Trong đồng tử của Tần Liệt không còn nhìn thấy một tia khói đen nào lượn lờ, ánh mắt đã khôi phục lại vẻ tinh anh.
Linh hồn và sinh mệnh năng lượng cũng ngừng trôi đi. Sau khi cảm nhận thức hải, hắn không phát hiện chút vu độc nào còn sót lại.
Vu độc xác thực đã bị tinh huyết Hỏa Kỳ Lân luyện hóa hoàn toàn.
- Nói như vậy ta cũng có thể cứu được? Ta cũng có thể không sao? – Trong lòng Tống Đình Ngọc dấy lên hy vọng, vội vàng hỏi. – Ngươi đã làm thế nào?
- Ta...
Tần Liệt vừa mở miệng bỗng nhiên khựng lại, chau mày suy nghĩ.
- Sao vậy? – Tống Đình Ngọc nhạy cảm nhận ra điều không ổn.
- Ta trước dùng lôi đình tia chớp oanh kích Chân Hồn, làm cho Chân Hồn tan rã. Sau đó mới dùng máu huyết Hỏa Kỳ Lân từng chút một luyện hóa vu độc. – Tần Liệt vẻ mặt ngưng trọng. – Ta không biết phương pháp này có thể dùng cho nàng hay không.
Sắc mặt Tống Đình Ngọc trắng bệch, chợt khổ sở lắc đầu:
- Chân Hồn của ta đã rất suy yếu, sợ rằng ngay cả một tia lôi điện oanh kích cũng không chịu nổi, sẽ trực tiếp hồn phi phách tán. Ta và ngươi không giống nhau, ta không tu luyện linh quyết hệ Lôi, linh hồn căn bản không cách nào chịu đựng sấm sét.
- Nàng ngồi xuống đi, ta thử dùng máu Hỏa Kỳ Lân tiếp cận nàng, xem có thể ép vu độc ra ngoài hay không. – Tần Liệt chưa từ bỏ ý định, chuẩn bị thử phương pháp khác.
Sau khi Tống Đình Ngọc chuẩn bị xong, hắn dùng tâm thần ý niệm ngự động máu Hỏa Kỳ Lân. Ba giọt máu tươi đỏ sẫm từ ngực hắn bay ra, đột nhiên biến đổi, ngưng tụ thành ba đoàn hỏa diễm hừng hực.
Ba đoàn hỏa diễm hình thái Kỳ Lân từng chút một tiến lại gần Tống Đình Ngọc, từ từ áp sát.
Khuôn mặt tái nhợt của Tống Đình Ngọc bị ánh lửa chiếu rọi đỏ rực, dường như khôi phục lại vẻ kiều diễm.
- Thế nào? Có động tĩnh gì không? – Tần Liệt quát nhẹ.
- Không có, vu độc đã thẩm thấu ở sâu trong Chân Hồn của ta, không có chút phản ứng nào. – Tống Đình Ngọc thở dài nói.
Tần Liệt khu sử máu Hỏa Kỳ Lân áp sát Tống Đình Ngọc hơn nữa, cơ hồ muốn thiêu đốt cả y phục của nàng.
- Đừng tiếp tục lại gần nữa, ta sợ vu độc chưa bị bức ra thì ta đã bị liệt hỏa thiêu thành tro bụi rồi. – Tống Đình Ngọc vẻ mặt bất đắc dĩ.
Tần Liệt đành phải thu hồi máu huyết.
- Vô dụng thôi, ta cũng đã nhận mệnh rồi, chết thì chết vậy. – Tống Đình Ngọc gượng cười.
Tần Liệt trầm ngâm hồi lâu, đột nhiên nói:
- Nàng có thể tự làm tan rã Chân Hồn không?
- Tản mát Chân Hồn? – Tống Đình Ngọc kinh ngạc.
- Ừ, Chân Hồn tản ra, bản nguyên, hồn ấn, ký ức ý niệm phân tán, từ Thông U cảnh rơi xuống Vạn Tượng cảnh. Những vu độc thẩm thấu trong Chân Hồn cũng có thể vì vậy mà tán lạc trong đầu nàng. – Tần Liệt sắp xếp từ ngữ. – Khi đó, ta sẽ thử dùng Chân Hồn của ta để hấp dẫn những vu độc kia. Đem vu độc từ trong đầu nàng hút vào linh hồn của ta, rồi ta sẽ tiến hành luyện hóa. Nàng thấy như vậy có được không?
- Ta không biết làm thế nào để toái hồn. – Tống Đình Ngọc nhíu mày suy tư, thật lâu sau mới bất lực lắc đầu.
Ngừng một chút, nàng lại nói:
- Ngươi không phải cũng toái hồn sao? Ngươi làm thế nào để hấp dẫn vu độc rời đi?
