Trong khi Tần Liệt dùng lửa Kỳ Lân không ngừng đốt cháy hai con vu trùng, tại nơi sâu thẳm của rừng rậm u ám, một tiếng rít thê lương thỉnh thoảng lại vang lên.
Cách vị trí của Tần Liệt hơn một ngàn dặm, tại một khu vực cổ mộc rậm rạp.
Bảy tên võ giả Hắc Vu Giáo mặc hắc bào, ánh mắt đều âm trầm tà dị, đang vây quanh một thiếu niên tuấn tú mặc hắc y ở chính giữa.
Người này thân hình thon gầy, mái tóc dài được buộc đơn giản bằng một sợi dây đai màu đen, khuôn mặt góc cạnh rõ ràng, đôi mắt đen kịt như bảo thạch, lóe lên hàn quang độc ác khiến người ta sợ hãi.
- Ngao a a a!!!
Trong khu rừng u ám, hắn dùng hai tay ấn chặt lên vị trí trái tim ở ngực trái, ngửa đầu gào thét, quanh thân phóng xuất ra một luồng khí tức khủng bố khiếp người.
"Xoẹt!"
Hắn một tay xé rách vạt áo trước ngực, toàn bộ vùng ngực phơi bày ra ngoài. Màu da ở vị trí đó ẩn ẩn trong suốt, có thể nhìn thấy rõ trái tim đang đập bên trong.
Và trên trái tim đó, có một con vu trùng đáng sợ đang chiếm giữ!
Đó là một con rết trăm chân (Bách Túc Ngô Công) đen nhánh, giống hệt như đúc với những con rết trên trán của ba người Vũ Hề, Vũ Kiết và Vũ Nguyên.
Trên thực tế, những con Bách Túc Ngô Công trên đầu đám người Vũ Nguyên chính là ấu trùng của con rết này!
Con Bách Túc Ngô Công kia nằm rạp trên trái tim đỏ rực của người thanh niên, mỗi cái chân của nó đều sắc bén như lợi kiếm, hoặc đâm sâu vào trái tim, hoặc liên kết chặt chẽ với các mạch máu gân mạch.
Theo nhịp đập của trái tim người này, con rết quỷ dị kia cũng phồng lên xẹp xuống, không ngừng phập phồng.
Nó và trái tim của hắn dường như đã hòa làm một thể.
"Phập! Phập!"
Con rết đen nhánh lúc này bỗng nhiên run lên, từng cái chân sắc bén như lưỡi dao hung hăng đâm sâu vào trái tim, khiến người thanh niên không ngừng thét lên đau đớn.
Bảy tên võ giả Hắc Vu Giáo xung quanh, đôi mắt âm trầm đều bắn ra ánh nhìn lạnh lẽo lăng lệ.
- Vũ Hề và Vũ Kiết đã chết rồi, vu trùng trên người bọn họ bị ngọn lửa sống sờ sờ luyện chết. Vũ Nguyên có lẽ cũng đã gặp phải trọng kích, tình huống chỉ sợ không ổn.
Người thanh niên thỉnh thoảng phát ra tiếng rú thảm thiết, thần sắc vặn vẹo dữ tợn, nhưng đôi mắt đen kịt như bảo thạch lại bình tĩnh đến dọa người.
Dường như dù đang ở trong cơn đau đớn tột cùng, hắn vẫn giữ được sự tỉnh táo và lạnh lùng, không hề bị cơn đau làm ảnh hưởng đến phán đoán.
- Vũ, ngươi dẫn người qua đó, điều tra rõ ràng nguyên nhân cho ta, tìm ra kẻ đã luyện chết vu trùng! Nhớ kỹ, ta muốn bắt sống! – Người nọ quát lạnh.
- Thiếu chủ, ta xuất phát ngay đây!
Một gã võ giả Hắc Vu Giáo toàn thân che kín trong áo đen cung kính thi lễ, sau đó mang theo hai người nhanh chóng rời đi.
***
- Thiếu chủ? Thiếu chủ của các ngươi chính là Dạ Ức Hạo của Hắc Vu Giáo phải không?
Ở bên này, Tần Liệt lạnh lùng đi đến bên cạnh Vũ Nguyên, nhìn tên võ giả Hắc Vu Giáo thân thể cháy đen, đang hấp hối, hờ hững hỏi:
- Làm thế nào để giải vu độc?
