Virtus's Reader
Linh Vực

Chương 370: CHƯƠNG 370: TUYỆT ĐỊA PHẢN KÍCH!

Tần Liệt cũng không biết, ngay khi hắn đang ở trong hầm mỏ Dược Sơn, dốc lòng nghiên cứu sự huyền diệu của Linh Văn Trụ, muốn thấu hiểu bí quyết khắc Linh Trận Đồ trong hư không, thì khắp nơi trên Xích Lan Đại Lục, các thế lực và võ giả đều đang chạy đôn chạy đáo.

Tất cả mọi người đều đang truy tìm tung tích của hắn và Giác Ma Tộc.

Bên trong Độc Vụ Trạch, quanh thân Tử Vụ Hải, trong U Minh Chiến Trường, bên cạnh Khí Cụ Thành, phụ cận Lăng Gia Trấn, thậm chí cả Cực Hàn Sơn Mạch và Tinh Vân Các, đông đảo võ giả đều đang bận rộn không ngừng.

Cường giả của Huyền Thiên Minh, Hợp Hoan Tông, Bát Cực Thánh Điện lấy Diễm Hỏa Sơn làm trung tâm, triển khai tìm kiếm theo kiểu rà soát thảm, dù có phải đào sâu ba thước cũng muốn lôi Giác Ma Tộc ra ngoài.

Tần Liệt vẫn ẩn nấp trong sơn động tại Dược Sơn, nếu hắn dám lảng vảng ở phụ cận Lăng Gia Trấn vào lúc này, khả năng cực lớn là sẽ bị võ giả của ba phương thế lực phát hiện.

- Trong tay Tần Liệt có một kiện không gian Linh Khí, hắn nhất định là mượn nhờ không gian Linh Khí đó để di chuyển tộc nhân Giác Ma Tộc.

Tại Độc Vụ Trạch, bên trong Khí Cụ Tông mới, Thánh chủ Bát Cực Thánh Điện Lý Dịch lên tiếng.

- Sớm biết Tần Liệt là mấu chốt, lẽ ra nên để hắn sống sót trở lại Diễm Hỏa Sơn! – Nhiếp Vân sắc mặt âm trầm.

- Chỉ cần tìm được Tần Liệt, hẳn là sẽ tìm được Giác Ma Tộc, là có thể kết thúc cuộc chiến này! – Mạc Hà nói.

- Tìm được Tần Liệt!

- Theo dõi chặt chẽ tất cả những người có quan hệ thân mật với hắn!

- Đến những nơi hắn từng hoạt động trước kia để tuần tra tầng tầng lớp lớp!

Ý kiến của mọi người đạt được sự thống nhất.

Lăng Gia Trấn.

Lưu Vân Thất Thải Điệp hạ xuống, đáp tại đầu trấn không một bóng người. Từ trên lưng Thải Điệp, hai nữ tử với khí chất khác biệt bước xuống.

- Lúc này đến Lăng Gia Trấn thật ra cũng không thỏa đáng lắm. Thời gian gần đây, thường xuyên có võ giả của Bát Cực Thánh Điện và Hợp Hoan Tông du đãng quanh đây.

Tống Đình Ngọc vận một bộ váy rực rỡ, thân thủ nhẹ nhàng đi trên nền đá phiến, đôi lông mày thanh tú khẽ nhíu lại.

Nàng vừa từ hải ngoại thu mua được mấy chục viên Không Gian Linh Thạch, liền theo tin tức Tần Liệt truyền đến, phong trần mệt mỏi chạy tới Lăng Gia Trấn.

Tạ Tịnh Tuyền biết nàng thu mua được Không Gian Linh Thạch từ hải ngoại, cũng yêu cầu đi theo, nói là hai người đi cùng nhau có thể che mắt người khác. Tống Đình Ngọc không từ chối, liền dẫn nàng cùng đến Lăng Gia Trấn.

- Hắn đã nói, nếu như lấy được Không Gian Linh Thạch, thì bảo ngươi đến Lăng Gia Trấn, đi Dược Sơn, đi đến nơi các ngươi đã từng phát hiện ra một bức đồ quái dị.

Tạ Tịnh Tuyền mặc võ phục trắng thuần, thần sắc thanh lệ, trong đôi mắt lạnh lùng không có lấy một tia tình cảm.

