“Văn sư thúc, ngài là người của Huyễn Ma Tông, những năm gần đây Huyết Sát Tông vẫn dựa vào Huyễn Ma Tông che chở mới có thể tồn tại đến nay. Ngài hiện tại xuất hiện ở Thanh Nguyệt Cốc, những người Huyết Sát Tông kia chẳng lẽ còn dám làm loạn hay sao?” Miêu Thái kêu la một hồi rồi cũng bình tĩnh lại: “Huyết Sát Tông nếu dám động thủ với Thanh Nguyệt Cốc chúng ta, chính là không để Huyễn Ma Tông vào trong mắt! Sư phụ bọn họ cho dù có ra tay với Huyết Sát Tông cũng có cái cớ rất tốt!”
Miêu Thái cũng không ngu.
Văn Hà lúc này tới đây, nhất định là đã nhận được tin tức, cho nên mới đến ngăn cản Huyết Sát Tông, phòng ngừa bọn họ hạ thủ.
Hắn biết sư phụ Văn Tân của mình cùng Vũ Lăng Vi đang có sự cạnh tranh ngầm. Thanh Nguyệt Cốc nhiều năm qua quan hệ chặt chẽ với Văn Tân, được coi là thành viên tổ chức của Văn Tân, hắn biết sư phụ sẽ không trơ mắt nhìn Thanh Nguyệt Cốc bị Huyết Sát Tông tiêu diệt.
Nghe hắn nói như thế, đám người Miêu Dương Hú cũng ánh mắt sáng lên, hơi thở phào nhẹ nhõm.
“Có ngài ở trong cốc, Huyết Sát Tông quả quyết không dám hành động thiếu suy nghĩ!” Miêu Văn Phàm cũng phụ họa.
“Hy vọng là thế.” Văn Hà sắc mặt lạnh nhạt: “Miêu gia các ngươi hãy chuẩn bị sẵn sàng đi, đoán chừng trong hai ngày này người của Huyết Sát Tông sẽ đến. Cũng không cần quá mức lo lắng, người của chúng ta cũng đang tới gần, giúp Miêu gia các ngươi ngăn cản Huyết Sát Tông. Bọn họ thật sự dám làm loạn, chúng ta tất nhiên sẽ không nhẹ tha!”
Vẻ mặt tộc nhân Miêu gia không khỏi chấn động.
Có lời này của Văn Hà, đồng nghĩa với việc Văn Tân muốn bảo vệ Thanh Nguyệt Cốc. Huyết Sát Tông nếu như dám mạnh mẽ xuất thủ, vậy thì hoàn toàn đắc tội với Văn Tân.
Ngoài mặt, Thanh Nguyệt Cốc là thế lực phụ thuộc của Huyễn Ma Tông. Động thủ với Thanh Nguyệt Cốc, Văn Tân sẽ có đầy đủ lý do tham dự chuyện này, thậm chí trực tiếp truy cứu Huyết Sát Tông, tiến vào Lạc Nhật quần đảo cũng không quá đáng.
“Tốt!” Miêu Dương Hú nở nụ cười trở lại.
“Oanh!”
Đúng lúc này, “Hàn Nguyệt Chi Thuẫn” bao phủ cả Thanh Nguyệt Cốc đột nhiên truyền đến một tiếng nổ đùng trầm muộn.
Từng vòng quang hoa thanh nguyệt từ trên Hàn Nguyệt Chi Thuẫn sáng loáng hiện ra, rất nhiều hoa văn tinh mỹ nổi lên, cũng có thật nhiều ánh sáng hàn nguyệt vẩy ra.
“Không tốt! Thanh Nguyệt Cốc bị công kích!”
“Hàn Nguyệt Chi Thuẫn bị mạnh mẽ đánh sâu vào!”
“Tất cả võ giả Thanh Nguyệt Cốc lập tức chuẩn bị đối địch!”
Trong lúc nhất thời, từ các sơn cốc truyền ra tiếng thét chói tai thất kinh của võ giả.
Năm vị cốc chủ Miêu gia còn đang thảo luận chuyện quan trọng liền rối rít biến sắc, lập tức từ trong đại điện đi ra, vẻ mặt ngưng trọng nhìn lên không trung.
Dưới ánh mặt trời ấm áp buổi sáng sớm, hai chiếc Lưu Kim Hỏa Phượng lẳng lặng huyền phù giữa những đám mây.
Một gã võ giả vóc người to béo mặc trường bào màu đỏ như máu, khuôn mặt tươi cười, giữa hai tay huyết quang rạng rỡ, không ngừng ngưng kết những quả cầu ánh sáng huyết sắc, ném xuống sơn cốc bên dưới.
Những quả cầu máu tươi đầm đìa, hàm chứa Huyết Chi Linh Lực cuồn cuộn, vừa chạm vào Hàn Nguyệt Chi Thuẫn đang che chở sơn cốc lập tức phát sinh nổ tung kịch liệt.
Hàn Nguyệt Chi Thuẫn giống như cái bát to úp ngược, bao bọc trọn vẹn Thanh Nguyệt Cốc bên trong. Trên tầng ngoài, vô số tia sáng Thanh U Nguyệt Hoa lưu chuyển, lần lượt triệt tiêu lực lượng máu tươi bên trong huyết cầu.