- Chân Hồn của ta có thể nhanh chóng tụ tập lại. Trên thực tế, ta đang tu luyện một loại linh quyết dùng lôi điện rèn luyện linh hồn. Ở giai đoạn đầu tu luyện, Chân Hồn sẽ không ngừng vỡ vụn sau đó đoàn tụ, cần lặp lại quá trình này liên tục. Chân Hồn thích ứng với lôi điện oanh kích rất khó khăn, phải tiến hành từng bước. – Tần Liệt giải thích.
- Ta sẽ không toái hồn. – Tống Đình Ngọc đã hiểu rõ, nhưng vẫn không có cách nào phối hợp, tâm tình càng thêm suy sụp.
Tần Liệt cũng biết phương pháp toái hồn của hắn căn bản không thích hợp với Tống Đình Ngọc. Người không tu luyện lôi điện linh quyết như nàng hoàn toàn không chịu nổi lôi đình oanh diệt.
Hắn lại rơi vào trầm mặc.
Rất lâu sau, hắn vẫn không có biện pháp tốt hơn, chỉ có thể đứng dậy nói:
- Ta đã không còn bị vu độc ảnh hưởng, ta sẽ trong thời gian ngắn nhất tìm ra Dạ Ức Hạo, chém chết con "Bát Dực Ngô Công Vương" chiếm giữ trên trái tim hắn để giúp nàng giải thoát!
- Thôi bỏ đi, đừng để bản thân gặp nguy hiểm. Tên Dạ Ức Hạo kia vô cùng đáng sợ, lợi hại hơn đám tùy tùng của hắn nhiều lắm. Vu trùng trên tim hắn cũng rất tà ác quỷ dị, ngươi không có cách nào chống lại bọn họ đâu. Hay là... đừng quan tâm đến ta nữa...
- Không phải là không thể can thiệp!
- Thật ra, có thể ở những giây phút cuối cùng của cuộc đời được nhìn thấy ngươi, có ngươi bầu bạn, ta đã rất thỏa mãn rồi.
- Chưa đủ! Còn xa mới đủ!
Lại hai ngày nữa trôi qua.
Tình trạng của Tống Đình Ngọc ngày càng tồi tệ, ngay cả việc vận chuyển linh lực cũng dần trở nên khó khăn.
Tần Liệt nín thở, cõng nàng trên lưng, không ngừng lao về phía khu vực Hắc Vu Giáo tụ tập.
"Ting ting!"
Một quả kiếm phù bên hông truyền đến tiếng kêu khẽ thanh thúy dễ nghe. Đây là dấu hiệu cho thấy có người của Thiên Kiếm Sơn đang ở gần đó, dùng kiếm phù cảm ứng được vị trí của hắn.
Tần Liệt không quan tâm, bất kể đối phương là ai, hắn vẫn tiếp tục tiến về phía Hắc Vu Giáo.
Tuy nhiên, người cầm kiếm phù kia lại vô cùng tò mò về hắn, chủ động tìm tới.
Ba canh giờ sau, một cô gái áo lam buộc tóc đuôi ngựa đơn giản đột nhiên xuất hiện trước mặt hắn.
Cô gái này mặt mộc không trang điểm, y phục trắng trong thuần khiết, dung mạo chỉ có thể coi là thanh tú, thoạt nhìn không quá xuất chúng.
Nàng cầm một quả kiếm phù, nhíu mày đứng trước mặt Tần Liệt, cẩn thận đánh giá hắn và Tống Đình Ngọc, đột nhiên hỏi:
- Tần Liệt đến từ Xích Lan đại lục?
- Hà Vi? – Tần Liệt dừng lại.
- Ta là Hà Vi. – Cô gái áo lam khẽ gật đầu, ngưng thần quan sát hắn và Tống Đình Ngọc, nghiêm túc nhìn những sợi tơ đen trong mắt Tống Đình Ngọc, khẽ thở dài. – Là trúng vu độc của Hắc Vu Giáo sao?
- Ừ. – Tần Liệt đáp.
- Haizz... – Hà Vi lại thở dài u ám. – Chín ngày trước, ta gặp một cô gái khác cũng trúng vu độc. Nàng cùng ngươi giống nhau, đều đến từ Xích Lan đại lục. Khi ta gặp nàng, nàng cũng sắp không xong rồi.
- Tịnh Tuyền, nhất định là Tịnh Tuyền. – Tống Đình Ngọc thều thào vô lực.
Hà Vi ngẩn ra:
- Ngươi là Tống Đình Ngọc của Huyền Thiên Minh ở Xích Lan đại lục sao?
- Là ta. Cô gái kia sau đó ra sao rồi?
- Ta không có cách nào cứu nàng, nàng cũng chấp nhận số phận. Nàng một mình rời đi, nói là muốn tìm một chỗ yên tĩnh chờ hồn tịch diệt. – Giọng Hà Vi bình tĩnh, nhàn nhạt nói. – Tính toán thời gian, hiện tại nàng hẳn là đã qua đời rồi.
