Virtus's Reader
Linh Vực

Chương 378: CHƯƠNG 378: CHẤP CHƯỞNG THIÊN KIẾM

Trên bầu trời phía bắc Xích Lan Đại Lục, một chiếc lều khổng lồ màu đỏ rực như một ngọn lửa hừng hực đang nhấp nhô giữa không trung.

Chiếc lều này có tên là "Lưu Kim Hỏa Vân Trướng", là phi hành linh khí Địa cấp tam phẩm mà Huyền Thiên Minh mua về từ hải ngoại. Nó cũng giống như Hoàng Kim Cự Liễn của Bát Cực Thánh Điện hay Thủy Tinh Chiến Xa của Hợp Hoan Tông, đều có thể chở vật, chở người di chuyển trên hư không.

Đối với những thế lực cường đại cấp Xích Đồng như Huyền Thiên Minh hay Bát Cực Thánh Điện, tự nhiên cần có những phi hành linh khí tương xứng để giữ gìn thể diện. Phi hành linh khí không chỉ là phương tiện, mà còn là biểu tượng cho thân phận và địa vị. Thông thường, thế lực càng hùng mạnh thì số lượng phi hành linh khí sở hữu càng nhiều.

Đẳng cấp của phi hành linh khí càng cao, tốc độ càng nhanh, sức chứa càng lớn, hỗ trợ cực lớn cho việc điều động võ giả của các thế lực. Tuy nhiên, do giá cả đắt đỏ, các tiểu thế lực bình thường khó lòng chi trả nổi. Ngay cả Huyền Thiên Minh, Bát Cực Thánh Điện hay Hợp Hoan Tông cũng không đủ tài lực để mua sắm số lượng lớn.

Huyền Thiên Minh và Bát Cực Thánh Điện mỗi bên chỉ có một chiếc phi hành linh khí chủ lực. Hợp Hoan Tông khá hơn một chút, sở hữu hai chiếc Thủy Tinh Chiến Xa. Ngoài chiếc của Phó tông chủ Triệu Trường Sinh, Tông chủ Nguyễn Chiến Thiên còn sở hữu một chiếc khác có kích thước khổng lồ hơn, kết cấu phức tạp hơn.

Chiếc của Triệu Trường Sinh là Địa cấp tam phẩm, còn chiếc của Nguyễn Chiến Thiên là Địa cấp ngũ phẩm!

Lúc này, chiếc phi hành linh khí Địa cấp ngũ phẩm của Hợp Hoan Tông bỗng nhiên hiện ra cách Lưu Kim Hỏa Vân Trướng không xa.

Toàn thân chiến xa được chế tạo từ lam thủy tinh, ầm ầm lao ra từ tầng mây dày đặc. Chiến xa dài bốn mươi mét, rộng mười mét, bên trong lớp lam thủy tinh có những ký hiệu hình cá bay lượn lờ, tỏa ra lam quang đẹp mắt, sống động như đang bơi lội trong nước.

Một cỗ khí thế hạo hạo đãng đãng tỏa ra từ bên trong Thủy Tinh Chiến Xa. Nhìn thoáng qua, nó tựa như một chiếc thuyền hạm màu lam đang cưỡi gió vượt sóng giữa biển khơi.

Trên Lam Thủy Tinh Chiến Xa, một nam tử tóc bạc áo trắng, thân hình hùng vĩ như núi cao đứng sừng sững. Đôi mắt thần quang rạng rỡ của hắn tràn đầy kinh ngạc nhìn về phía Lưu Kim Hỏa Vân Trướng, cất giọng hét lớn: “Có phải là Tống minh chủ của Huyền Thiên Minh đó không?”

Bên trong chiếc lều màu đỏ rực, đám người Tống Vũ, Tống Tư Nguyên, Tạ Diệu Dương, Tạ Chi Chướng đang ủ rũ ngồi đó, thở ngắn than dài. Vừa nghe thấy âm thanh bên ngoài, bọn họ ngẩn ra, không kìm được mà ló đầu ra khỏi lều.

- Lam Thủy Tinh Chiến Xa! Nguyễn Chiến Thiên!

- Dĩ nhiên là Nguyễn Chiến Thiên đích thân tới!

Tống Vũ và Tạ Diệu Dương nhìn nhau, tinh thần lập tức phấn chấn. Tống Vũ ra mặt đáp lời: “Là Nguyễn huynh của Hợp Hoan Tông sao?”