Tống Đình Ngọc khôi phục được một chút tinh thần, trong mắt lộ ra hàn quang bước tới, đôi mắt đẹp lạnh băng nhìn chằm chằm vào tên này không rời.
Ba giọt máu huyết đỏ như đá Kê Huyết lúc này đã được Tần Liệt thu hồi vào trong cơ thể, hòa vào máu tươi trong lòng bàn tay hắn.
Hai tay Tần Liệt nắm chặt hai khối Thiên Viêm Tinh to hơn nắm đấm, ba giọt tinh huyết Hỏa Kỳ Lân trong lòng bàn tay đang điên cuồng hấp thụ hỏa năng từ Thiên Viêm Tinh.
Thiên Viêm Tinh tỏa ra vầng sáng đỏ thẫm rực rỡ, từng luồng năng lượng nóng bỏng không ngừng chảy vào lòng bàn tay hắn, bị ba giọt tinh huyết nhanh chóng hấp thu.
- Muốn giải vu độc? Ha ha, các ngươi nằm mơ đi! – Vũ Nguyên điên cuồng cười quái dị. – Ngoại trừ "Bát Dực Ngô Công Vương" trong trái tim Thiếu chủ, ai cũng không có cách nào phá giải vu độc! Các ngươi trúng vu độc, cứ từ từ mà cảm nhận tư vị cái chết đi. Mỗi một ngày, mỗi một khắc, mỗi một giây, Thiếu chủ đều có thể thông qua "Bát Dực Ngô Công Vương" để hút lấy linh hồn và sinh mệnh tinh khí của các ngươi!
Hắn bỗng nhiên chỉ vào Tống Đình Ngọc, nhe răng cười nói:
- Không quá nửa tháng, ngươi sẽ vì sinh mệnh năng lượng hao hết mà chết. Đến ngày cuối cùng đó, ngươi sẽ phải chịu đựng thống khổ như thế nào, ngươi rất nhanh sẽ biết thôi!
- Còn ngươi? – Hắn quay sang nhìn Tần Liệt, điềm nhiên nói. – Ngươi cũng chỉ có một tháng thời gian! Trong vòng một tháng, cho dù ngươi không bị người của chúng ta tìm được diệt sát, ngươi cũng sẽ giống như ả ta. Con đường ả đi qua, ngươi đều sẽ đi lại một lần! Các ngươi đều sẽ chết thê thảm, không biết chừng còn đau đớn hơn ta gấp trăm lần, ha ha ha!
"Phập!"
Một thanh dao găm sắc bén đâm phập vào đùi Vũ Nguyên, lưỡi dao xoáy mạnh trong huyết nhục, khiến xương đùi phát ra tiếng "răng rắc" gãy nát.
Tần Liệt cầm dao găm, ánh mắt di chuyển từ chân lên eo và bụng hắn, hờ hững nói:
- Ta muốn phương pháp giải độc.
Vũ Nguyên gào thét khàn cả giọng vì đau đớn.
- Không có cách nào! Ngoại trừ "Bát Dực Ngô Công Vương" đang chiếm giữ trái tim Thiếu chủ, ai cũng không giải được vu độc! – Hắn thét lên thảm thiết.
Tần Liệt thần sắc bất động, thanh dao găm đang cắm ở bẹn đùi Vũ Nguyên đột nhiên rạch ngược lên trên.
Mắt Vũ Nguyên lồi ra, tiếng kêu thảm thiết trong miệng càng thêm thê lương, thân thể hắn co giật liên hồi, như thể sắp tắt thở bất cứ lúc nào.
Tần Liệt liếc mắt ra hiệu cho Tống Đình Ngọc.
Tống Đình Ngọc hiểu ý, lập tức lấy ra một khối Toái Niệm Tinh, ấn mạnh vào một con mắt của Vũ Nguyên.
Vũ Nguyên bị Tần Liệt tra tấn đến chết đi sống lại, căn bản không sinh ra được ý chí phản kháng, đợi đến khi hắn ý thức được có một khối Toái Niệm Tinh ấn vào trong mắt thì đã không kịp phản ứng.
