Nhìn Tuyết Mạch Viêm như trút được gánh nặng, vẻ mặt thoải mái rời đi, Tần Liệt khẽ cau mày.
Đối với Tuyết Mạch Viêm, hắn thật sự không có suy nghĩ không an phận nào. Thời điểm ở Thần Táng Tràng, hắn mấy lần trợ giúp Tuyết Mạch Viêm cũng hoàn toàn là vì Huyết Lệ dặn dò.
Hơn nữa, bất luận là Tống Đình Ngọc hay Lăng Ngữ Thi, về phương diện khí chất và nhan sắc đều không thua kém gì Tuyết Mạch Viêm.
Chẳng qua, đêm khuya tới đây, nàng thể hiện rõ ràng ý đồ không muốn dính dáng quá sâu với Tần Liệt, điều này ít nhiều cũng khiến Tần Liệt có chút không thoải mái.
Lần này hành động phá hủy Thanh Nguyệt Cốc, Tuyết Mạch Viêm bởi vì thân phận trước kia ở Huyễn Ma Tông, thật ra thì không nên tới đây.
Mạt Linh Dạ, Mạc Tuấn đều đã nói nàng không nên tham dự, bảo nàng đừng rời khỏi Lạc Nhật quần đảo, nhưng nàng vẫn cố ý muốn đi theo.
Trải qua cuộc nói chuyện này, Tần Liệt mới hiểu được Tuyết Mạch Viêm khăng khăng đi theo, nguyên nhân chủ yếu vẫn là muốn nói rõ những lời vừa rồi.
“Ngươi không muốn có dính líu quá sâu với ta, mà ta cũng giống như vậy, không muốn bị Huyết Sát Tông ràng buộc. Ngươi chẳng qua là lo bò trắng răng mà thôi.” Tần Liệt thầm nghĩ.
Ám nguyệt treo cao, Hỏa Phượng bay lượn giữa những đám mây.
Tuyết Mạch Viêm một thân một mình trở về.
Nàng vừa rời khỏi mộc lâu của Tần Liệt, đi được chừng trăm mét thì nhìn thấy một thân ảnh mập mạp.
“Hồng thúc.” Tuyết Mạch Viêm thở nhẹ.
Huyết Sát Thập Lão Hồng Bác Văn, trên mặt nhộn nhạo nụ cười hòa ái, vẫy tay với nàng: “Tới đây ngồi với ta một chút.”
Tuyết Mạch Viêm nhẹ nhàng gật đầu.
Nàng biết, từ nhỏ đến lớn Hồng Bác Văn vô cùng yêu thương nàng. Khác với đám người Mạc Tuấn, Hồng Bác Văn không có con nối dòng, cho nên trong lúc Mạt Linh Dạ ngủ say, Hồng Bác Văn vẫn đối đãi với nàng như con gái ruột.
Nàng cũng vô cùng kính trọng Hồng Bác Văn.
Nàng rất nhanh đi tới mộc lâu Hồng Bác Văn đang tạm trú.
Sau khi ngồi xuống, Hồng Bác Văn thi triển cấm chế, cách âm mộc lâu, sau đó mới hỏi: “Ngươi đi gặp Tần Liệt rồi?”
“Vâng.” Tuyết Mạch Viêm khẽ cúi đầu, trước mặt Hồng Bác Văn nàng không giấu giếm suy nghĩ trong lòng: “Ta nói cho Tần sư đệ biết, ta cũng có ý trung nhân, không muốn trở thành công cụ liên hôn của tông môn, không muốn kết hợp cùng hắn.”
“Ta biết ngươi không có ý trung nhân nào cả.” Hồng Bác Văn thở dài nói.
“Tổng phải tìm một cái cớ.” Tuyết Mạch Viêm nghĩ một lát, lại nói: “Tần sư đệ quá hoa tâm, ta chịu không được. Còn có, ta cũng biết hắn đối với ta cũng không có ý nghĩ gì, không muốn hắn bởi vì tông môn, bởi vì muốn thân mật hơn với Huyết Sát Tông mà miễn cưỡng đồng ý chuyện này. Đây đối với hắn, đối với ta, đối với Đình Ngọc tỷ đều không phải là chuyện tốt.”
“Ta biết ngươi không muốn hôn nhân của mình biến thành công cụ cho tông môn.” Hồng Bác Văn nhẹ nhàng gật đầu, sờ lên cằm: “Tạm thời không bàn đến những thứ kia. Ngươi đối với Tần Liệt... có động tâm hay không?”
Khuôn mặt nhỏ nhắn thanh lệ của Tuyết Mạch Viêm đột nhiên hiện đầy ráng đỏ, bối rối nói: “Không có, không có.”
Hồng Bác Văn nhìn nàng thật sâu, trong mắt hiện lên một đạo quang mang kỳ lạ, trầm ngâm vài giây rồi lại nói: “Có phải ngươi lo lắng Tần Liệt rõ ràng vô tình với ngươi, nhưng sẽ vì muốn có một thân phận hợp lý và trọng yếu ở Huyết Sát Tông mà đáp ứng chuyện này? Điều này sẽ khiến ngươi nảy sinh tâm lý kháng cự?”
