Trên không trung của tấm lệnh bài bạc, thân ảnh nhàn nhạt của Lý Mục như đang phiêu hốt giữa những đám mây mù mịt mờ, mang lại cho người ta cảm giác phiêu dật xuất trần.
- Ta nói chuyện với Mãng Vọng một chút.
Hắn bỗng nhiên nhìn về phía Mãng Vọng đang hóa thành một con rắn nhỏ lôi điện, gọi thẳng tên và tỏ ý muốn trao đổi riêng.
Vút!
Mãng Vọng ngưng tụ thành một đạo điện quang, từ bên cạnh Tần Liệt bắn vọt ra, trong nháy mắt đã lấp lánh bên cạnh linh hồn hình chiếu của Lý Mục.
Một tia điện quang lóe lên trong đám mây phiêu miểu kia. Lý Mục nheo mắt, đưa tay vẽ một đường. Một tầng lồng vô hình lập tức bao lấy hắn và Mãng Vọng. Hai người ở trong tầng mây mờ ảo, dường như đang bí mật trao đổi điều gì đó.
Trên bầu trời Dược Sơn, trên các phi hành linh khí như Hoàng Kim Cự Liễn, Thủy Tinh Chiến Xa và chiếc lều đỏ thẫm, đám người Tống Vũ, Triệu Trường Sinh, Lý Dịch đều có thần sắc trầm trọng.
Tại đỉnh núi, Tần Liệt được Tứ đại cường giả Giác Ma Tộc vây chặt, rất sợ hắn sẽ bị Nguyễn Chiến Thiên ra tay tập sát.
- Tần Liệt, người này là ai? Hắn có thể mượn một tấm lệnh bài, cách xa mấy vạn dặm ngưng tụ linh hồn hiển hiện, đủ để chứng minh sự cường đại của hắn. – Huyết Lệ như một quỷ hồn màu đỏ sẫm nằm trên vai Tần Liệt, chăm chú hỏi thăm lai lịch của Lý Mục. – Thiên Kiếm Sơn là thế lực cấp Bạch Ngân trỗi dậy tại Thiên Khô Đại Lục trong ngàn năm gần đây. Võ giả của thế lực này tinh tu kiếm đạo, thực lực siêu tuyệt, rất khó đối phó. Sao ngươi lại quen biết hắn? Ngươi và hắn có quan hệ thế nào?
- Sau này sẽ giải thích cho ngươi. – Tần Liệt bĩu môi.
Hắn quen biết Lý Mục từ sớm, biết rõ khi ở chung, Lý Mục đối với hắn không có tư tâm gì, luôn chiếu cố hắn rất nhiều. Quan hệ giữa hắn và Lý Mục đơn thuần hơn so với Huyết Lệ, không pha tạp quá nhiều tranh chấp lợi ích.
Lý Mục đối với hắn chẳng những có ơn tri ngộ mà còn có ơn cứu mạng, cho nên khi biết Lý Mục muốn gặp, hắn không chút chần chừ liền bảo Mãng Vọng ngừng đuổi giết ba phương thế lực. Bởi vì hắn nợ Lý Mục quá nhiều.
Cuộc trao đổi giữa Lý Mục và Mãng Vọng kết thúc rất nhanh.
- Cứ như vậy đi, các ngươi tốt nhất nên sớm rời khỏi Xích Lan Đại Lục. Ta hy vọng các ngươi quản thúc tốt tộc nhân của mình. – Lý Mục thần thái tiêu sái nhưng trong mắt đã có tia cảnh cáo.
- Ta hiểu rồi, chúng ta sẽ nhanh chóng rời đi, sau này cũng sẽ không quay lại Xích Lan Đại Lục nữa! – Mãng Vọng đáp lại một câu rồi hóa thành một đạo lôi đình điện quang lao về phía đám tộc nhân Cự Linh Tộc đang tản mát xung quanh, như thể vừa nhận được tin tức trọng đại cần thông báo ngay.
Hộc hộc! Hộc hộc!
Tất cả cự thú dữ tợn dưới sự truyền tin linh hồn của Mãng Vọng đều kịch liệt thở dốc, trong những đôi mắt to hơn cả đầu người tràn ngập sự kích động hưng phấn. Bọn chúng như vừa biết được tin tốt lành gì đó từ miệng Lý Mục.
- Tần Liệt, chuyện ngươi để tộc nhân Cự Linh Tộc đi phá hủy Huyền Thiên Thành và Bát Cực Thánh Điện, ta cũng có nghe nói qua. – Lý Mục nhìn về phía hắn cười nhạt một tiếng rồi nói. – Huyền Thiên Thành và Bát Cực Thánh Điện trong đợt tấn công của thú dữ cũng đã chịu tổn thất nặng nề. Những kẻ ngươi hận nhất... cũng đã bị chém giết. Việc này coi như kết thúc tại đây, không cần tiếp tục nữa, được không?
