Virtus's Reader
Linh Vực

Chương 224: CHƯƠNG 224: LINH HỒN XUẤT KHIẾU

Khu vực biên giới Độc Vụ Trạch.

Tần Liệt bước chân chậm chạp, lưu ý quan sát xung quanh, vượt qua từng mảng khu vực bị khí độc bao phủ.

Trước kia, là Mặc Hải dẫn đầu mọi người né qua những chỗ hung hiểm, đưa mọi người đến bên ngoài Độc Vụ Trạch để kích nổ Tịch Diệt Huyền Lôi.

Lần này, Tần Liệt cũng không tính toán dừng lại ở Độc Vụ Trạch bao lâu, chỉ muốn tìm kiếm một nơi không người, mượn nhờ Hàn Băng Chi Nhãn tiến vào lòng đất Cực Hàn Sơn Mạch.

Tới nơi này, dùng tinh thần ý thức cảm nhận một lát, đảm bảo phụ cận không có sinh mệnh khí tức, hắn lấy ra Hàn Băng Chi Nhãn, kích hoạt điểm huyền diệu trong đó.

Băng quang óng ánh từng vòng lượn lờ trên người hắn, thân ảnh hắn dần dần trở nên mỏng manh, cuối cùng biến mất không thấy tăm hơi.

Hắn ngưng kết lại tại thiên địa băng tinh rét căm căm.

Rơi xuống một đỉnh núi băng, nhìn thế giới ngưng tụ từ hàn băng, nhìn những hung thú Viễn Cổ bị đóng băng, sắc mặt hắn cũng dần dần lạnh lẽo.

Hắn điều chỉnh bản thân, vận chuyển Hàn Băng Quyết, thể ngộ Cực Hàn chi ý trong Hàn Băng Đồ Quyển, thử dung nạp hơi lạnh nơi đây.

Hàn vụ trắng xóa theo linh quyết vận chuyển tụ tập từ bát phương mà đến, chui vào trong cơ thể hắn, làm hắn hóa thành một pho tượng băng óng ánh.

Thoạt nhìn, hắn và những hung thú bị đóng băng ở đây giống hệt nhau, cũng không có sinh mệnh khí tức chấn động, ngay cả linh hồn cũng dần dần quy về yên lặng.

Chỉ có hàn khí chậm rãi vọt tới, dũng mãnh tràn vào thân thể hắn, lưu động trong gân mạch óng ánh, chảy về phía Đan Điền Linh Hải.

Thời gian từng phút từng giây trôi qua.

Cũng không biết đã qua bao lâu, Linh Hải của hắn hóa thành màu băng oánh, thành một thế giới băng thiên tuyết địa...

Trong không gian Linh Hải, hàn khí ngưng tụ thành bông tuyết bay xuống. Vân hải diễn biến từ linh lực tinh thuần trở nên càng phát ra bao la mờ mịt, thêm một loại hàn ý lạnh lẽo.

Hai cái Nguyên Phủ khổng lồ như băng tinh cuồn cuộn chuyển động trong thiên địa này, phối hợp với Hàn Băng Quyết vận chuyển, tiếp tục thu nạp hàn băng khí tức từ bên ngoài.

“Lách tách! Lách tách!”

Ba cái Lôi Điện Nguyên Phủ rực rỡ như mặt trời bá đạo bắn ra từng tia chớp. Tia chớp mãnh liệt bắn khiến cho tất cả hơi lạnh khi tới gần đều lập tức bị xua tan.

Ba quả cầu màu vàng đất - Nguyên Phủ ngưng tụ từ Đại Địa chi lực thì tương đối bình thản hơn nhiều, chỉ phóng xuất ra từ trường chấn động nghịch loạn, làm cho hàn khí quanh thân nhao nhao trụy lạc, khiến bông tuyết óng ánh cũng toàn bộ chìm vào vân hải linh lực cuồn cuộn.

“Mở Nguyên Phủ mới, mở Nguyên Phủ mới...”

Lòng mang chấp niệm này, hắn ngự động Hàn Băng Quyết, tiếp tục hấp xả hàn lực của phiến thiên địa rét lạnh này.

