Virtus's Reader
Linh Vực

Chương 432: CHƯƠNG 432: CHỦ ĐỘNG XUẤT KÍCH

Nhóm người Sở Ly đã lùng sục Hắc Vu Giáo được một thời gian rồi.

Đáng tiếc, bọn hắn thứ nhất không biết phương vị tụ tập chính xác của Hắc Vu Giáo, thứ hai không có lấy một tấm lệnh bài Hắc Vu Giáo nào. Điều này khiến hiệu suất điều tra của bọn hắn cực thấp, quả thực chẳng khác nào đi dạo mò mẫm.

Trong khi đó, tên võ giả Tịch Diệt Tông trúng vu độc kia trạng thái ngày càng tồi tệ, dần dần không chống đỡ nổi nữa.

Người nọ chỉ còn khoảng năm ngày.

Trong năm ngày này, nếu Sở Ly không tìm thấy Dạ Ức Hạo, không thể chém giết "Bát Dực Ngô Công Vương" hay lấy được một giọt máu tươi, sư đệ trúng vu độc của hắn sẽ chân hồn tiêu tán mà chết.

Đây cũng là lý do Sở Ly vội vàng, không muốn Hà Vi lãng phí thời gian nói chuyện nhiều với nhóm Tần Liệt. Thời gian của hắn không còn nhiều.

Tuy nhiên, khi Tần Liệt lấy ra một tấm lệnh bài màu đen và ném vào tay hắn, sự thiếu kiên nhẫn, nôn nóng bất an và vẻ ngạo nhiên trên mặt Sở Ly gần như biến mất ngay lập tức.

- Người cùng đường! – Mắt Sở Ly sáng rực lên.

- Bốn tấm lệnh bài Hắc Vu Giáo!

Trong đôi mắt thanh lệ của Hà Vi hiện lên vẻ kinh ngạc, không khỏi coi trọng Tần Liệt thêm vài phần.

Sau lưng Sở Ly, ba gã môn nhân Tịch Diệt Tông vốn mắt cao hơn đầu, xưa nay tâm cao khí ngạo cũng âm thầm kinh hãi.

Bọn hắn biết rõ võ giả Hắc Vu Giáo không dễ đối phó, biết rõ đám người Vũ gia quỷ dị âm tà đến mức nào.

Việc Tần Liệt có thể đoạt được bốn tấm lệnh bài, giết chết bốn gã võ giả Hắc Vu Giáo, lập tức giành được một tia kính trọng từ bọn hắn.

- Sư huynh, mau dùng lệnh bài Hắc Vu Giáo tìm vị trí của đám tạp chủng đó! – Một môn nhân Tịch Diệt Tông kêu lên. – Nhậm Bành sắp không còn thời gian rồi!

- Ta biết. – Sở Ly nắm chặt lệnh bài, dùng tâm thần cảm nhận, thần sắc ngưng trọng.

- Tần Liệt, thả ta xuống trước đi. – Tống Đình Ngọc thì thầm bên tai hắn.

- Đợi một chút. – Tần Liệt thấp giọng đáp, nhíu mày chờ đợi động tĩnh từ phía Sở Ly.

Hà Vi của Thiên Kiếm Sơn lúc này tò mò đi tới, đôi mắt sáng nhìn sâu vào hắn và Tống Đình Ngọc, nhỏ giọng hỏi:

- Các ngươi thực sự giết bốn tên võ giả Hắc Vu Giáo?

- Không phải chúng ta. – Tống Đình Ngọc ngữ khí lạnh nhạt. – Là một mình Tần Liệt.

Hà Vi càng thêm kinh ngạc.

Trầm ngâm một chút, nàng khẽ nói:

- Ngươi cẩn thận Lạc Trần. Trước khi tiến vào Thí Luyện Hội, hắn đã bắn tin rằng sẽ tìm ngươi gây phiền toái.