“Hồng Bác Văn!”
“Một trong Huyết Sát Thập Lão của Huyết Sát Tông!”
Trong cốc, rất nhiều võ giả Miêu gia lớn tuổi vừa nhìn thấy gã mập mạp vẻ mặt tươi cười kia, sắc mặt liền kinh loạn, nhịn không được thất thanh kêu lên.
Đám người Miêu Dương Hú, Miêu Văn Phàm đều mặt trầm như nước.
Bọn họ không ngờ Huyết Sát Tông trả thù lại tới nhanh như vậy.
“Hộ tông đại trận này thật đúng là có chút lợi hại, ngay cả Hồng lão luân phiên oanh kích cũng không thể lập tức phá vỡ.” Trên lưng Hỏa Phượng, Tần Liệt ngưng thần quan sát một lát, cũng âm thầm ngạc nhiên.
“Hàn Nguyệt Chi Thuẫn của Thanh Nguyệt Cốc có thể ngăn cản cường giả Niết Bàn Cảnh cuồng đánh, ngay cả Hồng lão Niết Bàn nhị trọng thiên cũng không thể thoáng cái phá vỡ quang thuẫn.” Hình Vũ Viễn vẻ mặt hâm mộ: “Chúng ta cũng nên xây dựng đại trận che tông tương tự ở Lạc Nhật quần đảo. Như vậy về sau, chỉ cần không phải võ giả quá mức cường đại, chúng ta ít nhất cũng sẽ có một khoảng thời gian chuẩn bị.”
“Lão Mông!” Hồng Bác Văn trầm giọng gọi.
Huyết Sát Thập Lão Mông Phụng ở trên một chiếc Lưu Kim Hỏa Phượng khác nghe được tiếng gọi của Hồng Bác Văn, cũng ló đầu ra, từ phía trên rơi xuống, đứng sóng vai cùng Hồng Bác Văn.
Không có quá nhiều do dự, Mông Phụng cũng lập tức xuất thủ, giống như trước ngưng luyện huyết sắc quang cầu.
Từng quả cầu huyết quang rạng rỡ, như những tiểu thái dương ngâm trong huyết thủy, liên tiếp từ trong tay Hồng Bác Văn và Mông Phụng bay xuống, hung hăng đụng vào Hàn Nguyệt Chi Thuẫn.
Hàn Nguyệt Chi Thuẫn mà Miêu gia hao phí nhiều năm thời gian, dùng đông đảo linh tài tạo nên, bị bao quanh bởi huyết quang oanh tạc, quang hoa hàn nguyệt linh năng trên bề mặt liên tục vặn vẹo.
Sau khi Hồng Bác Văn và Mông Phụng liên thủ, lực nổ tung và lực đánh vào của huyết sắc quang cầu trong nháy mắt tăng vọt, khiến cho Hàn Nguyệt Chi Thuẫn không ngừng co rút lại, rất nhanh đã thu nhỏ lại còn một phần ba.
Đây là biểu hiện của việc năng lượng hàn nguyệt dự trữ đang tiêu hao nhanh chóng.
“Văn trưởng lão!” Miêu Dương Hú sắc mặt trầm trọng: “Hàn Nguyệt Chi Thuẫn không ngăn chặn được quá lâu, kính xin ngài xuất thủ, giúp Miêu gia chúng ta đỡ kiếp này!”
“Không vội, để cho Hồng Bác Văn cùng Mông Phụng tiếp tục tiêu hao, tiếp tục oanh kích Hàn Nguyệt Chi Thuẫn.” Văn Hà vẫn còn trong điện phủ bí mật trong cốc, không vội vã đi ra ngoài. Hắn xuyên qua cửa sổ nhìn thế cục bên ngoài, truyền âm cho Miêu Dương Hú: “Ta cũng chỉ là Niết Bàn Cảnh nhị trọng thiên, thực lực tương đương với hai người bọn họ. Nếu lấy một địch hai, ta cũng rất khó thắng được.”
“Bọn họ...” Miêu Dương Hú muốn nói lại thôi.
Mặc dù cách nhau khá xa, nhưng với thị lực của Miêu Dương Hú, vẫn nhìn ra trên người Hồng Bác Văn và Mông Phụng đều có vết máu khô khốc.
Liên tưởng tới đại chiến trước đó, Miêu Dương Hú biết Hồng Bác Văn và Mông Phụng lúc này cũng không phải ở trạng thái đỉnh phong.
Niết Bàn Cảnh dù có đan dược hỗ trợ cũng đừng hòng khôi phục như cũ trong thời gian ngắn.
Hồng Bác Văn cùng Mông Phụng trong cuộc tiễu trừ của Hắc Vu Giáo và tam đại gia tộc đã liều chết huyết chiến, linh lực nhất định tiêu hao vô cùng kịch liệt, vết máu trên người chứng tỏ bọn họ còn bị thương.