- Nơi phát hiện quái đồ...

Đôi mắt đẹp của Tống Đình Ngọc gợn lên sóng nước, tâm thần nàng khẽ động, lập tức phản ứng lại.

- Phụ cận có người! – Tạ Tịnh Tuyền đột nhiên quát nhẹ.

Tống Đình Ngọc cũng nhận ra, không khỏi cau mày nhìn về phía xa, nhìn về phía nam Lăng Gia Trấn.

Hai người ngừng nói chuyện, im lặng chờ đợi, muốn xem người đến là ai.

Một lát sau, Các chủ Tinh Vân Các Liễu Vân Đào, Hình Đường Diệp Dương Thu, còn có Phủ chủ Toái Băng Phủ Nghiêm Văn Ngạn, từng người từng người hiện ra thân ảnh.

Trừ những người đó ra, còn có mấy tên võ giả của Tử Vụ Hải, Vân Tiêu Sơn. Những người này dường như vẫn phân tán quanh Lăng Gia Trấn, thấy Lưu Vân Thất Thải Điệp bay qua bầu trời nên mới tụ tập lại.

- Là Tống tiểu thư sao?

Liễu Vân Đào dẫn theo thuộc hạ, gần đây căn cứ theo mệnh lệnh Sâm La Điện truyền xuống, vẫn luôn cẩn thận dò xét quanh Lăng Gia Trấn. Sâm La Điện hạ lệnh một khi phát hiện nhân vật khả nghi, phát hiện Tần Liệt cùng bất kỳ tên Tà Tộc nào, phải lập tức bẩm báo.

Bọn họ chờ đợi năm sáu ngày nay, không thấy một ai, mắt thấy Lưu Vân Thất Thải Điệp hiện thân cũng tò mò tụ lại.

Lấy thân phận của Liễu Vân Đào, đã có tư cách biết Lưu Vân Thất Thải Điệp ý vị như thế nào, cho nên sau khi hắn tới đây liền lộ ra vẻ cung kính.

Diệp Dương Thu, Nghiêm Văn Ngạn còn có võ giả Tử Vụ Hải, Vân Tiêu Sơn cũng ít nhiều biết được thân phận của Tống Đình Ngọc, cũng biểu hiện tương đối cẩn thận.

- Là ta. – Tống Đình Ngọc đợi mọi người đi tới, khẽ cười nói: - Mọi người vất vả rồi.

- Không dám, không dám. – Mọi người vội vàng chắp tay hành lễ.

- Chúng ta đến Lăng Gia Trấn cũng là muốn tìm xem, nhìn xem có thể có phát hiện gì hay không. – Tống Đình Ngọc cười hàm súc, muốn tìm cái cớ thích hợp để những người này tránh đi.

- Chuyện bên này tạm thời giao cho chúng ta xử lý, các ngươi cứ lui đi trước đi! – Tạ Tịnh Tuyền dứt khoát hơn, sắc mặt lạnh băng, trực tiếp bảo mọi người tránh ra.

Thân phận của Tạ Tịnh Tuyền, đám người Liễu Vân Đào, Nghiêm Văn Ngạn trong lòng đều hiểu rõ. Bị nàng nói như thế, những người này vẻ mặt lúng túng, vốn định lôi kéo làm quen, cuối cùng đành bỏ qua, từng người lần lượt rời đi.

- Những người này gần đây đều ở phụ cận, ta sở dĩ muốn đi theo cũng là hy vọng có thể giúp được chút gì đó. – Tạ Tịnh Tuyền sắc mặt đạm mạc nói: - Ngươi đi tìm địa điểm hắn nói đi, những người tụ tập ở phụ cận, ta sẽ giúp ngươi canh chừng, phòng ngừa bọn họ áp sát tới đây.

- Đa tạ. – Tống Đình Ngọc cũng không khách khí.

Nàng không cùng Lưu Vân Thất Thải Điệp rơi xuống Dược Sơn chính là sợ lộ ra phương vị chính xác. Thấy Tạ Tịnh Tuyền giúp nàng che chở, nàng rất dứt khoát một mình đi về hướng Dược Sơn.

Dược Sơn và Lăng Gia Trấn cách nhau vốn không xa, bản thân nàng cảnh giới cao thâm, thực lực cường hãn, sau khi dốc sức lên đường, chỉ mất nửa canh giờ đã đến Dược Sơn.

