lên người khác. Khi chính thức phá thành, bọn họ sẽ bắt Tần Liệt để hả giận.
Bọn hắn không cho rằng mình sẽ chết, không cho rằng năm phương thế lực sẽ thống hạ sát thủ với bọn họ, bởi vì bọn họ là Luyện Khí Sư, là giống loài khan hiếm nhất thế gian.
Trong thâm tâm, bọn hắn đều cho rằng mạng mình đáng giá hơn Sử Cảnh Vân, Ô Thác, Tô Tử Anh, cho rằng mạng mình vô cùng trân quý, đối phương sẽ không ra tay.
Đủ loại tưởng tượng tốt đẹp giờ khắc này bỗng nhiên tan vỡ. Khi ý thức được năm phương thế lực muốn chém tận giết tuyệt, những kẻ xưa nay sống an nhàn sung sướng lần đầu tiên cảm thấy sợ hãi thực sự.
“Chúng ta sẽ chết, chúng ta vậy mà thực sự sẽ chết... Những võ giả ti tiện kia, bọn hắn cũng dám đối đãi với chúng ta như thế!” Tề Chính có chút điên loạn quát.
“Đều là tại Tần Liệt! Nếu không phải Tần Liệt chặt đứt ngón tay ba người kia, năm phương thế lực làm sao thẹn quá hóa giận?” Mạnh Thần cũng hét rầm lên. “Ta không muốn chết! Ta không thể chết được! Ta còn chưa trở thành Địa cấp Luyện Khí Sư, sao có thể chết vào lúc này?”
“Ai cũng không muốn chết!” La Chí Xương quát chói tai.
“Không được, ta phải đi, ta phải rời khỏi Khí Cụ Tông! Ta không muốn cùng tông môn đi vào diệt vong. Chỉ cần ta sống, kỹ nghệ luyện khí cả đời ta có thể truyền thừa xuống, đó cũng là tinh diệu của Khí Cụ Tông. Ta có thể thay Khí Cụ Tông truyền thừa tương lai!” Tề Chính ánh mắt hoảng sợ, dần dần không khống chế nổi nỗi sợ hãi trong lòng.
Hắn là người đầu tiên sụp đổ.
“Tông phái khẳng định không cách nào bảo toàn, chi bằng...” Mạnh Thần thở dài một tiếng, rụt đầu đề nghị: “Hay là mọi người ai nấy tự giải tán? Chỉ cần ra khỏi Xích Lan Đại Lục, bằng thân phận Luyện Khí Sư của chúng ta, bằng thủ đoạn của chúng ta, ở nơi nào mà không thể đứng vững?”
“Đúng vậy! Chỉ cần rời khỏi Xích Lan Đại Lục, chúng ta tùy tiện tìm được một lục địa đều có thể một lần nữa được mọi người kính ngưỡng, có được hết thảy hiện nay!” Tề Chính liên tục gật đầu. “Mọi người giải tán đi, ta biết sau núi là Độc Vụ Trạch hoang vắng, chỉ cần chúng ta xuyên qua Độc Vụ Trạch là có thể chạy thoát kiếp này, có khả năng đi ra khỏi Xích Lan Đại Lục, các ngươi nói sao?”
La Chí Xương, Phòng Kỳ và Tưởng Hạo - ba vị Đại cung phụng bỗng nhiên cảm thấy một trận vô lực. Bọn hắn không ngờ rằng sau khi xác định năm phương thế lực muốn chém tận giết tuyệt, Mạnh Thần và Tề Chính lại thất thố như thế.
“Độc Vụ Trạch sở dĩ hoang vắng là vì người không am hiểu luyện chế độc dược, không có hiểu biết sâu sắc về độc vật thì căn bản không cách nào sống sót trong đó.” Tưởng Hạo tỉnh táo dị thường, nhàn nhạt nói: “Toàn bộ Khí Cụ Tông chỉ có ba người có thể sống sót đi qua Độc Vụ Trạch: Hưng Nhiên có thể, Mặc Hải trưởng lão có thể, Liên Nhu cũng miễn cưỡng có thể.”