- Đỗ Hướng Dương cũng nói với ta những lời tương tự. – Tần Liệt tỏ vẻ khinh thường.

- Ngươi đã gặp tên Đỗ Hướng Dương kia? – Hà Vi ngạc nhiên.

- Đã gặp, cũng chiến qua một trận, hắn rất lợi hại. – Tần Liệt thừa nhận.

- Hắn đương nhiên lợi hại. Thí Luyện Hội lần này, hắn vốn rất có cơ hội tranh đoạt vị trí hạt giống hạch tâm. Nếu Lạc Trần không tham gia, hắn sẽ là thủ lĩnh của Thiên Kiếm Sơn, đáng tiếc... – Hà Vi khẽ lắc đầu, dừng lại một chút rồi tò mò hỏi. – Ngươi và Đỗ Hướng Dương đã chiến qua, hai người các ngươi ai thắng ai thua?

- Hắn thắng.

Tần Liệt nheo mắt, hồi tưởng lại trận chiến tại Viêm Hỏa Chi Địa. Khi Đỗ Hướng Dương ngưng kết ra "Phần Hồn Hỏa Mang", hắn đã buộc phải dùng Huyết Độn Thuật để thoát thân.

Hắn thực sự là kẻ bại trận.

Chỉ có điều, khi đó hắn chưa biết sự lợi hại của "Phần Hồn Hỏa Mang", cũng chưa luyện hóa ba giọt tinh huyết Hỏa Kỳ Lân.

Về sau, khi gặp lại Đỗ Hướng Dương, hắn vẫn luôn muốn đấu lại một trận.

Nhưng Đỗ Hướng Dương không còn cho hắn cơ hội nữa.

Vừa nhìn thấy hắn, Đỗ Hướng Dương đã lẩn đi thật xa, thầm kêu xui xẻo, không muốn lãng phí thời gian và tinh lực lên người hắn.

- Ừm, ta đoán cũng là như vậy. – Hà Vi cười khẽ, cho rằng điều này là bình thường.

Nàng biết Đỗ Hướng Dương lợi hại, biết rõ Đỗ Hướng Dương dù so với Lạc Trần cũng chỉ kém hơn một chút.

Mà Lạc Trần, tại cấp độ Thông U cảnh, tuyệt đối là kẻ đáng sợ nhất của Thiên Kiếm Sơn!

- Bất quá ngươi cũng rất lợi hại, có thể giết chết bốn gã võ giả Hắc Vu Giáo, đủ thấy ngươi có năng lực tự bảo vệ mình tại Thần Táng Tràng. – Hà Vi đổi giọng, thấp giọng khuyên. – Đi cùng chúng ta một đường đi. Một mình ngươi không thể đấu lại Hắc Vu Giáo đâu. Dạ Ức Hạo còn đáng sợ hơn cả Đỗ Hướng Dương, ngươi tuyệt đối không phải đối thủ của hắn. Đi theo chúng ta mới có thể giúp đồng bạn của ngươi giải thoát.

Tần Liệt kinh nghi bất định nhìn Hà Vi.

Hắn cảm thấy Hà Vi này rất kỳ quái. Nàng ta thân là người Thiên Kiếm Sơn lại có quan hệ thân mật với Sở Ly, hơn nữa đối đãi với hắn dường như ngay từ đầu đã biểu lộ thiện ý.

Điểm này khiến Tần Liệt rất khó hiểu.

"Cô ả này liệu có rắp tâm gì không?" Tần Liệt âm thầm suy tính.

Dường như nhìn ra sự do dự và hoài nghi của Tần Liệt, Hà Vi trầm ngâm một chút, bỗng nhiên hạ giọng nói nhỏ hơn:

- Mục thúc thúc và cha ta quan hệ rất tốt. Ta nghe Mục thúc thúc kể về chuyện của ngươi. Đúng rồi, trong tay ngươi có một tấm đơn thuốc luyện chế Tịch Diệt Huyền Lôi phải không? Đơn thuốc đó chính là Mục thúc thúc lấy được từ tay cha ta...