Theo càng ngày càng nhiều hàn khí thẩm thấu, linh lực chấn động trong Linh Hải của hắn như dần dần bị hàn ý ảnh hưởng, trở nên chậm rãi ngưng trệ. Đám mây linh lực cũng như bị bao phủ bởi một tầng băng mỏng...

Đan Điền Linh Hải mênh mông phảng phất muốn biến thành Cực Hàn Băng Vực dần dần đóng băng. Trừ hai cái Hàn Băng Nguyên Phủ còn sinh động ra, còn lại hết thảy cũng như chậm chạp, như bị đông cứng lại.

Thân thể của hắn đã sớm thành tượng băng cực lớn. Huyết nhục, máu tươi, hài cốt, thậm chí liền ý thức cũng dần dần bị đóng băng.

Tất cả cơ năng thân thể chậm rãi ngừng lại, ở vào trạng thái đóng băng, ngay cả toàn bộ thiên địa đều phảng phất hóa thành màu sương trắng.

Ngoại trừ linh hồn ý thức phiêu hốt còn có thể mơ hồ cảm giác được sự hiện hữu của mình, phảng phất hết thảy tất cả đều tuyệt đối bất động.

Khoảnh khắc tiếp theo, hắn sinh ra một loại cảm giác rất kỳ quái: Hắn dần dần phiêu hốt đi ra, tách rời khỏi thân xác.

Như một đám mây, hắn chậm rãi bay lên, từ đỉnh đầu thân xác bay dật lên trời. Hắn từ trên cao nhìn xuống, còn có thể nhìn thấy thân thể mình bị đông cứng thành tượng băng, có thể nhìn thấy chính mình nhắm mắt, như một khối hóa thạch bên trong băng tinh.

Hắn tiếp tục bay lên, nhìn thấy càng ngày càng nhiều thứ, có thể nhìn thấy ba mươi tám đỉnh núi băng ngưng tụ từ nham thạch, nhìn thấy bên trong mỗi đỉnh núi băng đều đông lạnh một đầu hung thú Viễn Cổ khủng bố.

Sau đó hắn biết, linh hồn ý thức của hắn đã thoát ly thân thể, hắn đã linh hồn xuất khiếu rồi.

Linh hồn xuất khiếu, đối với võ giả cấp thấp mà nói, xem như một loại diệu cảnh tu luyện.

Trải nghiệm trạng thái này có thể làm cho võ giả cấp thấp thực sự nhận thức được sự tồn tại của linh hồn, có thể nhận thức cảm giác huyền diệu khi dùng hồn thể độn rời khỏi thân xác.

Giống như Tần Liệt hiện tại, sau khi dùng linh hồn ý thức thoát ly thân thể, hắn lại cảm thấy rét lạnh, cảm thấy mình thành một đoàn bông phiêu tán trong hư không, phảng phất gió thổi qua sẽ theo gió mà bay đi rất xa.

Cảm giác không có gốc rễ này làm tâm linh hắn bất an, làm hắn cảm thấy rất nguy hiểm, cũng làm cho hắn có nỗi sợ hãi như đang trần trụi bộc lộ ra, sẽ bị người đơn giản diệt sát.

Khi hắn dần sinh ra bất an, hắn lại phát hiện ở trạng thái này, cảm giác linh hồn của hắn trở nên vô cùng nhạy cảm!

Quỹ tích lưu động của hàn khí quanh thân, trình độ hàn lực cường hãn trong mỗi khối sông băng, hắn đều có thể tinh tường cảm nhận được.

Một tia linh hồn chấn động cực kỳ yếu ớt bỗng nhiên từ dưới người hắn truyền đến, chậm rãi bị hắn cảm giác được...

Linh hồn hắn bỗng nhiên run rẩy.

Đó là khí tức đến từ trên thân những hung thú Viễn Cổ kia, một chấn động linh hồn cực kỳ nhỏ, mặc dù cực kỳ yếu ớt nhưng lại cho hắn một loại cảm giác Thái Cổ thê lương, một loại bi tráng xa xưa.

“Chúng nó cũng chưa chết!”

