Virtus's Reader
Linh Vực

Chương 371: CHƯƠNG 371: ĐẮC Ý DƯỢC SƠN.

Sau khi Tần Liệt lấy được Không Gian Linh Thạch rồi biến mất, thần sắc Tống Trí có chút kinh ngạc, trong lúc nhất thời ngẩn người ra.

Theo lý giải của hắn, Tần Liệt là thông qua một kiện không gian Linh Khí tương tự, cho nên mới có thể thuấn di đến trong Dược Sơn. Hắn cho rằng bên trong Dược Sơn chính là điểm đến của truyền tống, bởi vì tất cả tộc nhân Giác Ma Tộc đều ẩn nấp tại Dược Sơn.

Tuy nhiên, Tần Liệt đột nhiên biến mất, rõ ràng biểu hiện ra sự dị thường. Điều này có nghĩa là điểm đến của không gian Linh Khí cũng không phải tại Dược Sơn.

- Kỳ quái, thật sự là kỳ quái... – Tống Trí nhíu mày thật sâu.

Hắn cũng không nhìn thấy khuôn mặt xinh đẹp của Tống Đình Ngọc đã phủ đầy sương lạnh, không chú ý tới vai Tống Đình Ngọc đang khẽ run, trong đôi mắt sáng toát ra vẻ băng hàn khốc liệt.

- Ngươi vậy mà theo dõi ta! – Tống Đình Ngọc cắn răng, sắc mặt tái nhợt, phẫn nộ chưa từng có.

- Nhị thúc! Vì sao người lại ở đây!

Đồng thời, tiếng quát chói tai của Tạ Tịnh Tuyền cũng từ đằng xa truyền đến.

Chỉ thấy Tạ Tịnh Tuyền một thân áo trắng cũng là vẻ mặt sương lạnh, nhìn chằm chằm Tạ Chi Chướng.

Tạ Chi Chướng ngượng ngùng gượng cười, đứng tại chân núi Dược Sơn, mặt mũi tràn đầy xấu hổ giải thích:

- Nghe nói ngươi cùng Đình Ngọc một mình rời khỏi Huyền Thiên Minh, một đường đi về hướng Lăng Gia Trấn, cha ngươi... không quá yên tâm về ngươi, nên bảo ta đi theo chiếu khán một chút.

Thật ra hắn đi cùng một đường với Tống Trí.

Tần Liệt cùng Tà Tộc đột nhiên biến mất khiến Huyền Thiên Minh, Bát Cực Thánh Điện, Hợp Hoan Tông lo lắng như lửa đốt. Ba gã cự đầu này vì muốn tìm Tần Liệt ra, có thể nói là đã lao tâm khổ tứ.

Toàn bộ Xích Lan Đại Lục, tất cả những người có quan hệ mật thiết với Tần Liệt đều bị bọn họ âm thầm quan sát.

Đợi đến khi bọn họ phát hiện hành tung khả nghi của Tống Đình Ngọc và Tạ Tịnh Tuyền, Tống Trí cùng Tạ Chi Chướng hai người gần như lập tức lặng lẽ truy tìm theo, một đường thu liễm khí tức, cẩn thận từng li từng tí đi vào Lăng Gia Trấn.

- Chiếu khán ta? – Tạ Tịnh Tuyền cũng giống như Tống Đình Ngọc, đang trong cơn thịnh nộ. – Ta thấy các ngươi là một mực theo dõi mà đến thì có!

Nàng cũng nhìn thấy Tống Trí bên cạnh Tống Đình Ngọc.

- Hết cách rồi, chuyện này quan hệ trọng đại. Chúng ta không thể không làm như vậy. – Tạ Chi Chướng vẻ mặt bất đắc dĩ.

- Các ngươi, những nha đầu này luôn hành động theo cảm tính, chúng ta làm như vậy cũng là vạn bất đắc dĩ thôi.

