Đỉnh Dược Sơn.
Tần Liệt sắc mặt trầm trọng lẳng lặng chờ đợi. Tất cả hung thú dữ tợn sau khi nhận được mệnh lệnh của Mãng Vọng cũng lần lượt quay trở về.
Dưới chân núi, đám thú dữ yên tĩnh ẩn nấp, không còn gầm rú điên cuồng như trước, dường như đang chờ đợi mệnh lệnh tiếp theo của Mãng Vọng.
Thân là thủ lĩnh của đám Cự Linh Tộc này, Mãng Vọng lại hóa thành một con ngân xà dài hai mét, yên tĩnh lơ lửng bên cạnh Tần Liệt.
Lăng gia tộc nhân tụ tập tại Lăng Gia Trấn. Giác Ma Tộc tộc nhân phân tán quanh Dược Sơn, nằm giữa vòng vây của bầy hung thú.
Một lát sau, bốn vị cường giả Giác Ma Tộc là Khố Lạc, Khố Lỗ, Tạp Mông, Đa La cưỡi Liệp Linh Thú bay tới, đáp xuống Dược Sơn.
- Tần Liệt, ngươi lại để cho những thú dữ kia đình chỉ công kích? – Khố Lạc cau mày hỏi.
Hắn dẫn đầu tộc nhân Giác Ma Tộc một đường xung phong liều chết về phía đoàn người Triệu Trường Sinh của Hợp Hoan Tông, nhưng đi được nửa đường thì phát hiện hung thú bỗng nhiên dừng lại.
Khố Lạc cảnh giới tinh thâm, nhận thức về linh hồn cực kỳ sâu sắc, hắn có thể trực tiếp giao tiếp với hung thú. Hỏi qua một chút mới biết là Tần Liệt yêu cầu Mãng Vọng ngăn cản tộc nhân Cự Linh Tộc đuổi giết võ giả ba phương thế lực.
Không có sự trợ giúp của những cự thú này, chỉ dựa vào một bộ tộc Giác Ma Tộc này thì không dám chính diện huyết chiến với ba phương thế lực, cho nên bọn họ cũng dừng lại. Bọn họ rất khó hiểu nên quay về muốn hỏi rõ tình hình, muốn biết thái độ của Tần Liệt.
- Là ta bảo bọn chúng dừng đuổi giết. – Tần Liệt cũng không giấu giếm. – Đã xảy ra một số chuyện, ta cũng cần hỏi cho rõ ràng, các ngươi tạm thời chờ một chút.
- Chuyện gì xảy ra? – Khố Lỗ ngạc nhiên.
- Lát nữa sẽ nói sau. – Tần Liệt nhíu mày.
- Được rồi, chúng ta sẽ chờ. – Khố Lạc thấy hắn không muốn nói nhiều cũng không miễn cưỡng, quay sang ra lệnh cho tộc nhân.
Hắn biết rõ, nếu không có Tần Liệt trợ giúp, bộ tộc Giác Ma Tộc này sẽ bị ba phương thế lực trảm tận giết tuyệt, không ai có thể sống sót tiến vào U Minh Đại Lục. Hôm nay, bọn họ đã nhận thức được năng lực của Tần Liệt nên rất coi trọng hắn.
Tộc nhân Giác Ma Tộc cưỡi Liệp Linh Thú đáp xuống, một lần nữa tụ tập quanh Dược Sơn.
Thời gian trôi qua từng phút từng giây.
Hoàng Kim Cự Liễn của Bát Cực Thánh Điện dẫn đầu phá vỡ tầng mây bay tới, lơ lửng bất động trên bầu trời Dược Sơn.
Thánh chủ Bát Cực Thánh Điện Lý Dịch cùng Kim Y sứ giả Thường Khi, Thanh Y sứ giả Chiêm Thiên Dật và đoàn người thần sắc lạnh lùng đứng trên cự liễn, ánh mắt oán độc nhìn về phía Tần Liệt.
Tần Liệt hừ lạnh một tiếng.
- Mạc Hà bị ngươi giết chết, Bát Cực Thánh Điện sẽ không từ bỏ ý đồ. Bầy hung thú này tuy lợi hại nhưng lại không phải vô địch. – Kim Y sứ giả Thường Khi ngữ khí bình tĩnh nói. – Xích Lan Đại Lục, Thiên Vận Đại Lục và Lưu Vân Đại Lục, tất cả các thế lực cấp Xích Đồng trên đó đều quy về một phương thống trị. Hôm nay bề trên đã truyền lời xuống, chúng ta ngược lại muốn xem, nếu thế lực bề trên phái cường giả đến, liệu những cự thú này có trở thành linh tài cho chúng ta hay không!