Tần Liệt sinh lòng hiểu ra, linh hồn càng phát giác bất an, hắn rất nhanh đã minh bạch một sự thật.

Tất cả hung thú Viễn Cổ bị đóng băng cũng chỉ là bị phong ấn mà thôi, chúng nó toàn bộ còn sống! Chúng nó không có sinh mệnh khí tức là vì bị phong ấn vô số năm, thân thể huyết nhục tinh khí đều bị hàn khí đông lạnh.

Cũng giống như trạng thái thân thể hắn lúc này.

Khí tức linh hồn yếu ớt có nghĩa là chúng nó không phải hóa thạch, chúng nó là vật sống!

Nếu có một ngày vùng đất đóng băng này tan chảy, nếu những hung thú Viễn Cổ này có thể thoát ly trạng thái đóng băng, để chúng nó giáng lâm xuống đại lục này...

Tần Liệt không dám tiếp tục tưởng tượng.

Bởi vì thật sự như vậy, đây sẽ là hạo kiếp của Xích Lan Đại Lục, sẽ là tai nạn tận thế của tất cả sinh linh.

Ngay tại lúc hắn hoảng sợ bất an, từ phía dưới truyền đến từng sợi linh hồn chấn động nhỏ đến cực điểm, trong đó một luồng phút chốc trở nên mãnh liệt!

Hắn hoảng sợ, linh hồn ý thức lập tức chú ý về hướng luồng khí tức linh hồn trở nên mãnh liệt kia, chú ý đến con hung thú Viễn Cổ phát ra khí tức đó.

Đó là một con Cự Mãng hùng vĩ như ngọn núi đang cuộn mình, thân thô như sông, trên mình mãng xà có vô số hoa văn thần bí. Nhìn kỹ, những hoa văn kia phảng phất do Lôi Điện đan dệt mà thành, như là ẩn chứa sự huyền diệu của sấm sét.

Linh hồn ý thức của hắn từ trên cao quan sát Cự Mãng, bỗng nhiên sinh ra một loại cảm giác quen thuộc cổ quái: Khí tức kia lại có vài phần tương tự với chấn động bên trong thú hạch Ám Nguyệt Lôi Xà!

“Ám Nguyệt Lôi Xà? Nó cùng Ám Nguyệt Lôi Xà có quan hệ gì?” Tần Liệt ngạc nhiên.

Hắn càng tập trung cảm giác, cảm nhận khí tức dần dần trở nên mãnh liệt trên người Cự Mãng, cẩn thận tìm hiểu.

Hắn rất nhanh rút ra một kết luận: Ám Nguyệt Lôi Xà e là một trong những hậu duệ của Cự Mãng này, trong cơ thể mỗi con Ám Nguyệt Lôi Xà đều chảy xuôi dòng máu Viễn Cổ của con mãng xà này!

Đây là một con hung thú trời sinh hiểu được vận chuyển Lôi Điện chi lực đáng sợ!

Những hoa văn Lôi Điện rậm rạp trên người nó chính là phương thức biểu hiện tinh diệu của Lôi Điện chi lực. Khí tức linh hồn dần dần mãnh liệt trên người nó là do bị khí tức của chính hắn kích phát!

Chủ tu Thiên Lôi Cức, thân thể do cửu tiêu lôi đình tia chớp nhiều lần rèn luyện, ngay cả linh hồn đều hàm ẩn Lôi Đình chi lực, sắp tới hắn lại vừa mượn nhờ thú hạch Ám Nguyệt Lôi Xà để ngưng tụ Nguyên Phủ, trong linh hồn hắn còn có một bộ phận khí tức Ám Nguyệt Lôi Xà. Đủ loại trùng hợp tụ cùng một chỗ lại làm cho hắn dẫn động khí tức bất thường của hung thú phía dưới!

“Hung thú Viễn Cổ trời sinh có thể ngự động Lôi Đình tia chớp, tồn tại cấp bậc tổ tông của Ám Nguyệt Lôi Xà... Con Cự Mãng này nếu như bị ta dẫn phát linh hồn biến hóa, nếu như bị ta đánh thức...” Tần Liệt tâm thần kinh hãi.

