Virtus's Reader
Linh Vực

Chương 430: CHƯƠNG 430: LÔI ĐIỆN TÔI HỒN

- Vậy là không còn cách nào khác sao? – Tần Liệt cau mày hỏi.

- Có khả năng thật sự là hết cách rồi. – Tống Đình Ngọc thở dài tuyệt vọng.

- Trên đời này không có loại độc nào là không giải được, chỉ cần có biện pháp, chúng ta sẽ có hy vọng!

Tần Liệt quyết tâm, chuẩn bị lấy người của Hắc Vu Giáo ra khai đao. Hắn phải nghĩ cách giết chết Dạ Ức Hạo, dùng lửa Hỏa Kỳ Lân luyện chết con "Bát Dực Ngô Công Vương" kia.

Vì vậy, hắn chủ động đeo một tấm lệnh bài Hắc Vu Giáo bên hông, chờ đợi võ giả Hắc Vu Giáo tự tìm tới cửa.

- Chúng ta đã giết ba người bọn họ, yên tâm đi, bọn hắn sẽ lại tìm đến thôi. – Tần Liệt lạnh lùng nói. – Lần sau, tên Dạ Ức Hạo kia nói không chừng sẽ đích thân ra mặt.

- Sẽ không đâu, hắn sẽ không tới. – Tống Đình Ngọc lắc đầu. – Hắn sẽ chỉ phái tộc nhân Vũ gia đi thôi. Với cảnh giới và thân phận của hắn, hắn còn chưa để chúng ta vào mắt.

Lời vừa nói ra, sắc mặt Tần Liệt càng thêm khó coi.

Ba ngày tiếp theo, hắn và Tống Đình Ngọc chủ động di chuyển về phía khu vực Hắc Vu Giáo tụ tập.

Trong ba ngày này, Tần Liệt đã nghĩ hết mọi cách, cố gắng hóa giải vu độc trong thực hồn của hai người nhưng không có biện pháp nào hiệu quả.

Linh lực không thể xua tan, linh đan giải độc bình thường vô dụng, ngay cả khi hắn dùng Hàn Băng Quyết đóng băng chính mình và Tống Đình Ngọc thành băng nhân, vẫn không thể ngăn cản sinh mệnh và linh hồn năng lượng lặng lẽ trôi đi.

Hắn rốt cuộc cũng hiểu được sự đáng sợ của vu độc Hắc Vu Giáo.

Ba ngày sau, Tống Đình Ngọc ngày càng suy yếu. Mái tóc đen dài xinh đẹp dần mất đi độ bóng, đôi mắt sáng trở nên u ám, tử khí trầm trầm, không còn nhìn thấy ánh sáng hy vọng.

- Ta chắc chỉ còn khoảng mười ngày nữa thôi. – Nàng bình tĩnh nói.

Việc đã đến nước này, nàng dần chấp nhận số phận, dường như biết rõ không còn cách nào sống sót nên dứt khoát buông xuôi, không giãy giụa nữa.

- Vẫn còn thời gian! – Tần Liệt quát lên.

Tống Đình Ngọc cười buồn bã, lắc đầu, không nói thêm gì nữa.

Tần Liệt cũng bỗng nhiên trầm mặc.

Ngày thứ tư.

Hắn ngồi dưới bóng một cây cổ thụ che rợp trời, một tay vuốt ve lệnh bài Hắc Vu Giáo, dùng tâm thần cảm nhận xem có võ giả Hắc Vu Giáo nào tìm đến hay không.

Hắn phát hiện tinh thần ý thức của mình dần trở nên phân tán, ngay cả việc tập trung cũng có chút khó khăn.

Thần sắc hắn trở nên vô cùng trầm trọng. Hắn biết rõ, trong bốn ngày qua, linh hồn và sinh mệnh khí tức của hắn cũng đã trôi đi không ít.

Điều này sẽ làm suy yếu lực chiến đấu của hắn trên diện rộng.

"Không được! Nhất định phải tìm ra phương pháp ít nhất là trì hoãn vu độc, bằng không chưa đợi gặp được Dạ Ức Hạo, ta đã mất hết sức chiến đấu!"

Ôm đầu, sắc mặt Tần Liệt dữ tợn, dốc sức suy nghĩ, tìm kiếm các loại phương pháp cực đoan.

"Thiên Lôi Cức! Thiên Lôi Cức ngũ trọng cảnh giới: Lôi Điện Tôi Thể, Cửu Thiên Lôi Động, Lôi Điện Tôi Hồn, Ý Niệm Sinh Lôi, Luyện Hóa Lôi Trì. Đạt tới Thông U cảnh, có thể tiến hành tu luyện tầng thứ ba của Thiên Lôi Cức là ‘Lôi Điện Tôi Hồn’, dùng lôi điện tôi luyện linh hồn, giúp linh hồn có thể từ từ chịu đựng lôi điện oanh diệt, để sau này không bị Lôi Kiếp ảnh hưởng!"