- Rống! – Mãng Vọng phát ra một tiếng gầm nhẹ.
Kim Y sứ giả Thường Khi nghe tiếng gầm, thần sắc hơi đổi.
Tần Liệt nhìn Thường Khi, giễu cợt lắc đầu nói: “Nếu không phải có người cầu tình, các ngươi muốn sống sót rời khỏi Xích Lan Đại Lục cũng không dễ dàng như vậy đâu.”
Thường Khi sắc mặt phát lạnh, cả giận nói: “Tiểu tử, ngươi tưởng ngươi là ai? Nếu rời khỏi bầy hung thú này, nếu không có cường giả Giác Ma Tộc che chở, ngươi chỉ là một võ giả Vạn Tượng cảnh nhỏ bé, trong mắt ta ngay cả con kiến cũng không bằng!”
- Nếu ta đạt đến độ tuổi của ngươi, ngươi trong mắt ta chỉ sợ cũng như con gián, loài bò sát mà thôi, ta có thể dễ dàng gạt bỏ ngươi! – Tần Liệt nhếch miệng cười lạnh. – Ngươi chẳng qua cũng chỉ tu luyện nhiều hơn ta trăm năm mà thôi!
Thường Khi mặt âm trầm, đang định nói chuyện thì phát hiện một chiếc Thủy Tinh Chiến Xa đột nhiên lướt tới, dừng lại bên cạnh cự liễn.
Phó tông chủ Hợp Hoan Tông Triệu Trường Sinh cùng vài tên Tôn giả hiện thân với thần sắc chật vật. Bọn họ nhìn thoáng qua Tần Liệt, lại nhìn Khố Lạc và những người khác, trầm mặt không nói một lời.
Vừa rồi bọn họ bị cự thú và Giác Ma Tộc đuổi giết đến mức hốt hoảng bỏ chạy, nếu không nhờ Thủy Tinh Chiến Xa nhanh như chớp thì e rằng đã trọng thương. Hợp Hoan Tông lần này thực sự sợ hãi.
Lại một lát sau, chiếc lều đỏ thẫm của Huyền Thiên Minh và một chiếc Lam Thủy Tinh Chiến Xa bỗng nhiên song song bay đến.
Tóc bạc áo trắng, thân hình tráng kiện, Nguyễn Chiến Thiên hiện ra ngay lối vào chiến xa. Hắn vừa ló đầu, đám người Triệu Trường Sinh của Hợp Hoan Tông đều cung kính hô: “Bái kiến Tông chủ!”
Nguyễn Chiến Thiên gật đầu nhẹ, bỗng nhiên hư không dạo bước đi xuống đỉnh Dược Sơn, đáp xuống bên cạnh Tần Liệt.
Giờ phút này, chiếc lều đỏ thẫm của Huyền Thiên Minh, hai chiếc Thủy Tinh Chiến Xa và Hoàng Kim Cự Liễn phân biệt trấn giữ bầu trời Dược Sơn. Những võ giả chí cường của ba phương thế lực đều trầm mặc, thần sắc ngưng trọng nhìn xuống phía dưới, nhìn về phía Nguyễn Chiến Thiên.
Bên cạnh Tần Liệt, Mãng Vọng bỗng nhiên như sợi dây thừng tia chớp, từng vòng quấn quanh người hắn. Một luồng lôi đình chi lực cuộn trào tinh tế lập tức tràn ngập toàn thân Tần Liệt, khiến hắn có được sự tự tin cực lớn.
Huynh đệ Khố Lạc, Tạp Mông, Đa La và các cường giả Giác Ma Tộc e sợ Nguyễn Chiến Thiên đột ngột hạ sát thủ nên cũng nhao nhao cẩn thận vây quanh Tần Liệt.
Từ trên người Nguyễn Chiến Thiên, bọn họ cảm nhận được một cỗ khí thế vô cùng khủng bố, loại khí tức khiến ngay cả Khố Lạc cũng phải như lâm đại địch.