Hắn bỗng nhiên vội vàng muốn đưa linh hồn quay về thân thể.

Hắn không dám tiếp tục duy trì trạng thái này, không muốn bởi vì sự liều lĩnh của mình mà khiến con hung thú khủng bố kia tỉnh lại từ trong băng giá.

Khi hắn thử đưa linh hồn về thân thể, mọi chuyện rất thuận lợi. Linh hồn ý thức nhanh chóng hạ xuống, như sao chổi trực tiếp chui vào đỉnh đầu hắn, tiến vào sâu trong óc.

Hắn lập tức tỉnh lại.

Trong băng tinh dày đặc, hắn mở mắt ra, lòng còn sợ hãi nhìn về phía con Cự Mãng xa xa. Hắn thử cảm nhận chấn động quanh thân dưới trạng thái này.

Giống như trước đây, một điểm khí tức linh hồn nhỏ bé cũng không cảm giác được. Sau khi linh hồn tiến vào thân thể, hắn không thể nhận ra luồng linh hồn khí tức yếu ớt kia nữa, cảm giác lực của hắn ở trạng thái này rõ ràng giảm xuống trên phạm vi lớn.

Tạm thời ngừng tu luyện Hàn Băng Quyết, hắn lấy ra Hàn Băng Chi Nhãn, thần sắc ngưng trọng nhìn về phía Cự Mãng.

Hắn đang nhìn chằm chằm động tĩnh bên kia, chỉ cần Cự Mãng có dấu hiệu muốn thức tỉnh, hắn sẽ tùy thời chuẩn bị thoát ly nơi đây.

Con hung thú Viễn Cổ kia cũng không biết là tồn tại cấp bậc nào, lúc này nếu đột nhiên giãy giụa khỏi sông băng trói buộc, không biết có thể phá hủy cả Cực Hàn Sơn Mạch hay không.

Hắn phải cẩn thận.

Nhưng mà, đợi hồi lâu, hắn cũng không thấy con hung thú Viễn Cổ kia có dấu hiệu thức tỉnh, không cảm giác được thêm một tia linh hồn chấn động dị thường nào.

Hắn lại lần nữa yên lòng, thu lại Hàn Băng Chi Nhãn, tiếp tục ngồi xuống tu luyện Hàn Băng Quyết.

Lần này, hắn không tiến vào trạng thái linh hồn xuất khiếu nữa. Cùng thường ngày đồng dạng, hắn tụ tập hàn khí, thử xây dựng Nguyên Phủ thứ chín tại Linh Hải.

Thân thể của hắn lại một lần nữa hóa thành tượng băng.

Hắn cũng không biết, khi hắn yên lặng tu luyện Hàn Băng Quyết, trên cổ hắn xuất hiện một cái đồ án cực nhạt.

Bởi vì đồ án quá nhạt, quá mơ hồ cho nên nhìn không ra hình dạng cụ thể, không phân biệt được là vật gì.

Nhưng mà, theo hắn chuyên tâm tu luyện, theo hắn chậm rãi tụ tập tinh thần ý thức chuyên chú vào việc ngưng tạo Nguyên Phủ trong Linh Hải, đồ án trên cổ hắn lại theo thời gian trôi qua dần dần đậm lên, dần dần trở nên rõ ràng...

Mấy canh giờ sau, đồ án kia hiện ra hình thức ban đầu: một vật hình rắn.

Như là một hình xăm rắn.

Lại qua một thời gian ngắn, đồ án càng phát ra rõ ràng, văn lạc trên người vật hình rắn kia, dáng người, bộ vị đầu rắn, toàn bộ được hiện ra từng chút một.

Đúng là con Cự Mãng cách đó không xa!

Nó dùng hình thái thu nhỏ gấp mấy trăm lần, khắc ở trên cổ Tần Liệt như một hình xăm mãng xà sống động như thật.

Nhưng nó chỉ hiện ra ngắn ngủi mấy phút đồng hồ, sau đó lại từ từ nhạt đi, chậm rãi biến mất, cuối cùng triệt để không thấy tăm hơi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!