Một tia linh quang lóe lên trong đầu, mắt hắn sáng rực, quyết định thử nghiệm phương pháp này.

Tất cả các loại u hồn, tà linh, oan hồn, ác quỷ không có thực thể đều xem sấm sét lôi đình là thiên địch. Cho dù là hồn phách của võ giả cường đại, một khi bị lôi đình bao vây oanh sát cũng không cách nào chịu đựng nổi.

Huyết Lệ có tu vi Niết Bàn cảnh, cảnh giới cường hãn, linh hồn vô cùng mạnh mẽ. Thế nhưng, ngay cả lão khi bị lôi đình phong ấn trấn áp trong Trấn Hồn Châu cũng không có cách nào giãy giụa.

Chỉ cần là linh hồn thì đều không dám thực sự phơi mình dưới lôi đình đầy trời, Huyết Lệ cũng không ngoại lệ.

Dùng lôi đình tia chớp để rèn luyện linh hồn, giúp linh hồn có thể chịu đựng lôi đình oanh tạc, đây chính là giai đoạn thứ ba của Thiên Lôi Cức.

Cũng là giai đoạn hắn bắt buộc phải trải qua.

Chỉ khi đạt tới Thông U cảnh, hình thành Thực Hồn trong Hồn Hồ, hắn mới có thể tiến hành giai đoạn tu luyện Thiên Lôi Cức này.

Hiện nay, hắn đã hoàn toàn đạt tới cảnh giới này, chính thức có đủ điều kiện tu luyện.

Dưới gốc cổ thụ, trên người Tần Liệt bỗng nhiên toát ra từng tia chớp, một tiếng sấm rền trầm thấp truyền ra từ lồng ngực hắn, khiến Tống Đình Ngọc giật mình biến sắc.

Nàng quay đầu nhìn về phía Tần Liệt.

Chỉ thấy trên người Tần Liệt, từng đạo tia chớp như rắn điện chạy dọc tứ chi và lồng ngực, tất cả tụ tập về phía cổ hắn.

Điện quang chói mắt như những chiếc vòng kim loại sáng bạc đeo chặt lấy cổ hắn.

Bên trong điện quang, tiếng sấm nổ ầm ầm chấn động không ngớt. Lực lượng sấm sét bị đè nén, bị tia chớp bao bọc, từng chút một kéo lên phía trên đầu hắn.

Khuôn mặt Tần Liệt đột nhiên đỏ bừng như bị ngạt thở, biểu cảm vô cùng đáng sợ.

"Oanh!"

Sau một tiếng nổ trầm đục, chỉ thấy từng sợi tia chớp mảnh như tơ nhện tách khỏi cổ hắn, chạy thẳng vào sâu trong não bộ.

Tia chớp xen lẫn thiên lôi hiện lên trong đầu hắn, từng đạo oanh xuống, dần dần tụ tập về Hồn Hồ.

Hồn Hồ của hắn lập tức trở nên sấm sét vang dội. Tia chớp và sấm đánh không ngừng bạo vang, giao thoa, trực chỉ vào Thực Hồn đang chìm trong Hồn Hồ.

"BÙM!"

Dưới mạng lưới tia chớp dày đặc và lôi đình cuồng bạo, Thực Hồn trong Hồn Hồ của hắn vậy mà lập tức nổ tung.

Từng sợi linh hồn ấn ký, bản nguyên, ký ức ý niệm khó khăn lắm mới tụ tập lại bỗng nhiên tán loạn, bay ra khỏi Hồn Hồ, hóa thành từng làn khói ánh sáng vô hình, rơi xuống từng ngóc ngách trong thức hải của hắn.

Tu vi Thông U cảnh của hắn dường như thoáng cái thụt lùi một bước, như thể quay trở lại Vạn Tượng cảnh.

Ở Vạn Tượng cảnh, linh hồn không tụ tập mà rất phân tán; bản nguyên, ấn ký và ký ức ý niệm đều hỗn loạn không trật tự.

Thông thường, sau khi Thực Hồn vỡ nát, võ giả sẽ bị trọng thương, lập tức mất đi sức chiến đấu, thậm chí cả đời cũng không thể khôi phục lại.

Nhưng hắn lại không hề cảm thấy một chút suy yếu nào.