- Tống huynh! Có từng nhìn thấy Triệu tông chủ của bản tông không? – Nam tử tóc bạc áo trắng Nguyễn Chiến Thiên kinh ngạc hỏi.

- Nguyễn huynh tới thật đúng lúc!

Tống Vũ vẻ mặt đầy phấn khởi, gật đầu ra hiệu cho Tống Tư Nguyên. Lưu Kim Hỏa Vân Trướng lập tức tăng tốc áp sát Lam Thủy Tinh Chiến Xa. Đợi đến khi hai phi hành linh khí lại gần nhau, Tống Vũ phi thân đáp xuống chiến xa của đối phương.

Nhìn những võ giả Hợp Hoan Tông với khí tức thâm sâu trên chiến xa, Tống Vũ như nhìn thấy hy vọng, vội nói: “Bên trong Cực Hàn Sơn Mạch bỗng nhiên xông ra một lượng lớn thú dữ. Những con thú này như phát điên, cứ nhắm vào chúng ta mà đuổi giết. Nguyễn huynh, huynh tới thật đúng lúc. Nếu huynh có thể mời rộng rãi cường giả các đại lục lân cận tề tụ về Xích Lan Đại Lục chém giết đám thú dữ này, lần này chúng ta chắc chắn sẽ thu hoạch được vô số linh tài trân quý không thể tưởng tượng nổi!”

- Ta đến đây đúng là vì chuyện này! – Nguyễn Chiến Thiên sắc mặt trầm trọng nói.

- Vậy thì tốt quá! Kính xin Nguyễn huynh thông báo biến cố của Xích Lan Đại Lục cho các đại lục chung quanh, mời gọi cường giả đến đây cùng tiêu diệt đám thú dữ kia! – Tống Vũ hưng phấn hẳn lên.

- Tống huynh có lẽ đã hiểu lầm. – Nguyễn Chiến Thiên trầm mặt, lắc đầu nói. – Ta tới là để hóa giải hạo kiếp này. Ta được bề trên dặn dò, đặc biệt tới gặp Tần Liệt.

- Gặp Tần Liệt? Bề trên dặn dò? – Tống Vũ ngẩn ngơ.

Tạ Diệu Dương và các tộc nhân Tạ gia cũng biến sắc, nhao nhao kinh hô.

- Các ngươi có thể liên lạc với Tần Liệt không? Hãy nói có một người tên là Lý Mục nhờ ta gặp hắn một lần để giải quyết phân tranh tại Xích Lan Đại Lục. – Nguyễn Chiến Thiên vẻ mặt nghiêm túc.

- Lý Mục? – Tống Vũ càng thêm kinh ngạc.

- Ngươi biết hắn sao? – Nguyễn Chiến Thiên cũng ngạc nhiên.

- Người này từng hoạt động ngắn ngủi tại Xích Lan Đại Lục một thời gian. Hắn và Tần Liệt có quan hệ không cạn, nhưng sau đó lại thần bí mất tích.

Tống Vũ từng cho người điều tra kỹ lưỡng về Tần Liệt nên biết sự tồn tại của Lý Mục. Hắn giải thích sơ qua rồi tò mò hỏi: “Nguyễn huynh, Lý Mục này rốt cuộc là thần thánh phương nào? Sao hắn có thể mời được huynh?”

- Không phải là mời, là phân phó. – Nguyễn Chiến Thiên cười khổ giải thích. – Hắn là người đại diện.

Tống Vũ, Tạ Diệu Dương và mọi người đều biến sắc.

- Hắn ở “bề trên” có thân phận gì? – Trầm ngâm một chút, Tạ Diệu Dương cẩn thận từng li từng tí hỏi.

- Thân phận cụ thể ta cũng không rõ, nhưng hắn hẳn là người chấp chưởng một thanh “Thiên Kiếm”. – Nguyễn Chiến Thiên quát nhẹ.

Lời vừa nói ra, Tống Vũ, Tạ Diệu Dương và tất cả mọi người đều hít sâu một hơi khí lạnh, ánh mắt trở nên nghiêm nghị và kính trọng.

- Ta sẽ thử để tiểu nữ liên lạc với Tần Liệt! – Tạ Diệu Dương ý thức được sự việc trọng đại, dẫn đầu tỏ thái độ.