Buông thả tinh thần ý thức, nàng tra xét quanh thân, phát hiện không có động tĩnh linh hồn nào, liền đi về phía sau núi, nơi nàng và Tần Liệt từng phát hiện Bạch Cốt Minh Linh Đàn.

Nàng rất nhanh đã tới nơi đặt Bạch Cốt Minh Linh Đàn.

- Khụ khụ! – Nàng khẽ ho khan.

Bên trong hầm mỏ Dược Sơn, Tần Liệt không tiếp tục tu luyện mà đang ở vào cảnh giới Vô Pháp Vô Niệm.

Trong tình trạng Vô Pháp Vô Niệm, nhịp tim, dòng máu, thậm chí dao động linh hồn của hắn đều ở trạng thái cực kỳ yếu ớt. Như vậy có thể tránh được sự lục soát linh hồn của cường giả.

Ngay từ bảy ngày trước, khi hắn phát hiện có cường giả thường lui tới Lăng Gia Trấn, hắn đã ý thức được cao thủ của Huyền Thiên Minh, Bát Cực Thánh Điện, Hợp Hoan Tông có thể thỉnh thoảng tới Lăng Gia Trấn tìm tung tích của hắn và Giác Ma Tộc.

Cho nên hắn ngay cả tu luyện cũng dừng lại, vẫn giữ vững trạng thái Vô Pháp Vô Niệm. Trong mấy ngày gần đây, hắn biết có ít nhất sáu cường giả đạt tới Thông U Cảnh đã tới Lăng Gia Trấn, lục soát thảm thiết qua khu vực lân cận.

Nếu không phải hắn vẫn ở vào trạng thái Vô Pháp Vô Niệm, hắn biết mình nhất định sẽ bị tìm thấy.

- Khụ khụ! – Tiếng ho khan nhẹ nhàng của Tống Đình Ngọc đứt quãng truyền đến.

Tần Liệt dần dần thoát khỏi trạng thái Vô Pháp Vô Niệm. Hắn nghe ra thanh âm đến từ Tống Đình Ngọc.

Ánh mắt sáng lên, hắn lập tức bước về phía cửa động. Không lâu sau, hắn đi tới cửa động, suy nghĩ một chút, hắn đẩy tảng đá chặn cửa động ra một khe hở nhỏ, ghé vào khe hở quát khẽ:

- Ta ở đây.

Tống Đình Ngọc nở nụ cười vui mừng, thân thể xinh đẹp của nàng như con bướm rực rỡ nhẹ nhàng bay lên vách đá, ưu nhã đáp xuống miệng khe hở.

- Tần Liệt, quyết định của phụ thân ta ta cũng không biết, ta chưa từng nghĩ tới việc lừa gạt ngươi. – Đi tới miệng hang đá, Tống Đình Ngọc nhìn nửa khuôn mặt lộ ra của Tần Liệt, lập tức giải thích.

- Nếu như ta không tin ngươi, ta sẽ không nhờ Tạ Tịnh Tuyền chuyển lời bảo ngươi giúp ta tìm Không Gian Linh Thạch. – Tần Liệt trầm giọng nói.

Đôi mắt đẹp của Tống Đình Ngọc lóe lên tia sáng kỳ dị. Trong khoảng thời gian này nàng vẫn cảm thấy thẹn với Tần Liệt, vẫn cảm thấy là nàng đã đẩy Tần Liệt vào nguy cơ, nàng từng cho rằng Tần Liệt lần này sẽ bị nàng hại chết.

Nàng thậm chí muốn trốn khỏi Huyền Thiên Minh, thoát khỏi Xích Lan Đại Lục, đi thật xa để trốn tránh.

Cho đến khi Tống Trí tìm được nàng, nói cho nàng biết Tần Liệt mời nàng đi hỗ trợ, nàng mới biết được thế cục tại Diễm Hỏa Sơn đã xảy ra biến hóa nghiêng trời lệch đất, mới biết được Tần Liệt tuyệt địa phùng sinh, lại vẫn sống sờ sờ.

Hôm nay, nghe chính miệng Tần Liệt nói hắn còn tin tưởng mình, trái tim thủy chung không yên của Tống Đình Ngọc rốt cục cũng an bình trở lại.