- Phá Toái cảnh hậu kỳ, nửa bước muốn bước vào Niết Bàn cảnh rồi. Người này e rằng là võ giả cường đại nhất của các đại lục lân cận. – Huyết Lệ hóa thành một luồng huyết sắc u hồn, tọa lạc trên vai Tần Liệt, lập tức lên tiếng nhắc nhở khi Nguyễn Chiến Thiên đáp xuống.
- Ngươi chính là Tần Liệt?
Nguyễn Chiến Thiên đứng cách Tần Liệt mười mét. Hắn nhận ra ý định che chở của Mãng Vọng và đám người Khố Lạc đối với Tần Liệt nên không tiến thêm bước nào. Hắn chủ động nở nụ cười thản nhiên, nói: “Ta đến là do chịu sự nhờ vả của Lý Mục tại Thiên Kiếm Sơn, hắn muốn ta lập tức gặp ngươi.”
Vừa nói, trong tay Nguyễn Chiến Thiên bỗng xuất hiện một tấm lệnh bài màu bạc. Lệnh bài hình tam giác, mặt chính khắc hình một ngọn núi nguy nga cắm đầy lợi kiếm, mặt sau khắc ba chữ to “Thiên Kiếm Sơn”.
Nguyễn Chiến Thiên giơ lệnh bài về phía Tần Liệt, lật qua lật lại vài cái để hắn nhìn rõ hai mặt.
- Thiên Kiếm Sơn! – Huyết Lệ bỗng nhiên khẽ hô.
- Ngươi biết Thiên Kiếm Sơn? – Tần Liệt không nhìn Nguyễn Chiến Thiên mà quay sang nhìn Huyết Lệ trên vai.
- Bảo hắn ném lệnh bài qua đây xem thử. – Huyết Lệ cau mày nói vọng về phía Nguyễn Chiến Thiên.
Nguyễn Chiến Thiên bật cười lớn, không chút do dự, trực tiếp ném lệnh bài về phía này. Đám người Khố Lạc lập tức như lâm đại địch.
- Không sao. – Huyết Lệ nhàn nhạt nói một câu, há miệng phun ra một đạo huyết quang đỏ tươi bao lấy tấm lệnh bài bạc.
Từng sợi tơ máu đỏ sẫm như máu tươi thấm vào lệnh bài. Chỉ trong chớp mắt, hình ảnh ngọn núi nguy nga cắm đầy lợi kiếm trên lệnh bài đã bị nhuộm thành màu đỏ như máu.
Xuy xuy xuy!
Đột nhiên, từng đạo kiếm khí lăng lệ ác liệt bỗng nhiên truyền ra từ hình ảnh ngọn núi, phảng phất như trong nháy mắt những thanh lợi kiếm trên núi kia bùng phát kiếm quang.
Máu tươi mà Huyết Lệ thấm vào lệnh bài bị kiếm quang chém vỡ đùng đùng, hóa thành một màn sương máu tiêu tán.
- Không sai, là lệnh bài của Thiên Kiếm Sơn. – Huyết Lệ gật đầu, tấm lệnh bài bạc hóa thành một luồng kiếm quang bay trở lại tay Nguyễn Chiến Thiên.
- Thiên Kiếm Sơn là một thế lực cấp Bạch Ngân tại Thiên Khô Đại Lục. Xích Lan Đại Lục, Lưu Vân Đại Lục hay Thiên Vận Đại Lục nơi các ngươi ở, cùng với khu vực mấy vạn dặm chung quanh đều chịu sự khống chế của Thiên Kiếm Sơn. Những cái tên như Huyền Thiên Minh, Bát Cực Thánh Điện, Hợp Hoan Tông cũng đều là thế lực phụ thuộc của Thiên Khô Đại Lục. – Huyết Lệ lúc này mới giải thích cho Tần Liệt. – Thiên Khô Đại Lục chính là một trong năm đại lục của Bạo Loạn Chi Địa. Thiên Kiếm Sơn là một trong hai thế lực cấp Bạch Ngân tại đó.
- Tiền bối biết Thiên Kiếm Sơn? – Nguyễn Chiến Thiên thần sắc cẩn trọng.
- Biết, nhưng không quen thuộc lắm. Thiên Kiếm Sơn là thế lực mới trỗi dậy trong ngàn năm gần đây, ta và Thiên Kiếm Sơn không có liên hệ gì. – Huyết Lệ thản nhiên đáp.