Trong lúc bọn họ nói chuyện, trên hoang dã phía xa đột nhiên xuất hiện một con quái vật khổng lồ. Một con cự viên toàn thân vàng óng như một ngọn núi vàng đang cuồng bạo lao tới.

- Nhanh lên một chút! – Nguyễn Chiến Thiên thúc giục.

Tạ Diệu Dương vội vàng lấy ra một khối tinh thể hình lục giác, mắt hắn lóe lên, từ mi tâm bắn ra một luồng ánh sáng màu xanh biếc, đi thẳng vào bên trong tinh thể.

Cùng thời khắc đó, trên cổ tay của Tạ Tịnh Tuyền đang ở Dược Sơn, chiếc vòng ngọc phỉ thúy xanh biếc bỗng nhiên truyền đến tiếng leng keng dễ nghe như tiếng suối chảy.

Trên gương mặt xinh đẹp thanh tú của Tạ Tịnh Tuyền hiện ra vẻ phức tạp, nàng thấp giọng lẩm bẩm: “Rõ ràng đã bảo bọn họ nhanh chóng rời khỏi Xích Lan Đại Lục, lúc này còn truyền tin làm gì...”

Miệng thì lầm bầm nhưng nàng vẫn đặt tay còn lại lên chiếc vòng phỉ thúy. Một luồng tinh thần ba động vô cùng rõ ràng xuyên qua vòng ngọc, truyền thẳng vào thức hải của nàng.

“Con đang ở cạnh Tần Liệt sao? Hãy nói cho hắn biết, Tông chủ Hợp Hoan Tông Nguyễn Chiến Thiên đích thân từ hải ngoại trở về, được Lý Mục dặn dò muốn gặp mặt ngay lập tức.” Giọng nói gấp gáp của Tạ Diệu Dương vang lên trong đầu nàng. “Bảo tên tiểu tử đó tạm dừng đàn thú dữ đuổi giết, chúng ta muốn nói chuyện chính thức với hắn!”

Tạ Tịnh Tuyền ngẩn người.

Lúc này, Tần Liệt cùng Lăng Ngữ Thi, Tống Đình Ngọc đang đứng trên đỉnh Dược Sơn, bàn chuyện chia ly.

- Tần Liệt, Tông chủ Hợp Hoan Tông Nguyễn Chiến Thiên đã tới. Hắn nói được Lý Mục dặn dò đến gặp ngươi, muốn ngươi tạm dừng việc đuổi giết tam đại thế lực. – Tạ Tịnh Tuyền bình tĩnh lại, bỗng nhiên nói với vẻ mặt quái dị.

- Lý thúc! – Tần Liệt chấn động.

- Có chuyện gì vậy? – Lăng Ngữ Thi ân cần hỏi.

Linh hồn u ảnh của Huyết Lệ vừa du đãng một vòng bên ngoài Dược Sơn, lúc này cũng quay trở lại. Thấy vẻ mặt kỳ lạ của Tần Liệt, Huyết Lệ cũng không khỏi kinh ngạc: “Tiểu tử, lúc này đang là thời điểm hăng hái nhất, sao bỗng nhiên lại ngẩn ra thế?”

Tần Liệt cau mày trầm ngâm một lát, bỗng nhiên quay sang Mãng Vọng nói: “Ngươi truyền tin cho tộc nhân của ngươi, tạm thời dừng việc đuổi giết võ giả ba bên, bảo bọn họ cũng bình tĩnh lại.”

Mãng Vọng lơ lửng giữa hư không, trong mắt rắn cũng đầy vẻ khó hiểu.

- Bảo ngươi làm thì cứ làm đi! – Tần Liệt mất kiên nhẫn nói.

Mãng Vọng không nói thêm lời nào, ngửa đầu gầm thét lên trời cao. Tiếng hô của hắn như sấm sét liên hồi rung chuyển lan xa, vang vọng khắp bầu trời Xích Lan Đại Lục.

Thú dữ đang hoạt động tại các đại bình nguyên, rừng rậm và các khu vực trên Xích Lan Đại Lục nghe được tiếng hô của hắn đều bất đắc dĩ dừng lại.

Con cự viên đang lao về phía Thủy Tinh Chiến Xa và chiếc lều đỏ rực, hung hãn chuẩn bị cắn xé, nghe thấy tiếng gầm này cũng lập tức khựng lại. Nó nghi hoặc nhìn về phía sau, dường như cũng đang kỳ quái vì sao Mãng Vọng lại hạ lệnh ngừng truy kích.