- Cho ngươi! Không Gian Linh Thạch ngươi muốn đây!

Trên mặt nàng nở rộ vẻ tươi đẹp kinh người, từ trong Không Gian Giới lấy ra từng khối linh thạch to bằng nắm tay, trong suốt long lanh, tỏa ra vầng sáng trắng, từng khối từng khối đưa về phía Tần Liệt.

Không Gian Linh Thạch vừa lấy ra, không gian giữa hai người liền gợn lên những sóng nước quỷ dị, từng cái khí xoáy nhỏ như nghịch ngợm trêu chọc không gian, khiến cho không gian vô hình xuất hiện những dấu vết hữu hình.

Nhè nhẹ điện quang như lực lượng không gian không ngừng phóng ra từ bên trong linh thạch, làm Tần Liệt sinh ra một loại cảm giác như đang đặt mình trong Tà Minh Thông Đạo.

- Cám ơn.

Tần Liệt nhận lấy mấy chục viên Không Gian Linh Thạch, ném vào Không Gian Giới của mình, cuối cùng nhìn về phía Tống Đình Ngọc, ánh mắt nghiêm túc nói lời cảm ơn.

- Ngươi không cần cám ơn ta, là ta suýt chút nữa hại chết ngươi.

Trong đôi mắt đẹp của Tống Đình Ngọc dần hiện ra cầu vồng nhỏ, nàng nhìn Tần Liệt thật sâu, bỗng nhiên thấp giọng nói:

- Ngươi muốn Không Gian Linh Thạch làm gì? Có phải ngươi chuẩn bị rời khỏi Xích Lan Đại Lục rồi không?

- Có lẽ vậy. – Tần Liệt cau mày.

Bàn tay ngọc ngà ôn nhuận của Tống Đình Ngọc đột nhiên vươn ra, thoáng cái nắm lấy cánh tay hắn, đôi mắt sáng lấp lánh nói:

- Tần Liệt, ta rất vui được quen biết ngươi.

Tần Liệt sửng sốt, hắn kinh ngạc nhìn Tống Đình Ngọc một lát, bỗng nhiên nhếch miệng cười, hắc hắc nói:

- Sao thế? Tống tiểu thư chẳng lẽ lại coi trọng ta, không nỡ để ta đi?

- Coi trọng ngươi thì không có, chỉ là cảm thấy một người bạn tốt sắp đi, có chút thương cảm không đâu. – Tống Đình Ngọc u u than nhẹ.

- Đình Ngọc không cần thương cảm, hắn đi không thoát đâu.

Một thân ảnh mập mạp, nương theo ánh sáng màu xám tro từng chút ngưng kết hiện ra. Sau khi thanh âm vang lên, Tống Trí cũng chợt hiện hình, nói với Tống Đình Ngọc đang có nụ cười kịch biến:

- Khi ngươi cùng Tịnh Tuyền sóng vai rời khỏi Huyền Thiên Minh, hướng về phía Lăng Gia Trấn, ta liền theo dõi ngươi. Ha hả, tất cả những người có liên quan, quen biết với Tần Liệt, ta đều phái người theo dõi chặt chẽ, ta biết nhất định sẽ có phát hiện.

- Ngươi! – Tống Đình Ngọc hoa dung thất sắc.

- Không ngờ điểm truyền tống của không gian Linh Khí thế mà lại ở trong lòng núi Dược Sơn. À, ta đã hỏi thăm tỉ mỉ về quá khứ của Tần Liệt ngươi, ta biết ngươi từng sinh sống trong sơn động này rất nhiều năm, đúng không? – Tống Trí cười ha hả đi tới.

"Rầm rầm!"

Tảng đá chặn cửa hang bị Tần Liệt đẩy ra, cả người hắn xông ra khỏi cửa động.

Kỳ lạ thay, sắc mặt hắn tương đối bình tĩnh, không có vẻ thất kinh như lần đầu tiên bị Huyền Thiên Minh tính toán.

Sau khi Không Gian Linh Thạch tới tay, hắn cau mày nhìn Tống Trí, nghe lão thao thao bất tuyệt, nói:

- Xem ra ngươi rất hiểu rõ ta?