Trầm ngâm một chút, Tần Liệt gật đầu: “Được!”
- Tần Liệt cấu kết với Tà Tộc, cùng Tà Tộc trộn lẫn với nhau, ý đồ chiếm đoạt Xích Lan Đại Lục! – Lý Dịch của Bát Cực Thánh Điện đột nhiên quát nhẹ, không giấu được sự bất mãn.
Cũng có rất nhiều võ giả Huyền Thiên Minh vì thân nhân chết thảm nên lộ vẻ không thể chấp nhận, bọn họ không dám trừng mắt nhìn Lý Mục nhưng đều trừng mắt nhìn Tần Liệt.
- Những tên Tà Tộc kia vẫn còn đó! Bọn chúng muốn mượn Không Gian Truyền Tống Trận để thoát khỏi nơi này, chẳng lẽ chúng ta cứ ngồi yên mặc kệ sao? – Lý Dịch lẳng lặng nhìn về phía Lý Mục.
- Huyền Thiên Minh, Bát Cực Thánh Điện, Hợp Hoan Tông không được phép tiếp tục đuổi giết Tần Liệt và Giác Ma Tộc. Đồng thời, Giác Ma Tộc, Tần Liệt và Cự Linh Tộc cũng không được tiếp tục gây chiến. – Lý Mục khẽ nhíu mày, ngữ khí đanh thép. – Giác Ma Tộc và Cự Linh Tộc, bất luận dùng phương pháp nào, trong vòng một tháng phải rời khỏi Xích Lan Đại Lục! Việc này dừng ở đây, đôi bên không được phép tiếp tục tranh đấu!
Nguyễn Chiến Thiên, Tống Vũ và mọi người đều vẻ mặt kinh ngạc. Bọn họ nghĩ Lý Mục đến để điều hòa, nhưng không ngờ hắn lại thiên vị Tà Tộc và Tần Liệt đến thế, điều này khiến bọn họ cực kỳ phiền muộn.
- Ta ra mặt điều tiết chuyện này là đại diện cho Thiên Kiếm Sơn. Ý của ta chính là ý của Thiên Kiếm Sơn, các ngươi đều nghe rõ chưa?
Thân ảnh phiêu hốt của Lý Mục bỗng nhiên ngưng tụ như thực chất. Một cỗ Kiếm Ý lăng lệ ác liệt đến mức có thể xé toạc vòm trời đột nhiên bùng phát từ trong cơ thể hắn. Trong khoảnh khắc đó, tâm linh tất cả mọi người đều rung chuyển. Trong thoáng chốc, họ như nhìn thấy một thanh thần kiếm bộc lộ tài năng, từ sâu trong thương khung đâm thẳng xuống.
Như hung hăng đâm vào sâu trong óc mỗi người!
Người có cảnh giới càng cao thì cảm giác này càng rõ ràng và khắc sâu. Tống Vũ, Triệu Trường Sinh, Nguyễn Chiến Thiên, Tạ Diệu Dương, Lý Dịch và các cường giả Phá Toái cảnh khác, sắc mặt ai nấy đều bỗng nhiên trắng bệch.
Bọn họ chợt thấy trong sâu thẳm đầu óc mình quỷ dị xuất hiện một thanh cự kiếm! Cự kiếm không biết từ đâu tới, như một ngọn núi sắc bén treo ngược trong đầu họ. Kiếm quang lăng lệ vô cùng mang theo khí tức khủng bố có thể chém nát linh hồn, khiến bọn họ vạn kiếp bất phục, từ bốn phương tám hướng ùa vào tâm linh.
- Đã... đã rõ.
- Nghe rõ.
- Ta sẽ tuân theo mệnh lệnh của Thiên Kiếm Sơn.
- Đã biết.
Các cường giả đỉnh phong của ba phương thế lực, sau năm giây, từng người một đều chịu thua, nhao nhao tỏ thái độ.
- Rất tốt. – Lý Mục lại cười nhạt một tiếng.
Cỗ Kiếm Ý lăng lệ ác liệt phợp trời rợp đất, như muốn uy hiếp cả thiên địa kia lập tức biến mất không còn dấu vết.
Mọi người chợt phát hiện lòng bàn tay, sau lưng đều đã ướt đẫm mồ hôi lạnh. Bọn họ liếc nhìn nhau, đều thấy được sự kinh hãi trong mắt đối phương.
- Mạnh quá...