Nguyễn Chiến Thiên rõ ràng thở phào nhẹ nhõm.
- Ngươi nói Lý thúc tìm ta? – Tần Liệt trầm giọng hỏi.
Nguyễn Chiến Thiên cười gật đầu. Hắn một tay nắm lệnh bài, từ mi tâm bắn ra một đạo hồn quang màu xanh lục đi thẳng vào bên trong lệnh bài.
Lệnh bài bỗng nhiên bay lên khỏi tay hắn.
Dưới ánh mắt của mọi người, từ hình ảnh ngọn núi cắm đầy lợi kiếm trên mặt chính lệnh bài hình tam giác, từng đạo kiếm quang lăng lệ bắn ra. Những tia kiếm quang sắc bén như có thể chém giết hồn phách, cắt nát thân thể của tất cả mọi người.
Ngay cả Mãng Vọng cũng phải nheo mắt lại, tỏ ra có chút bất an. Khố Lạc và các cường giả Giác Ma Tộc thì như lâm đại địch nhìn chằm chằm vào những luồng kiếm quang đang hội tụ.
Vô số kiếm mang nhỏ vụn đủ màu sắc kim, ngân, trắng, xanh thẳm như sao hỏa, như lân quang chậm rãi ngưng tụ lại với nhau, tạo thành hình dáng của Lý Mục.
Đây chính là linh hồn hư không hình chiếu!
Phía trên lệnh bài, Lý Mục như đang ở sâu trong mây mù phiêu miểu. Hắn cầm bầu rượu trong tay, bên cạnh là Nham Băng Tuyết Lang Vương đang nằm phục, dường như đang trò chuyện với ai đó trên một hòn đảo.
Hắn tựa hồ cảm nhận được động tĩnh bên này, phát giác được lệnh bài đưa tin nên bỗng nhiên tập trung sự chú ý. Ánh mắt hắn lập tức ngưng tụ lên người Tần Liệt, rồi bật cười ha hả: “Tiểu tử, ngươi gây ra động tĩnh lớn quá nhỉ? Sao thế? Những thú dữ dưới lòng đất Cực Hàn Sơn Mạch đều bị ngươi đánh thức hết rồi à?”
- Lý thúc! – Tần Liệt kích động hô khẽ.
- Ha ha, ngay khoảnh khắc Hàn Băng Bích Chướng vỡ nát, ta đã biết bên này xảy ra đại biến, cho nên lập tức bảo Nguyễn Chiến Thiên chạy tới. – Lý Mục tiêu sái cười nói.
- Lý thúc, ta là bị ép vào đường cùng, hết cách rồi mới giải khai trói buộc cho Cự Linh Tộc. Nếu không, ta e rằng đã bị Huyền Thiên Minh và Bát Cực Thánh Điện tiêu diệt, đến xương cốt cũng chẳng còn. – Tần Liệt vội vàng giải thích.
- Ngươi đừng căng thẳng. Lúc đầu ta giao Hàn Băng Chi Nhãn cho ngươi chính là muốn mượn tay ngươi giải khai trói buộc cho đám thú dữ kia. – Lý Mục đầy vẻ không quan tâm, cười tủm tỉm nói. – Ngươi làm rất tốt, vậy mà lại giải khai được phong ấn của chúng. Ha ha, ta từng hứa với người khác sẽ giải thoát cho đám hung thú Cự Linh Tộc bị phong ấn này. Ta giao vật đó cho ngươi là hy vọng có một ngày ngươi có thể giúp ta hoàn thành việc này. Ngươi không phụ kỳ vọng của ta, cho nên không cần bất an như vậy.
Lời này vừa nói ra, Tần Liệt vững tâm hẳn, thầm thở phào nhẹ nhõm. Hắn vẫn luôn sợ phụ lòng Lý thúc, sợ hành động hôm nay của mình sẽ khiến Lý Mục khó xử. Giờ đây Lý Mục chính miệng thừa nhận việc hắn làm đúng như mong đợi, lập tức khiến hắn yên lòng.
Các cường giả đỉnh cao của Bát Cực Thánh Điện, Huyền Thiên Minh và Hợp Hoan Tông nhìn linh hồn hình chiếu của Lý Mục trên hư không, nghe hắn nói chuyện khoa trương mà mặt mũi tràn đầy kinh ngạc.