Tống Đình Ngọc lộ ra hận ý sâu sắc, vỗ mạnh một chưởng lên đỉnh đầu Vũ Nguyên. Sau tiếng xương cốt vỡ vụn, thần thái trong mắt Vũ Nguyên nhanh chóng tán loạn.
Nàng tranh thủ thời gian thi triển bí thuật, thông qua lực hút mãnh liệt từ Toái Niệm Tinh, nhanh chóng bóc tách ký ức trong đầu Vũ Nguyên.
- Vu trùng! – Nàng đột nhiên quát khẽ.
Con Bách Túc Ngô Công ẩn nấp trên trán Vũ Nguyên, ngay sau khi chân hồn của hắn băng diệt, liền quyết đoán bay vọt ra ngoài, muốn bỏ chạy về phía mẫu trùng.
Ba luồng huyết quang như điện xẹt bay ra từ lòng bàn tay Tần Liệt.
Con ấu trùng "Bát Dực Ngô Công Vương" này mới bay khỏi trán Vũ Nguyên được một mét đã bị ba đoàn hỏa diễm bao phủ, bị liệt hỏa của Hỏa Kỳ Lân mãnh liệt thiêu đốt luyện hóa.
Con vu trùng nhỏ bé giãy giụa điên cuồng trong ngọn lửa cuồn cuộn, phát ra tiếng rít chói tai, sinh mệnh lực ương ngạnh đến kinh người.
Giằng co suốt gần nửa canh giờ, con vu trùng này mới bị luyện thành tro tàn, hoàn toàn bị diệt sát.
- Sinh mệnh lực của vu trùng còn ương ngạnh, còn đáng sợ hơn cả ba tên võ giả Hắc Vu Giáo này!
Tống Đình Ngọc nhìn đống tro tàn của vu trùng, vẻ mặt vẫn còn sợ hãi, trong mắt hiện lên nỗi khiếp đảm sâu sắc.
Đến đây, ba gã võ giả Hắc Vu Giáo và ba con vu trùng đều đã bị Tần Liệt chém giết luyện chết.
***
- Vũ Nguyên cũng đã chết.
Ở sâu trong rừng rậm, tên thanh niên Hắc Vu Giáo kia rên rỉ suốt nửa canh giờ, mãi đến khi con vu trùng cuối cùng triệt để tử vong, hắn mới ngừng cơn đau đớn.
Vu trùng trên trán ba người Vũ Nguyên đều đến từ "Bát Dực Ngô Công Vương" trên trái tim hắn. Những ấu trùng kia được hắn ký sinh lên trán bọn Vũ Nguyên, sống bằng cách hút tinh khí thần của vật chủ, đồng thời giúp hắn phóng thích vu độc.
Tất cả những người trúng vu độc, linh hồn và sinh mệnh khí tức sẽ từ từ trôi đi. Những năng lượng thất thoát đó không tiêu tán vào thiên địa mà bị hắn và "Bát Dực Ngô Công Vương" cắn nuốt.
"Bát Dực Ngô Công Vương" ăn sinh mệnh tinh khí, còn hắn thì săn bắt linh hồn khí tức.
Thông qua phương pháp này, hắn có thể tăng cường linh hồn năng lượng với tốc độ cực nhanh. Vu độc càng khuếch tán, càng nhiều người trúng độc chết dần chết mòn thì hắn và "Bát Dực Ngô Công Vương" càng được tẩm bổ lớn mạnh.
Hắn vì thế mà ngày càng trở nên đáng sợ.
- Chết liền ba con ấu trùng! Suốt ba con! Các ngươi có biết vu trùng của ta thai nghén ra một con ấu trùng cần hao phí bao nhiêu lực lượng, tốn bao nhiêu tâm huyết không? – Hắn nghiêm nghị quát mắng.
Các võ giả Hắc Vu Giáo bên cạnh hắn đều im lặng cúi đầu.
- Người của Vũ gia các ngươi chết thì đã chết, đối với ta ảnh hưởng cũng không lớn. Mạng của các ngươi căn bản không quý giá bằng một con ấu trùng! – Hắn nhíu mày nhìn đám thuộc hạ, bạc tình nói. – Nhớ kỹ một điểm! Lần sau, nếu các ngươi tự biết chắc chắn phải chết, hãy lập tức cắt đứt liên kết linh hồn với vu trùng, để vu trùng có cơ hội chạy trốn!