Tống Trí đứng trên sườn núi, không để ý đến ánh mắt giận dữ của Tống Đình Ngọc, cười nhạt một tiếng, nói:

- Ngươi xem? Nếu không phải chúng ta đi theo, Tần Liệt cùng Tà Tộc chẳng phải sẽ thong dong đào tẩu sao? Vậy thì kế hoạch trù tính bấy lâu nay của Huyền Thiên Minh chúng ta chẳng phải là dùng giỏ trúc múc nước, công dã tràng rồi hả?

- Không ngờ các ngươi ngay cả chúng ta cũng không tin! – Đáy lòng Tống Đình Ngọc lạnh băng.

- Trong chuyện của Tần Liệt, hai nha đầu các ngươi quá mức trọng nghĩa khí, không màng đến lợi ích gia tộc. – Tống Trí không khách khí đánh giá.

- Không bao lâu nữa, những cường giả đỉnh cao của Xích Lan Đại Lục sẽ tề tụ ở đây. – Tạ Chi Chướng nhìn về phía Dược Sơn, biểu lộ ngưng trọng nói: - Bất luận bên trong Dược Sơn cất giấu bao nhiêu Tà Tộc, lần này bọn chúng đều không thể đào thoát.

Quả nhiên.

Chỉ nửa ngày sau, cự liễn màu vàng, Thủy Tinh Chiến Xa, lều lớn màu đỏ thẫm, Kim Sí Điêu, Thanh Lão Bức và các loại chim bay khác đều từ bốn phương tám hướng hội tụ về đây.

- Đã tìm được!

- Vậy mà lại ở trong Dược Sơn!

- Lần này có thể một mẻ hốt gọn rồi!

Võ giả của Huyền Thiên Minh, Bát Cực Thánh Điện, Hợp Hoan Tông đến nơi, ai nấy đều hào hứng cao độ, vây chặt Dược Sơn tầng tầng lớp lớp.

Tống Vũ, Tạ Diệu Dương, Nhiếp Vân, Lý Dịch cùng Triệu Trường Sinh trực tiếp đi vào cửa động do Tần Liệt mở ra.

- Cha!

- Cha!

Tống Đình Ngọc, Tạ Tịnh Tuyền trầm mặt, khi Tống Vũ và Tạ Diệu Dương tới, liền cắn răng hừ một tiếng.

- Ừ, hai đứa vất vả rồi, xuống nghỉ ngơi đi! – Tống Vũ phất phất tay, nháy mắt ra hiệu cho Tống Trí và Tạ Chi Chướng, ý bảo bọn họ đưa Tống Đình Ngọc và Tạ Tịnh Tuyền đi.

Hắn nói những lời này rõ ràng là để bảo vệ Tống Đình Ngọc và Tạ Tịnh Tuyền, ngầm ám chỉ với Hợp Hoan Tông và Bát Cực Thánh Điện rằng sở dĩ Tống Đình Ngọc, Tạ Tịnh Tuyền xuất hiện tại Dược Sơn, sở dĩ chắp đầu với Tần Liệt, đều là do Huyền Thiên Minh thụ ý, là để giúp Huyền Thiên Minh tìm được Tần Liệt.

- Không hổ là hai tiểu bối có năng lực nhất của Huyền Thiên Minh, làm tốt lắm! – Triệu Trường Sinh cười tán dương.

- Làm tốt lắm! – Lý Dịch cũng nhẹ gật đầu.

Bọn họ còn tưởng rằng Tống Đình Ngọc và Tạ Tịnh Tuyền lần này thật sự vì Huyền Thiên Minh, vì lấy đại cục làm trọng nên mới cố ý tiếp cận Tần Liệt, từ đó dụ hắn ra ngoài.

- Ta... – Tạ Tịnh Tuyền mặt lạnh tanh, há miệng muốn nói.

Lại bị Tạ Chi Chướng lôi kéo, kéo nàng về phía chân núi, không cho nàng nói thêm gì nữa.

Tống Đình Ngọc tỉnh táo hơn Tạ Tịnh Tuyền một chút. Nàng biết rõ chuyện gì đang xảy ra, nhưng nàng lại rất rõ ràng rằng mình không có cách nào thay đổi thế cục, không có cách nào thay đổi quyết định của phụ thân, cho nên nàng giữ im lặng.