Ngược lại, hắn ngạc nhiên phát hiện cảm giác suy yếu của linh hồn và sinh mệnh đã kỳ diệu biến mất ngay khoảnh khắc Thực Hồn nổ tung.

Tần Liệt tâm thần phấn chấn.

Vu độc của Hắc Vu Giáo thẩm thấu vào bên trong Thực Hồn, thông qua việc bám vào Thực Hồn để từng chút một gặm nhấm linh hồn và sinh mệnh khí tức của hắn.

Hôm nay, Thực Hồn của hắn đã vỡ nát, vu độc tự nhiên cũng theo đó mà tiêu tán.

Hắn vội vàng tìm kiếm trong thức hải, quả nhiên phát hiện một làn khói xám xịt đang lượn lờ không tan bên trong Hồn Hồ, như một con độc xà lẳng lặng nằm chờ Thực Hồn của hắn tụ tập lại.

Dường như chỉ cần hắn ngưng kết ra Thực Hồn một lần nữa, những vu độc này sẽ lập tức thẩm thấu trở lại, kiên trì không bỏ mà nuốt chửng tất cả lực lượng của hắn.

Hắn không vội vã tụ tập lại Thực Hồn.

Hắn vận chuyển Thiên Lôi Cức, ngưng tụ tia chớp và lôi đình, không ngừng oanh tạc những độc tố vu độc kia.

Làn khói xám xịt kia, dưới sự công kích điên cuồng của lôi điện, vậy mà không có chút phản ứng nào!

Điều này làm cho Tần Liệt cực kỳ kinh hãi.

"Độc tố vu độc không phải do linh hồn ngưng tụ mà thành, mà là độc dược thực sự! Là vật chất tồn tại thiết thực!" Tần Liệt rốt cuộc cũng hiểu ra.

Lôi đình tia chớp có uy lực tuyệt đối để tiêu diệt các dạng linh hồn, nhưng đối với loại độc tố vật chất này thì dường như vô dụng.

"Huyết Hỏa Kỳ Lân!" Một ý niệm mới nổi lên trong lòng hắn.

Máu huyết Hỏa Kỳ Lân có thể luyện hóa vu trùng, đốt cháy chúng thành tro bụi, liệu có thể luyện hóa những vu độc đã thoát ly khỏi Thực Hồn này không?

Vừa nghĩ đến đó, hắn phát hiện ba giọt máu huyết kỳ diệu đang nằm yên trong gân mạch đã di chuyển từ ngực lên mạch máu ở cổ, thuận lợi tiến thẳng vào sâu trong não bộ.

Ba giọt máu tươi đỏ thẫm biến thành hình thái hỏa diễm Hỏa Kỳ Lân, bỗng nhiên hiện ra phía trên Hồn Hồ của hắn.

Một luồng nhiệt độ cao khủng khiếp tràn ngập toàn bộ não bộ, hun đúc Hồn Hồ khiến hắn có chút không chịu nổi.

Hắn bỗng nhiên có chút do dự.

Hắn không biết ba đoàn hỏa diễm hình thái Hỏa Kỳ Lân này nếu rơi vào Hồn Hồ sẽ gây ra hậu quả gì.

Tuy nhiên, ngay khi hắn còn đang do dự, hắn ngạc nhiên phát hiện những độc tố vu độc kia dường như ý thức được sự nguy hiểm.

Không đợi hắn dìm hỏa diễm xuống Hồn Hồ, những độc tố màu đen kia lại chủ động bay vọt ra, chạy tán loạn về phía bên ngoài não bộ.

"Máu Hỏa Kỳ Lân quả nhiên có thể luyện hóa!" Tần Liệt bừng tỉnh.

Ba đoàn hỏa diễm nóng bỏng như ba con Hỏa Kỳ Lân khổng lồ bay lượn trong thức hải hắn, tứ phía đuổi giết luyện hóa những vu độc kia.

Từng làn vu độc, khi chưa kịp chạy thoát khỏi não bộ của hắn, đã bị Hỏa Kỳ Lân đuổi kịp và luyện hóa.

Độc tố hoàn toàn bị thiêu thành tro tàn!

Tần Liệt đột nhiên mở mắt, trong đôi đồng tử của hắn, làn khói xám xịt đã biến mất không còn một mống!

Hắn đã hoàn toàn luyện hóa được vu độc trong người!

- Ta không sao rồi. – Nhìn Tống Đình Ngọc, Tần Liệt nhe răng cười, thần thái nhẹ nhõm.

- Ngươi... ngươi thật sự khỏi rồi? – Đôi mắt u ám của Tống Đình Ngọc tái hiện ánh sáng hy vọng.

- Thật sự không sao, ta đã luyện hóa xong vu độc. – Tần Liệt khẳng định.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!