Ánh mắt Tần Liệt và Tống Đình Ngọc đều ảm đạm xuống.
- Lần này kẻ cầm đầu Hắc Vu Giáo chính là Dạ Ức Hạo, sự am hiểu về vu độc vô cùng thâm sâu. Con "Bát Dực Ngô Công Vương" chiếm giữ trên tim hắn cũng là một trong những vu trùng nổi tiếng nhất của Hắc Vu Giáo, cực kỳ đáng sợ. Giao chiến với người của Hắc Vu Giáo, chỉ cần sơ sẩy để vu độc thẩm thấu Chân Hồn thì chỉ có thể chờ chết, rất ít người thoát được.
Khi nhắc đến những chuyện này, vẻ mặt Hà Vi cũng đầy kiêng kỵ, đối với vu độc kia cũng cực kỳ sợ hãi.
- Hoặc là lấy được một giọt máu tươi của vu trùng, hoặc là chém giết vu trùng, nếu không người trúng vu độc chỉ có thể từ từ chờ chết.
Sắc mặt Tần Liệt âm trầm. Hắn đang định trả lời thì ánh mắt khẽ động, bỗng nhiên nhìn về phía khu rừng sau lưng Hà Vi.
- Hà Vi, nói xong chưa? – Một kẻ bước ra từ đó, khuôn mặt đầy vẻ không kiên nhẫn. – Đừng lãng phí thời gian, sư đệ ta trúng vu độc rất sâu, ta muốn nhanh chóng tìm ra tên cẩu tạp chủng Dạ Ức Hạo kia!
Người này chừng hai bảy hai tám tuổi, hình thể to lớn, mặc áo bào của Tịch Diệt Tông, trước ngực thêu hình một quả Tịch Diệt Huyền Lôi.
Bên cạnh hắn còn có ba võ giả Tịch Diệt Tông, một người trong đó mắt tỏa ra tơ đen, hiển nhiên cũng đã trúng vu độc.
Nhìn tình hình, người nọ còn tệ hơn cả Tống Đình Ngọc, gân xanh trên mặt nổi lên, thần thái dữ tợn.
Nếu không thể giải độc trong vòng năm ngày, người này có lẽ sẽ chết trước cả Tống Đình Ngọc.
- Sở Ly, ngươi gấp cái gì? Ngươi biết Dạ Ức Hạo ở chỗ nào sao? Biết phương vị của Hắc Vu Giáo sao? – Hà Vi quay đầu trừng mắt liếc hắn một cái.
Sở Ly?
Tần Liệt giật mình, không khỏi nghiêm túc đánh giá người nọ, âm thầm đề cao cảnh giác.
Sở Ly của Tịch Diệt Tông, cùng với Lạc Trần, Dạ Ức Hạo đều là những hạt giống quan trọng của chín đại thế lực. Tại Bạo Loạn Chi Địa, Tịch Diệt Tông nổi tiếng cường thế, môn nhân đều có tính khí nóng nảy.
Tịch Diệt Lão Tổ Nam Chính Thiên của Tịch Diệt Tông lại nổi tiếng bao che cho người nhà. Cả Tịch Diệt Tông luyện chế lượng lớn Tịch Diệt Huyền Lôi phân phát cho môn nhân ở các cảnh giới khác nhau để bọn họ có thể hoành hành không cố kỵ.
Ở Bạo Loạn Chi Địa, bình thường rất ít người dám chọc vào môn nhân Tịch Diệt Tông, chính là sợ rước lấy phiền toái vô tận.
Bọn họ đều sợ Tịch Diệt Lão Tổ phát điên, trực tiếp xông tới tông môn của mình, ném Tịch Diệt Huyền Lôi quấy cho long trời lở đất.
- Các ngươi cũng muốn tìm Dạ Ức Hạo của Hắc Vu Giáo? – Tần Liệt thấy hứng thú.
- Ừ, ta tìm cái tên tạp chủng đó lâu rồi. – Sở Ly nhe răng cười. – Chỉ cần để ta tìm được hắn, ta sẽ oanh chết con rệp đó, ta muốn hắn tan xương nát thịt!
- Vậy ngươi nhất định cần một tấm lệnh bài Hắc Vu Giáo.
Tần Liệt sờ vào Không Gian Giới, trong lòng bàn tay lập tức xuất hiện bốn tấm lệnh bài Hắc Vu Giáo. Hắn tiện tay ném một tấm cho Sở Ly.
- Tiểu tử, làm khá lắm! Ngươi giết bốn tên Hắc Vu Giáo rồi sao? – Mắt Sở Ly sáng lên.
- Ừ. – Tần Liệt gật đầu, lạnh nhạt nói. – Còn có thể tiếp tục giết nữa, cho đến khi giết sạch tất cả người của Hắc Vu Giáo, cho đến khi chém chết con vu trùng gieo rắc vu độc kia mới dừng tay.
- Tốt! Xem ra chúng ta là người cùng đường!