Không cần Tống Trí nói nhiều, nàng cùng Tạ Tịnh Tuyền cùng nhau đi xuống chân núi. Nhìn ba phương thế lực hùng mạnh đang chen chúc tụ tập từ tám phương, nàng bỗng nhiên nhớ tới lời nói của Tần Liệt trước khi thuấn di, trong lòng ẩn ẩn có chút bất an.

Trước khi đi, Tần Liệt biểu hiện quá mức bình tĩnh, bình tĩnh đến mức quỷ dị.

Nàng rất hiểu Tần Liệt, nàng biết Tần Liệt ở trạng thái đó đáng sợ đến mức nào.

- Tần Liệt, chuyện cho tới bây giờ, ngươi còn có thể làm gì... – Trong lòng Tống Đình Ngọc thở dài thật sâu.

- Không gian Truyền Tống Trận! Bên trong có một tòa không gian Truyền Tống Trận!

Tiếng kêu kinh ngạc của Tống Trí từ trong lòng núi truyền đến. Hắn lớn tiếng gọi Triệu Trường Sinh, Lý Dịch cùng các cường giả Huyền Thiên Minh đi vào.

Rất nhanh, những võ giả cường đại nhất Xích Lan Đại Lục nhao nhao tụ lại bên cạnh tòa Truyền Tống Trận kia.

- Thật đáng kinh ngạc! Quả thực là mở rộng tầm mắt! – Lý Dịch khen ngợi.

- Một tòa không gian Truyền Tống Trận hoàn hảo không tổn hao gì! Chỉ thiếu Không Gian Linh Thạch là có thể khởi động! Thật không ngờ, tại cái nơi Lăng Gia Trấn thâm sơn cùng cốc này, tại Dược Sơn cằn cỗi này, lại có một tòa không gian Truyền Tống Trận như vậy! – Tống Trí cảm thán không thôi.

Tống Vũ cùng Tạ Diệu Dương, Nhiếp Vân cũng kích động vô cùng.

- Đây là một cánh cửa đi thông ra thế giới bên ngoài. Có tòa không gian Truyền Tống Trận này, không bao lâu nữa Xích Lan Đại Lục sẽ náo nhiệt lên! Người của Thiên Vận Đại Lục và Lưu Vân Đại Lục nhất định sẽ cảm thấy hứng thú với nó. Lý Điện chủ, Tống Minh chủ, không ngờ lần này trên đường truy sát Tà Tộc lại có phát hiện kinh thiên như vậy! – Triệu Trường Sinh cũng mừng rỡ như điên.

- Tà Tộc, những tên Tà Tộc kia đâu? – Mạc Hà phản ứng lại.

- Không ở bên trong! Ta vừa mới điều tra qua, trong lòng núi này không có chút động tĩnh sinh mệnh nào, những tên Tà Tộc kia căn bản không có ở đây! – Tạ Diệu Dương nói.

- Bọn chúng hẳn là muốn nhờ vào không gian Truyền Tống Trận để rời khỏi Xích Lan Đại Lục. Ta biết bọn chúng đã lấy được Không Gian Linh Thạch. – Nhiếp Vân cười lạnh, ung dung nói: - Chúng ta chỉ cần trấn giữ không gian Truyền Tống Trận, Tần Liệt cùng đám Tà Tộc kia nhất định sẽ vô kế khả thi! Bọn chúng muốn đi, chỉ có thể dựa vào không gian Truyền Tống Trận này!

- Không sai! – Tống Vũ cũng nở nụ cười.

- Liên hệ Cốc Bình đại sư, bảo ông ấy nhanh chóng tới đây một chuyến. Ông ấy có chút hiểu biết về không gian Truyền Tống Trận, để ông ấy tới kiểm tra cẩn thận xem cái trận này đi thông tới đâu! – Tạ Diệu Dương quát.

- Ta đi xử lý ngay! – Tống Trí đáp lời.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!