Tần Liệt vẻ mặt kinh ngạc.

- Cha ta... là người của Tịch Diệt Tông. Bởi vì ta thích luyện kiếm, lại vì cha ta và Mục thúc thúc giao hảo nên ông ấy mới đưa ta đến Thiên Kiếm Sơn học kiếm. – Hà Vi giải thích.

Tần Liệt giờ mới hiểu ra, gật đầu nói:

- Thì ra là thế.

Thảo nào Hà Vi ngay từ khi nhìn thấy hắn đã biểu lộ thiện ý, không giống như Đỗ Hướng Dương phải qua một phen chiến đấu thăm dò, phát hiện thực lực hắn đủ mạnh mới ngừng dây dưa.

Hóa ra là vì Lý Mục.

- Tìm không thấy hướng đi của Hắc Vu Giáo, trong vòng một trăm dặm quanh đây có lẽ không có người của bọn chúng. – Sở Ly dừng lại, vò đầu bứt tai, bực bội gầm nhẹ.

- Chúng ta biết phương hướng đại khái. – Tần Liệt hợp thời lên tiếng.

Sở Ly, Hà Vi và những người khác nghe hắn nói vậy đều ngạc nhiên nhìn sang.

- Lấy khối Toái Niệm Tinh kia ra. – Tần Liệt nói nhẹ.

Tống Đình Ngọc lập tức đưa Toái Niệm Tinh cho hắn.

- Các ngươi tự xem đi. – Tần Liệt giao Toái Niệm Tinh cho Hà Vi. – Trong khối Toái Niệm Tinh này phong ấn mảnh vỡ ký ức của một gã võ giả Hắc Vu Giáo, các ngươi có thể phân tích ra. Về đại thể có thể biết rõ phương vị của Hắc Vu Giáo, biết bọn hắn tụ tập ở đâu.

- Tốt! – Sở Ly thần sắc phấn chấn. – Tiểu huynh đệ, làm tốt lắm!

Hà Vi nhận lấy Toái Niệm Tinh, không đưa cho Sở Ly mà tự mình phân tích.

Chừng mười phút sau, Hà Vi mở mắt, trả lại Toái Niệm Tinh cho Tần Liệt rồi chỉ tay về một hướng:

- Bên kia!

Giống hệt vị trí mà Tống Đình Ngọc phán đoán.

- Đi! – Sở Ly quát khẽ. Hắn gật đầu với Tần Liệt, chủ động mời. – Đi cùng chúng ta chứ? Dù sao ngươi cũng phải giúp nữ nhân của ngươi giải độc. Chỉ cần giết Dạ Ức Hạo và con vu trùng kia, nàng chắc chắn sẽ không sao.

- Ta... – Hai má tái nhợt của Tống Đình Ngọc thoáng ửng hồng, muốn nói nàng không phải nữ nhân của Tần Liệt.

Nhưng Tần Liệt đã gật đầu, quyết đoán quát:

- Được!

- Đi thôi! – Sở Ly hạ lệnh.

Thế là Tần Liệt cõng Tống Đình Ngọc, đi theo đoàn người Sở Ly, Hà Vi hướng về phía Hắc Vu Giáo tụ tập mà bước tới.

Ngày hôm sau.

Kiếm phù bên hông Tần Liệt và Hà Vi đồng thời phát ra tiếng kêu thấp, âm thanh dồn dập kịch liệt.

- Năm tấm kiếm phù, có năm người Thiên Kiếm Sơn, nhất định là bên phía Lạc Trần. – Hà Vi vuốt kiếm phù, cảm nhận một chút rồi quyết định không phản ứng. – Chúng ta tiếp tục đi, không cần để ý đến bọn hắn.

Tần Liệt đáp lại bằng sự im lặng, tiếp tục cõng Tống Đình Ngọc chạy đi.