Trên Thủy Tinh Chiến Xa, Nguyễn Chiến Thiên thấy con cự viên màu vàng không tiếp tục lao tới, cũng thầm thở phào nhẹ nhõm, cười gượng nói: “Xem ra cái tên Lý Mục này thật sự rất có uy lực.”

- Tiếp theo phải làm sao? – Tống Vũ cười khổ.

- Ngươi truyền tin cho Lý Dịch của Bát Cực Thánh Điện, ta cho người liên lạc với Trường Sinh, chúng ta cùng đi gặp Tần Liệt. – Nguyễn Chiến Thiên lên tiếng.

- Được.

***

Trên Dược Sơn.

Tần Liệt nhíu mày nhìn tộc nhân Giác Ma Tộc lần lượt tụ tập dưới chân núi, lại nhìn những tộc nhân Lăng gia đang tiến vào Lăng Gia Trấn, dường như đang hồi tưởng lại quá khứ.

- Lý Mục kia có ảnh hưởng lớn đến ngươi như vậy sao? – Tống Đình Ngọc mở to đôi mắt đẹp đầy vẻ không dám tin, tò mò hỏi. – Ngươi tôn kính hắn đến thế ư?

- Không có Lý thúc thì cũng không có Tần Liệt ta ngày hôm nay. – Tần Liệt thản nhiên đáp.

- Lúc ở Băng Nham Thành, chính là Lý Mục đã mang ngươi ung dung rời đi dưới sự dòm ngó của Nguyên Thiên Nhai và đông đảo cường giả Sâm La Điện. – Tạ Tịnh Tuyền nhớ lại chuyện cũ, cũng thầm kinh ngạc. – Sau đó, chúng ta đều điều tra về Lý Mục, muốn biết lai lịch và thân phận của người này. Đáng tiếc, chúng ta không thu hoạch được gì, cũng không phát hiện tung tích của hắn nữa. Lý Mục này rốt cuộc là ai?

- Ta cũng không biết. – Tần Liệt thành thật trả lời.

Hắn vẫn biết lai lịch của Lý Mục rất thần bí, biết Lý Mục chắc chắn không phải người thường. Điểm này, từ việc Lý Mục giao cho hắn phương pháp luyện chế Tịch Diệt Huyền Lôi, hắn đã lờ mờ đoán ra được vài phần.

Tịch Diệt Huyền Lôi là bí pháp độc môn của Tịch Diệt Lão Tổ ở Thiên Tịch Đại Lục. Theo lời Huyết Lệ, Tịch Diệt Lão Tổ là nhân vật lừng lẫy tại Thiên Tịch Đại Lục, là cường giả có tên tuổi trên cả năm đại lục của Bạo Loạn Chi Địa.

Bí quyết độc môn của cường giả bực này mà Lý Mục lại có thể nắm giữ, đủ để chứng minh Lý Mục không thể coi thường.

Hôm nay, Lý Mục lại có thể sai khiến Tông chủ Hợp Hoan Tông Nguyễn Chiến Thiên đích thân tới tìm hắn nói chuyện, điều này càng chứng minh thân phận của Lý Mục tất nhiên vô cùng hiển hách.

- Ngươi thật đúng là vận khí ngập trời, thế mà có thể làm quen với loại tiền bối cao nhân này. – Tống Đình Ngọc cảm thán.

- Hy vọng Lý Mục có thể hóa giải hạo kiếp của Xích Lan Đại Lục. – Tạ Tịnh Tuyền cũng u u nói.

Tại phía nam Xích Lan Đại Lục, Lý Dịch của Bát Cực Thánh Điện đang ngồi ngay ngắn trên Hoàng Kim Cự Liễn, định dùng tốc độ nhanh nhất chạy tới Thông Thiên Sơn.

Lúc này, hắn cũng nhận được tin tức Tông chủ Hợp Hoan Tông Nguyễn Chiến Thiên đích thân tới, muốn hắn quay lại Dược Sơn thương lượng chuyện quan trọng.

Lý Dịch vốn không muốn quay đầu, nhưng Nguyễn Chiến Thiên nói hắn đại diện cho ý chỉ của bề trên, cho nên hắn lập tức chấp nhận, ngoan ngoãn cho cự liễn quay đầu lại.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!