“Ta...” Tuyết Mạch Viêm càng thêm kinh hoảng.
“Ngoài ra, có phải ngươi còn lo lắng kết quả như thế sẽ làm tổn thương Tống Đình Ngọc? Lo lắng sẽ làm Tống Đình Ngọc giận ngươi?” Hồng Bác Văn tiếp tục truy vấn.
Tuyết Mạch Viêm khẽ cắn môi dưới, không trả lời.
“Nha đầu ngươi vẫn là quá đơn thuần một chút.” Hồng Bác Văn than nhẹ.
Hồng Bác Văn nhìn Tuyết Mạch Viêm lớn lên từ nhỏ, biết tâm tính nàng thiện lương, nhưng trong chuyện nam nữ lại như tờ giấy trắng, không có bất kỳ kinh nghiệm nào.
Trước khi Tuyết Mạch Viêm đi tìm Tần Liệt, nàng vẫn luôn do dự, không ngừng tự cổ vũ bản thân, mãi mới lấy hết dũng khí.
Hồng Bác Văn đã âm thầm quan sát hết thảy.
Hắn hiểu Tuyết Mạch Viêm, biết nha đầu này luôn theo thói quen suy nghĩ cho người khác, khi đối đãi với tình cảm lại quá mức mềm yếu bị động, vô tình sẽ làm hỏng chuyện tốt.
“Nam nhân tốt trên đời này cũng không phải lúc nào cũng thích hợp với ngươi, người có thể làm cho ngươi động tâm lại càng ít ỏi. Có đôi khi, một khi bỏ lỡ, có thể sẽ vĩnh viễn không tìm lại được. Đối với nam nhân như vậy, cho dù bên cạnh hắn còn có những nữ nhân khác, nên đoạt thì vẫn phải đoạt! Ngươi nhìn nữ oa Tống Đình Ngọc kia xem, nàng biết rõ Tần Liệt cùng một nha đầu khác quan hệ chặt chẽ, vẫn chủ động xuất kích, thừa dịp nha đầu kia không ở bên cạnh Tần Liệt, dám thành công mở ra cửa lòng Tần Liệt, để cho hình bóng của mình trú ngụ vào trong đó.”
Ngừng một chút, Hồng Bác Văn nói tiếp: “Nàng có thể đoạt Tần Liệt từ trong tay người khác, ngươi lại lo lắng cái gì? Hơn nữa, lòng dạ nha đầu kia rộng rãi vô cùng, chưa chắc đã để ý chuyện giữa ngươi và Tần Liệt có chút gì đó.”
“Ta... ta không làm được như Đình Ngọc tỷ.” Tuyết Mạch Viêm đáp lại với thanh âm nhỏ như tiếng muỗi kêu.
“Vậy cũng không cần vội vã phá hỏng đường lui của mình chứ?” Hồng Bác Văn trừng mắt nhìn nàng một cái, bực bội nói: “Hôm nay ngươi qua đó nói những lời này, Tần Liệt trước kia cho dù có chút ý nghĩ với ngươi, giờ cũng không còn rồi.”
“Ta...” Ánh mắt Tuyết Mạch Viêm ảm đạm.
“Cho dù ngươi không chủ động, cũng đừng chưa đánh đã chạy, sau này cứ để mọi chuyện thuận theo tự nhiên đi.” Hồng Bác Văn dạy bảo.
“Vâng.” Tuyết Mạch Viêm nhẹ nhàng gật đầu.
Sáng sớm, sắc trời dần dần sáng lên.
Bên trong Thanh Nguyệt Cốc, rất nhiều tộc nhân Miêu gia cũng dậy thật sớm, các đại luyện võ trường trong cốc bắt đầu rèn luyện linh kỹ, tôi luyện thân thể.
Năm vị cốc chủ của Miêu gia lúc đêm khuya đã dừng tu luyện, vẫn luôn ở cùng một người đến từ Huyễn Ma Tông.
“Kịch chiến giữa Huyết Sát Tông cùng Hắc Vu Giáo, tam đại gia tộc đã kết thúc vào ngày hôm qua. Bởi vì Khương Chú Triết hiện thân, Hắc Vu Giáo và tam đại gia tộc không công mà lui, còn thương vong thảm trọng, trong thời gian ngắn hẳn là không cách nào tổ chức một đợt thế công mới.” Văn Hà, người có dáng vẻ chừng sáu mươi tuổi, trầm giọng nói.
Văn Hà là đường đệ của Văn Tân, cũng là cường giả Huyễn Ma Tông, nhiều năm qua vẫn luôn qua lại mật thiết với Thanh Nguyệt Cốc.
Văn gia trước kia cũng là thế lực cấp Xích Đồng dưới trướng Huyễn Ma Tông, là một gia tộc cường đại.