Hồng Bác Văn và Mông Phụng ở trạng thái này chưa chắc đã là đối thủ của Văn Hà, nhưng Văn Hà vẫn không chịu lập tức ra mặt.
Hắn còn muốn Thanh Nguyệt Cốc tiếp tục tiêu hao năng lượng hàn nguyệt.
Hàn Nguyệt Chi Thuẫn của Thanh Nguyệt Cốc dựa vào việc hấp thu quang hoa trăng sáng để nạp năng lượng, trải qua mấy trăm năm tích lũy mới bổ sung được nhiều nguyệt năng như vậy. Nếu như bị Hồng Bác Văn và Mông Phụng tiêu hao sạch sẽ, Hàn Nguyệt Chi Thuẫn này trong thời gian ngắn sẽ mất đi tác dụng, không thể tiếp tục che chở Thanh Nguyệt Cốc.
Cho nên Miêu Dương Hú hy vọng Văn Hà có thể sớm một chút xuất thủ.
Đáng tiếc Văn Hà cũng không nghĩ làm như vậy.
Tất cả tộc nhân Miêu gia bên trong sơn cốc ngẩng đầu nhìn lên, thấy Hồng Bác Văn và Mông Phụng không ngừng xuất thủ, lần lượt ngưng luyện huyết sắc quang cầu oanh kích lên Hàn Nguyệt Chi Thuẫn, nhìn Hàn Nguyệt Chi Thuẫn từ từ co rút lại, nguyệt năng bị nhanh chóng tiêu hao.
Bọn họ âm thầm gấp gáp.
Khống chế một chiếc thủy tinh chiến xa, Tần Liệt từ trên Lưu Kim Hỏa Phượng lao xuống, tới gần Thanh Nguyệt Cốc, cau mày nhìn cảnh tượng trong cốc, cũng tỉ mỉ quan sát biến hóa của Hàn Nguyệt Chi Thuẫn dưới sự oanh kích của huyết sắc quang cầu.
Quan sát một lát, Tần Liệt nói: “Hồng lão, Mông lão, các ngài tạm dừng lại một chút.”
Hồng Bác Văn cùng Mông Phụng ngạc nhiên.
“Để ta thử một chút.” Tần Liệt chủ động nói.
“Ngươi?” Mông Phụng khẽ cau mày: “Loại hộ tông đại trận này cần lực lượng cường đại không ngừng đánh sâu vào, không có phương pháp mưu lợi. Cảnh giới của ngươi quá thấp một chút, cho dù toàn lực xuất thủ cũng chưa chắc có thể làm giảm bớt nguyệt năng tiêu hao.”
Hoài nghi thì hoài nghi, nhưng Mông Phụng cùng Hồng Bác Văn vẫn chủ động thu tay lại, không tiếp tục ngưng kết huyết sắc quang cầu oanh kích nữa.
Tần Liệt ngồi trên thủy tinh chiến xa, nhìn xuống Hàn Nguyệt Chi Thuẫn phía dưới, do dự một chút rồi đột nhiên gọi ra tám cây Lôi Cức Mộc.
Tám cây Lôi Cức Mộc cướp được từ Lôi Điện Uyên Đàm của người Đông Di, mỗi một cây đều như cột đá chọc trời, chẳng những cứng rắn như sắt thạch mà bên trong còn thu nạp đông đảo lôi đình lực cuồng bạo.
Dưới sự kích thích của ý thức linh hồn lôi điện của Tần Liệt, tám cây Lôi Cức Mộc bỗng nhiên điện quang đan xen dày đặc, tiếng sấm vang rền không dứt.
Tám cây Lôi Cức Mộc đột nhiên hung hăng đụng vào Hàn Nguyệt Chi Thuẫn. Từ trên tám cây cự mộc, trong nháy mắt bắn ra hàng tỉ đạo tia sáng lôi điện, đánh sâu vào tầng ngoài Hàn Nguyệt Chi Thuẫn, phá hủy vụn vặt nguyệt năng.
“Xuy xuy xuy!”
Hàn Nguyệt Chi Thuẫn toát ra điện mang thanh u, như bị vô số tia chớp bò đầy, cả tấm khiên lấy tốc độ mắt thường có thể thấy được nhanh chóng thu nhỏ lại!
Đại lượng nguyệt năng dưới sự đánh sâu của tám cây Lôi Cức Mộc bị tiêu hao cực mạnh.
Điều này làm cho sắc mặt tất cả tộc nhân Miêu gia trở nên rất khó coi.
“Văn trưởng lão!” Miêu Dương Hú lại phải lần nữa kêu gọi.
“Tám cây Lôi Cức Mộc, mỗi một cây đều có ngàn năm thọ linh! Tám cây Lôi Cức Mộc trời sinh có thể thu nạp lôi điện này, nội bộ ẩn chứa lôi điện lực cực kỳ kinh người!” Hồng Bác Văn kinh hãi quát lên: “Cho dù là chúng ta, đứng bất động bị tám cây Lôi Cức Mộc này đánh trúng, chỉ sợ cũng chịu không nổi!”
Mông Phụng khuôn mặt ngạc nhiên: “Tiểu tử này giấu giếm thủ đoạn còn thật không ít!”