- Ha hả, coi như là tương đối hiểu rõ đi. – Tống Trí vẻ mặt tươi cười, hắn đi lên giữa sườn núi, đứng đón gió trên một tảng đá nhô ra, cười ha hả nói: - Những tên kia của Giác Ma Tộc hẳn là cũng ở trong sơn động chứ? Ngay khoảnh khắc ta nhìn thấy ngươi, ta cũng đã truyền tin tức bên này đi rồi. Không bao lâu nữa, cường giả của Huyền Thiên Minh, Bát Cực Thánh Điện, Hợp Hoan Tông đều sẽ tụ tập tới đây.

- Haizz, ta thật ra vẫn chưa hạ quyết tâm cuối cùng, vẫn không muốn gây ra động tĩnh quá lớn, không muốn Xích Lan Đại Lục sinh linh đồ thán. – Giọng Tần Liệt trầm thấp, rất chân thành nói: - Nhưng chuyện cho tới bây giờ, ngay lúc chúng ta muốn đi lại bị ngươi tìm tới tận cửa. Xem ra, ta đã không còn lựa chọn nào khác, ta hy vọng các ngươi cũng đã chuẩn bị xong.

Nói xong, hắn lấy ra Hàn Băng Chi Nhãn, trực tiếp thuấn di đến Huyền Băng Chi Địa.

- Tần Liệt! Thế nào rồi?

- Tần Liệt, tìm được Không Gian Linh Thạch chưa?

Huynh đệ Khố Lạc vừa thấy hắn bỗng nhiên hiện ra, vội vàng hỏi thăm.

- Không Gian Linh Thạch tìm được rồi, bất quá truyền tống trận bên trong Dược Sơn cũng bị Huyền Thiên Minh phát hiện. – Tần Liệt lạnh nhạt nói.

Lời vừa nói ra, tất cả tộc nhân Giác Ma Tộc, tất cả tộc nhân Lăng gia đều mặt xám như tro tàn.

- Chẳng lẽ ông trời muốn diệt tuyệt chúng ta? – Khố Lỗ tuyệt vọng nói.

- Không, có thể ông trời không phải muốn diệt tuyệt các ngươi Giác Ma Tộc, mà là muốn diệt sạch Huyền Thiên Minh cùng Bát Cực Thánh Điện, Hợp Hoan Tông.

Lời này nói xong, Tần Liệt một quyền oanh phá tường băng, từ trong trạch viện đi ra.

- Nát đi!

Hắn nắm lấy Hàn Băng Chi Nhãn chợt quát.

Trung tâm băng nguyên, bức tường băng khổng lồ từng khối nổ tung vỡ vụn.

Tất cả tộc nhân Giác Ma Tộc đang ở bên trong đều đột nhiên cảm thấy rộng mở trong sáng, có thể nhìn thấy sông băng cách đó không xa.

Cũng nhìn thấy từng ngọn sông băng bên trong đang phong ấn những cự thú khổng lồ!

- Lão Thiên! Đây là cái gì?

- Những thứ này là cái gì?

- Rốt cuộc chuyện gì xảy ra?

- Đây là đâu?

Mọi người rối rít kêu to.

- Tần Liệt!

Một đạo ánh sáng lôi điện đột nhiên phóng tới, ngưng tụ thành mãng xà trước mặt hắn. Mãng Vọng gầm lên:

- Ngươi đang giở trò quỷ gì?! Ngươi phá vỡ tường băng, tộc ta sẽ toàn bộ bại lộ! Ngươi đã đáp ứng ta thế nào?!

- Không cần thiết phải che giấu nữa. – Đối mặt với lửa giận ngập trời của Mãng Vọng, Tần Liệt bình tĩnh nói: - Bởi vì các ngươi sắp sửa có thể toàn bộ phá phong ấn.

Lời vừa nói ra, Mãng Vọng khiếp sợ tột đỉnh.

- Ta chỉ có một yêu cầu, hãy tiêu diệt hết Huyền Thiên Minh, Bát Cực Thánh Điện cùng Hợp Hoan Tông cho ta. Ta muốn ba phương thế lực này hoàn toàn biến mất khỏi Xích Lan Đại Lục.

- Ta, Mãng Vọng, đại biểu cho tất cả tộc nhân Cự Linh Tộc, thề giúp ngươi đạt thành nguyện vọng này!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!