Theo việc Văn Tân gia nhập Huyễn Ma Tông và dần dần bộc lộ tài năng, từ từ tích lũy thế lực, rất nhiều tộc nhân Văn gia cũng rối rít thơm lây, đều có một chỗ đứng trong Huyễn Ma Tông.
Đám người Miêu Dương Hú nghe Văn Hà giảng thuật, sắc mặt từng người đều âm trầm.
“Hắc Vu Giáo và tam đại gia tộc thật khiến người ta thất vọng, hai vị Phó giáo chủ cũng xuất động, còn có Bồ Trạch tham dự, thế mà không thể tiêu diệt được Huyết Sát Tông cùng Kim Dương Đảo!” Miêu Văn Phàm hừ lạnh.
“Khương Chú Triết không phải vẫn luôn bất hòa với Huyết Lệ sao? Tại sao hắn lại ẩn núp nhiều năm rồi hiện thân vào lúc Huyết Sát Tông bị vây diệt?” Miêu Khang khó hiểu nói.
“Chuyện đã xảy ra tạm thời không nói.” Văn Hà nhíu mày, nhìn về phía mọi người Miêu gia, nói: “Ta nhận được một tin tức, tin tức này sợ rằng bất lợi đối với Miêu gia các ngươi!”
Lời vừa nói ra, Miêu Dương Hú lập tức biến sắc: “Tin tức gì?”
“Trước khi Quản Hiền đi đến Lạc Nhật quần đảo, từng nhận được một tin tức, do đó biết được nơi ẩn núp ngàn năm của Huyết Sát Tông. Điều này làm cho Quản Hiền tạm thời đưa ra quyết định phái cao thủ đi bên kia, giết sạch những người già yếu mà Huyết Sát Tông để lại, còn thuận tiện tiêu diệt võ giả còn sót lại trên Kim Dương Đảo.” Văn Hà nhìn về phía mọi người: “Tin tức kia đến từ chính Thanh Nguyệt Cốc các ngươi, đây là Quản Hiền chính miệng nói.”
Năm vị cốc chủ Miêu gia kinh hãi quá độ, từng người hoảng loạn kêu lên.
“Không thể nào! Chúng ta tuyệt đối không có truyền tin tức ra ngoài!”
“Hơn nữa chúng ta cũng không biết nơi ẩn núp của Huyết Sát Tông!”
“Tuyệt đối không thể! Quản Hiền nhất định là đang vu khống chúng ta!”
Văn Hà nhìn bọn họ, nói: “Miêu Thái biết nơi ẩn núp của Huyết Sát Tông.”
“Miêu Thái? A?” Miêu Văn Phàm thiếu chút nữa nhảy dựng lên: “Hắn đoạn thời gian trước bắt con gái của Giang Hạo là Giang Yến, một mực làm nhục nàng ta. Giang Yến trước kia chịu trách nhiệm liên lạc với Hắc Vu Giáo, chẳng lẽ là thông qua Giang Yến?”
“Tám chín phần mười!”
“Hỏng bét!”
“Gọi Miêu Thái tới đây!” Miêu Dương Hú quát to.
Bên ngoài, có cường giả Miêu gia vội vã rời đi, rất nhanh đã quay lại, áp giải Miêu Thái tới.
“Văn sư thúc, ngài làm sao lại tới đây?” Miêu Thái vừa nhìn thấy liền vui mừng kêu lên.
Văn Hà trầm mặt không trả lời.
“Miêu Thái, ta hỏi ngươi, ngươi có phải đã thông qua Giang Yến truyền tin tức về nơi ẩn núp của Huyết Sát Tông cho Hắc Vu Giáo hay không? Chuyện này cực kỳ quan trọng, ngươi nhất định phải thành thật trả lời!” Miêu Dương Hú vẻ mặt sương lạnh nói.
“Là ta làm!” Miêu Thái không phủ nhận, cười gằn nói: “Huyết Sát Tông cùng tên Tần Liệt kia đã hung hăng nhục nhã ta, ta muốn để cho bọn họ toàn bộ chết hết! Ta muốn bọn họ phải trả giá thật nhiều!”
Năm tên cốc chủ Miêu gia nghe hắn thừa nhận, mặt đều đen lại.
Nếu như Huyết Sát Tông cùng Kim Dương Đảo trong trận chiến này bị Hắc Vu Giáo và tam đại gia tộc chém giết sạch sẽ, bị đánh cho không ngóc đầu lên được, thì việc Miêu Thái đưa tin không coi là đại sự.
Bởi vì như vậy Huyết Sát Tông sẽ vô lực truy cứu.
Nhưng bây giờ, Huyết Sát Tông thắng thảm, còn bảo toàn được thực lực, hoàn toàn có đủ lực lượng tìm Miêu gia tính sổ.
Điều này làm cho năm người Miêu gia biết rõ chân tướng đều đứng ngồi không yên.