Ngay cả tàn ảnh linh hồn của Huyết Lệ cũng trở nên phiêu hốt bất định, như ngọn nến trước gió chập chờn sắp tắt. Hắn chủ động rút vào trong mi tâm Tần Liệt.
- Lý Dịch, ngươi lại đây, ta có lời muốn nói riêng với ngươi. – Lý Mục chau mày, đưa tay chỉ về phía Thánh chủ Bát Cực Thánh Điện, trong mắt lộ rõ vẻ không vui.
Lý Dịch sắc mặt âm trầm, không nói một lời bước tới, từng bước đi trên hư không đến trước mặt linh hồn hư ảnh của Lý Mục.
Chát!
Lý Mục đưa tay, trực tiếp tát một cái vào mặt Lý Dịch. Năm đạo kiếm khí lăng lệ lưu lại năm vệt máu rõ ràng trên gương mặt ôn nhuận của Lý Dịch.
Thánh chủ Bát Cực Thánh Điện, một trong những đại nhân vật quyền thế nhất Xích Lan Đại Lục, ôm mặt, trong mắt lộ ra biểu cảm phẫn nộ đến cực điểm. Hắn trừng mắt nhìn Lý Mục như sắp mất kiểm soát: “Ngươi... ngươi!”
Tần Liệt cùng Tống Vũ, Nguyễn Chiến Thiên và mọi người toàn bộ ngây người.
Một đạo Kiếm Ý ôn hòa như gợn sóng lăn tăn, như nước hồ suối nước nóng bỗng nhiên bao trùm lấy Lý Mục và Lý Dịch.
Tất cả mọi người có thể nhìn thấy hai người, nhưng lại bỗng nhiên không nghe được âm thanh trò chuyện của họ, thậm chí thả linh hồn ý thức ra dò xét cũng không cảm nhận được sự tồn tại của hai người.
Bọn họ biết Lý Mục đang dùng cấm thuật đóng băng phiến thiên địa kia, biến nó thành cấm địa do hắn chúa tể, không cho phép bất luận kẻ nào tiến vào hay dò xét!
Bọn họ chỉ thấy Lý Dịch ban đầu phẫn nộ cực điểm, nhưng sau khi nghe Lý Mục nói vài câu, bỗng nhiên lại kinh hỉ như điên, trong mắt hiện ra vẻ kính ý sâu sắc, dùng lễ nghi vãn bối cung kính cúi đầu trước Lý Mục.
Sau đó, mọi người mới phát hiện, kỳ thật dung mạo của Lý Dịch có năm sáu phần tương tự với Lý Mục. Bọn họ chợt nhận ra, Lý Mục e rằng là trưởng bối của Lý Dịch, cho nên thái độ của Lý Dịch mới thay đổi nghiêng trời lệch đất như vậy.
- Ta đã biết, sau này ta nhất định ghi nhớ lời dạy của ngài. – Lý Dịch liên tục gật đầu, âm thanh bỗng nhiên truyền ra ngoài trở lại.
Đám người Nguyễn Chiến Thiên, Tống Vũ, Triệu Trường Sinh thấy Lý Dịch cúi đầu khom lưng chẳng những không sinh lòng coi thường mà còn thầm hâm mộ. Bọn họ hâm mộ Lý Dịch vậy mà có thể có quan hệ với Lý Mục.
- Tần Liệt, ngươi lại đây. – Lý Mục cười tủm tỉm nhìn về phía Tần Liệt, muốn nói chuyện riêng.
- Lý thúc, ta đâu phải võ giả Phá Toái cảnh, ta không có bản lĩnh đi trên hư không. – Tần Liệt cười khan nói.
- Vậy được, ta nói, ngươi nghe là được. – Lý Mục đối đãi với Tần Liệt thái độ rõ ràng khác biệt, trên mặt mang nụ cười nhẹ nhõm tùy ý. – Nếu ngươi ở Xích Lan Đại Lục không có việc gì thì có thể tới Thiên Khô Đại Lục một chuyến. Ta có chuyện muốn tìm ngươi về việc của gia gia ngươi.
Tần Liệt đột nhiên chấn động, kêu lên: “Lý thúc, ngươi... ngươi biết gia gia của ta?”
- Trước kia có nghe qua một chút từ miệng Tiểu Băng, lần này trở về ta lại cố ý hỏi thăm nên mới có nhận thức về gia gia ngươi. – Lý Mục cười cười, thấy vẻ mặt không thể chờ đợi của Tần Liệt, hắn khoát tay ngăn Tần Liệt đặt câu hỏi, đạm nhiên nói. – Ngươi nếu thật sự muốn biết thì hãy tới Thiên Khô Đại Lục đi.