Hắn nhìn về phía Mạnh Thần và Tề Chính, nhìn về phía những người còn lại ánh mắt không kiên định, nói: “Trừ ba người bọn họ ra, bất luận trưởng lão hay đệ tử nào của Khí Cụ Tông đều không thể sống sót xuyên qua Độc Vụ Trạch. Thậm chí Lang Tà và Phùng Dung của Huyết Mâu cũng chưa chắc có bản lĩnh kia, chẳng lẽ các ngươi thật muốn thử một lần?”
“Khí Cụ Thành khó công như vậy mà năm phương thế lực cũng không dám điều động một chi đội ngũ từ hướng Độc Vụ Trạch đánh lén phía sau chúng ta, điều này chẳng lẽ còn chưa thể nói rõ vấn đề?” Phòng Kỳ âm thanh lạnh lùng nói.
Mạnh Thần, Tề Chính sắc mặt như tro tàn, tâm tư thoát đi dần dần tuyệt vọng. Một lát sau, hai người bỗng nhiên chửi mắng: “Đều là tại Tần Liệt! Cái tên tiểu tử miệng còn hôi sữa này dựa vào cái gì lung tung chỉ huy tông môn? Nếu không phải hắn làm bậy thì cũng sẽ không thực sự chọc giận năm phương thế lực, chúng ta cũng sẽ không có tao ngộ như thế này!”
“Câm miệng!” La Chí Xương gầm lên, sắc mặt đỏ bừng vì giận, lạnh lùng nói: “Khí Cụ Tông nuôi dưỡng các ngươi bao nhiêu năm? Tại lúc tông môn nguy nan, các ngươi một lòng chỉ nghĩ đến mạng sống, có từng thực sự vì tông môn mà suy nghĩ?”
“Các ngươi thực không bằng Tần Liệt!” Phòng Kỳ mặt lạnh tanh, khẽ nói: “Hắn có vô số cơ hội có thể mang theo ba chiếc Không Gian Giới thoát đi, nhưng hắn một mực không làm như vậy, hắn cố ý muốn ở lại. Chỉ bằng vào điểm này, hắn đã xứng đáng ngồi vị trí kia hơn các ngươi. Tần Liệt nhập môn bất quá một năm, mà các ngươi tại Khí Cụ Tông bao nhiêu năm? Các ngươi hút máu tông môn bao nhiêu, thật sự không có một chút quyết tâm tử thủ tông môn?”
“Chúng ta...” Mạnh Thần, Tề Chính không nói gì phản bác.
***
Mây máu bao phủ núi rừng.
Tần Liệt bỗng nhiên mở mắt ra, sâu trong đồng tử điện mang chớp động, từng tiếng sấm rền chấn động quanh quẩn trong cơ thể hắn.
Phùng Dung kinh ngạc tỉnh lại, ân cần hỏi: “Thế nào rồi?”
“Nguyên Phủ thứ tám đã ngưng tụ thành.” Tần Liệt mỉm cười.
Phùng Dung đại hỉ, phấn chấn nói: “Thật tốt quá, chỉ cần Nguyên Phủ thứ chín mở ra, coi như là ở vào Khai Nguyên cảnh đỉnh phong, có thể đến gần vô hạn Vạn Tượng cảnh!”
“Tiểu tử, hôm nay trong cơ thể ngươi có ba cái Nguyên Phủ chứa đầy Lôi Điện chi lực, ba cái Nguyên Phủ chứa đầy Đại Địa chi lực, hai cái Nguyên Phủ là Hàn Băng chi lực.” Thanh âm Huyết Lệ từ trong những bong bóng máu bạo liệt của Huyết Trì truyền đến. “Ba loại cân đối có trợ giúp Vạn Tượng cảnh đột phá. Bởi vậy, cái Nguyên Phủ cuối cùng này tốt nhất nên là Nguyên Phủ ngưng kết từ Hàn Băng chi lực. Tin tưởng ta, phân phối như vậy mới là lựa chọn tốt nhất cho võ đạo tu hành của ngươi.”
“Đa tạ tiền bối dạy bảo.” Tần Liệt đứng lên, hướng về phía Độc Vụ Trạch sau núi rừng đi đến.
“Ngươi đi làm cái gì?” Phùng Dung kêu lên.
“Đi khai mở Nguyên Phủ thứ chín của ta!”