Các võ giả Vũ gia không dám ho he một lời.
- Ta hy vọng các ngươi hiểu rõ, là Vũ gia các ngươi lựa chọn phụ thuộc vào ta. Chỉ khi ta cường đại, Vũ gia mới có thể hưng thịnh! Nếu ta xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, hoặc thực lực suy giảm, cả Vũ gia các ngươi cũng sẽ cùng chịu kiếp nạn! Ta nói đã đủ rõ ràng chưa?
- Thiếu chủ, chúng thuộc hạ đã hiểu.
- Lần sau nếu tình thế bất lợi, chúng ta sẽ giải trừ liên kết linh hồn, tận lực để vu trùng sống sót.
- Đã rõ.
Đám người kia cúi đầu tỏ thái độ.
- Đây mới là một kẻ phụ thuộc xứng chức, phải hiểu đạo lý, phải tuân thủ đại nghĩa. – Người nọ lúc này mới thỏa mãn gật đầu.
***
- Thế nào?
Bên cạnh ba cái xác cháy đen, Tần Liệt lục soát Không Gian Giới, lấy được ba tấm lệnh bài Hắc Vu Giáo. Sau khi kiểm tra cẩn thận và không phát hiện bất kỳ ghi chép nào về cách giải vu độc, hắn không khỏi quay sang hỏi Tống Đình Ngọc.
Tống Đình Ngọc buông thõng bàn tay đang cầm Toái Niệm Tinh, nàng đã hoàn thành việc phân tích ký ức.
- Linh quyết thật tà dị, vu trùng thật đáng sợ! – Tống Đình Ngọc sau khi phá giải ký ức của Vũ Nguyên, sắc mặt trở nên vô cùng ngưng trọng. – Thiếu chủ của bọn hắn chính là Dạ Ức Hạo. Con "Bát Dực Ngô Công Vương" chiếm giữ trong ngực hắn là mẫu trùng. Dạ Ức Hạo thông qua mẫu trùng thai nghén ấu trùng để khống chế thuộc hạ và phóng thích vu độc. Tất cả những người trúng vu độc, linh hồn và sinh mệnh năng lượng trong cơ thể đều bị Dạ Ức Hạo và mẫu trùng cắn nuốt. Hắn hút linh hồn năng lượng, còn vu trùng thì xơi tái sinh mệnh tinh năng để cùng nhau lớn mạnh.
- Quả nhiên là loại Linh quyết tà ác. – Tần Liệt biến sắc. – Có tìm được cách giải vu độc không?
- Hắn không nói dối. – Tống Đình Ngọc thở dài thườn thượt, trong mắt tràn đầy thất vọng và bất lực. – Ấu trùng chỉ có thể phóng thích vu độc. Muốn giải độc, vẫn cần đến mẫu trùng. Chỉ khi mẫu trùng chết, hoặc lấy được máu của mẫu trùng thì mới có thể giải trừ vu độc. Ngoài ra không còn cách nào khác.
- Mẫu trùng chết là được sao? – Trong mắt Tần Liệt lóe lên sát ý nồng đậm.
- Đúng vậy, mẫu trùng vừa chết, những vu độc tướng này sẽ tự động tiêu tán. – Tống Đình Ngọc lắc đầu, khổ sở nói. – Ta biết ngươi đang nghĩ gì. Muốn giết mẫu trùng, nhất định phải giết Dạ Ức Hạo trước. Kẻ này phi thường đáng sợ, lợi hại hơn mấy tên này rất nhiều. Hơn nữa, mẫu trùng trong tim hắn lại càng là lợi khí trong tay hắn. Từ trong ký ức tên này, ta cảm nhận được nỗi sợ hãi sâu sắc của hắn đối với "Bát Dực Ngô Công Vương", dường như con mẫu trùng đó còn quỷ dị và lợi hại hơn cả chủ nhân nó.
Dừng lại một chút, nàng lại thở dài não nề:
- Quan trọng nhất là, mẫu trùng có thể kích thích vu độc thẩm thấu và khuếch tán nhanh hơn. Nếu chúng ta xuất hiện trong phạm vi cảm nhận của mẫu trùng, nó có thể khiến vu độc phát tác ngay lập tức. E rằng chúng ta còn chưa kịp tiếp cận nó thì đã bị vu độc hành hạ đến chết rồi.