"Ting ting! Ting ting!"

Kiếm phù bên hông hắn và Hà Vi thỉnh thoảng lại phát ra tiếng kêu thấp, ngày càng dồn dập. Điều này có nghĩa là đối phương đang không ngừng đưa tin, nhanh chóng tụ tập về phía bên này.

- Thật là phiền phức! – Hà Vi chau mày, trên mặt hiện rõ vẻ tức giận. – Biết rõ ràng chúng ta không muốn phản ứng mà còn cố tình đuổi theo, bọn hắn muốn làm gì?

- Lần này tiến vào Thần Táng Tràng, trừ Xích Lan Đại Lục chúng ta, còn có ngươi và Đỗ Hướng Dương, những người còn lại đều nghe theo Lạc Trần phân phó. Nếu chúng ta cũng là người của Lạc Trần, nhất định sẽ hội tụ với bọn hắn. Chúng ta vội vã rời đi, nhất định bọn hắn đoán ra chúng ta là ai. Gấp gáp như vậy đuổi tới, hẳn là nhắm vào ta. – Tần Liệt lộ ra sát cơ.

- Người của Lạc Trần? – Sở Ly đi phía trước quay đầu lại nhìn Hà Vi, thần sắc bực bội.

- Ừ, nhất định là vậy rồi. – Hà Vi gật đầu.

- Truy đuổi không bỏ? – Sở Ly hỏi lại.

Hà Vi lần nữa gật đầu.

- Tạm dừng một chút. – Sở Ly vung tay, dẫn đầu dừng lại. Hắn trầm mặt, hừ lạnh nói. – Chờ bọn họ chạy tới, ta ngược lại muốn xem bọn hắn muốn làm cái gì!

- Chuyện này không liên quan đến các ngươi, bọn hắn hẳn là nhắm vào ta. – Tần Liệt tỏ thái độ.

- Trước khi ngươi đưa ta lệnh bài Hắc Vu Giáo và lấy ra Toái Niệm Tinh, việc này hoàn toàn chính xác không liên quan đến ta. – Sở Ly nhíu mày. – Nhưng hiện tại, ngươi đã đi cùng ta, quyết tâm cùng ta đi diệt sát người Hắc Vu Giáo. Từ lúc này trở đi, chuyện của ngươi đã bắt đầu liên quan đến ta rồi!

Tần Liệt vừa định nói chuyện.

Sở Ly bá đạo phất tay, ngăn cản hắn nói tiếp:

- Được rồi, bớt nói nhảm đi. Ta ngược lại muốn nhìn xem đám người kia rốt cuộc muốn làm gì!

Trên mặt hắn tràn đầy vẻ khinh thường, ánh mắt ngạo nghễ:

- Ta là kẻ hận nhất mấy tên thích đấu đá nội bộ! Cái tên Lạc Trần này thân là hạt giống hạch tâm của Thiên Kiếm Sơn, không biết đoàn kết người một nhà, ngược lại muốn nhân cơ hội Thí Luyện Hội để diệt trừ đối lập. Loại người này... hừ, ta ngứa mắt nhất!

- Tần Liệt, ngươi đừng lo lắng, không sao đâu. Có Sở Ly ở đây, cho dù Lạc Trần đích thân tới, hắn cũng không dám gây chiến. – Hà Vi trấn an.

- Ta không có gì phải lo lắng. – Tần Liệt lắc đầu, biết rõ Sở Ly bọn họ có ý tốt nên cũng không giải thích nhiều.

- Đợi đi. – Sở Ly bực bội quát.

Nửa canh giờ sau.

Một đoàn năm người nhanh chóng hiện ra từ trong rừng rậm rạp, kẻ cầm đầu đúng là Lạc Trần.

Lạc Trần một thân bạch y, ánh mắt lăng lệ như kiếm, gần như ngay lập tức đã đến trước mặt mọi người.

Phía sau hắn là Triệu Hiên, Trương Thần Đống và hai gã võ giả Thiên Kiếm Sơn khác.

- Sở Ly! Hà Vi!

Lạc Trần vừa đến, ánh mắt quét qua người Tần Liệt rồi tập trung nhìn về phía hai người kia, nhịn không được khẽ quát một tiếng.

Sở Ly hừ lạnh một tiếng, không thèm trả lời.

Hà Vi thì nhíu mày, không kiên nhẫn hỏi:

- Lạc Trần, ngươi vội vã chạy đến rốt cuộc muốn làm gì? Chẳng lẽ ngươi muốn ra tay với ta hay sao?

Lạc Trần thần sắc lạnh lùng, lắc đầu hờ hững:

- Ta và ngươi không có cừu oán.

- Vậy ngươi vì sao mà đến? – Hà Vi lạnh lùng hỏi.

- Bởi vì hắn! – Lạc Trần chỉ vào Tần Liệt, trên người phóng xuất ra một luồng khí thế sắc bén như lưỡi kiếm. – Ta cùng kẻ này có chút ân oán! Chỉ cần các ngươi không nhúng tay vào chuyện của ta và hắn, các ngươi hiện tại có thể rời đi, ta tuyệt sẽ không nói thêm nửa lời.

- Hà Vi, giúp ta chiếu khán nàng ấy.

Tần Liệt ngữ khí bình tĩnh đặt Tống Đình Ngọc xuống.

Hắn cất bước đi về phía Lạc Trần.

Đột nhiên, một bóng người lướt ngang vài mét, trực tiếp chắn trước mặt hắn.

Đó là Sở Ly.

Sở Ly đưa lưng về phía hắn, mặt hướng về Lạc Trần, chủ động khiêu khích:

- Ta cứ thích nhúng tay vào việc này đấy! Ngươi muốn thế nào?

Lạc Trần sắc mặt phát lạnh, đột nhiên trầm mặc.

Tần Liệt ngạc nhiên.

Sửng sốt một chút, hắn lách người qua Sở Ly, nói:

- Đây là ân oán giữa ta và bọn hắn.

- Ta đã nói rồi! Kể từ khi ngươi ném ra tấm lệnh bài Hắc Vu Giáo, lấy ra Toái Niệm Tinh, chuyện của ngươi đã qua cửa của ta rồi! – Sở Ly bá đạo hừ một tiếng, thân ảnh nhoáng lên lại đứng chắn cạnh Tần Liệt, không kiên nhẫn quát tháo. – Lão tử nhịn một bụng khí, đang lo không tìm thấy người phát tiết! Đã có mấy kẻ tự mình tìm tới cửa thì đừng trách ta mượn đề tài để nói chuyện, lấy bọn hắn ra xả giận! Dù sao tại Thần Táng Tràng này, chỉ cần bản thân đủ mạnh, ai cũng có thể muốn làm gì thì làm, kẻ chết cũng càng nhiều càng tốt!

Hắn gần đây vì chuyện sư đệ ngày càng suy yếu, lại vì mãi không tìm được người Hắc Vu Giáo nên áp lực khó chịu, cần gấp nơi phát tiết.

Lạc Trần bọn người đến hoàn toàn cho hắn một cái cớ, cho nên mặc kệ có giao tình thâm hậu với Tần Liệt hay không, hắn chính là muốn gây sự.

Hắn là nói rõ muốn kiếm chuyện.

Tần Liệt giật mình, nhìn tên gia hỏa đằng đằng sát khí, trong mắt phun trào chiến ý điên cuồng này, hắn nhất thời có chút ngẩn ngơ.

Xem tư thế của Sở Ly, chỉ sợ cho dù không có ân oán giữa hắn và Lạc Trần, tên này cũng chuẩn bị tìm người gây sự rồi. Lạc Trần đến, e là hoàn toàn đụng trúng họng súng của hắn.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!