Tám cây Lôi Cức Mộc đoạt được từ người Đông Di. Để gom góp tám cây Lôi Cức Mộc có ngàn năm linh tính này, các đại tộc bộ Đông Di đã hao phí rất lớn tinh lực.
Người Đông Di đem tám cây Lôi Cức Mộc dẫn vào Thần Táng Tràng là vì muốn nhốt Lôi Tinh Thú trong Lôi Điện Uyên Đàm, nhằm đoạt lấy Vô Cấu Hồn Tuyền cùng đông đảo hồn tinh.
Lôi Cức Mộc có thể thu nạp lôi đình tia chớp, ở trong Lôi Điện Uyên Đàm đúng là đã ngăn chặn trên phạm vi lớn lực lượng của Lôi Tinh Thú, để cho Lôi Tinh Thú không thể muốn làm gì thì làm.
Sau khi tranh đấu ở Thần Táng Tràng kết thúc, tám cây Lôi Cức Mộc bị Tần Liệt đoạt lấy, hắn cũng không có tâm tư nghiên cứu sự huyền diệu của chúng.
Lôi Cức Mộc ẩn chứa lôi đình tia chớp dữ dội, lại quá mức trầm trọng, vận chuyển bất tiện, rất khó làm linh khí để công kích địch nhân.
Bởi vì địch nhân sẽ không ngây ngốc đứng bất động.
Song, Hàn Nguyệt Chi Thuẫn làm hộ tông đại trận của Thanh Nguyệt Cốc lại không thể hoạt động biến hóa, chỉ có thể bị động phòng ngự.
Vừa vặn là đứng yên bất động!
Kể từ đó, tám cây Lôi Cức Mộc một cách tự nhiên phát huy công dụng.
Bên trong thủy tinh chiến xa, Tần Liệt vẻ mặt túc mục, trong mắt điện quang bắn nhanh, trên cánh tay như có linh xà lôi điện quấn quanh. Theo hai tay hắn biến ảo, từng dải tia chớp đẹp mắt bay ra ngoài.
Trong mỗi đạo tia chớp đều hàm chứa một luồng ý thức của Tần Liệt. Những ý thức xoắn lấy điện mang kia vừa rơi vào bên trong Lôi Cức Mộc, tựu giống như chất xúc tác khiến cho lôi đình lực cuồng bạo bên trong Lôi Cức Mộc bùng nổ.
Cho nên tám cây Lôi Cức Mộc điên cuồng phóng thích ra lôi đình tia chớp!
Tầng ngoài Hàn Nguyệt Chi Thuẫn quấn đầy điện mang đẹp mắt, lại không ngừng bị lôi điện oanh kích, trong khoảng thời gian ngắn đã rút nhỏ mấy lần.
Dần dần, Thanh Nguyệt Cốc được bao bọc bên trong, bởi vì Hàn Nguyệt Chi Thuẫn nhanh chóng co rút lại, bắt đầu lộ ra ngoài giới.
Mấy tòa kiến trúc to lớn nhất, phần đỉnh đầu dẫn đầu từ trong Hàn Nguyệt Chi Thuẫn nhô ra ngoài.
Tần Liệt ánh mắt sáng lên, một luồng điện mang trong mắt nhạy cảm bắt được những đỉnh nhọn kiến trúc kia.
“Ùng ùng!”
Lôi đình dày đặc như trong nháy mắt tìm được cửa xả, điên cuồng oanh tạc hướng những khu vực kia. Chứa nhiều điện mang thanh u cũng rối rít theo đỉnh nhọn kiến trúc đánh sâu xuống.
Sau một tràng tiếng nổ vang rền.
Những kiến trúc nhô ra khỏi Hàn Nguyệt Chi Thuẫn bị oanh toái phần đỉnh, mái ngói, cát đá nổ tung bắn nhanh. Theo điện mang thẩm thấu, không ít tộc nhân Miêu gia trú đóng ở đó đều kêu to xông ra ngoài.
“Tần Liệt! Lại là cái tên Tần Liệt kia!” Miêu Thái nghiến răng nghiến lợi.
“Văn trưởng lão!” Miêu Dương Hú vội la lên.
Văn Hà lẩn trốn trong bóng tối, mắt thấy thế cục từ từ không ổn, cũng chỉ có thể mặt âm trầm từ trong mật thất đi ra.
Một vẻ u quang màu tím từ sâu trong con ngươi Văn Hà hiện ra. Trong chốc lát, quanh thân Văn Hà tử sắc quang ngất lượn lờ, tạo thành tử khí dày đặc, vô cùng xa hoa.
Một vòng nguyệt bàn màu tím nhạt lượn lờ từ thiên linh cái của Văn Hà nổi lên thiên khung. Nguyệt bàn màu tím xoay chuyển chậm rãi, rơi ra chứa nhiều ký hiệu huyền diệu khó phân biệt.
“Tử Nguyệt Cấm Không!” Văn Hà chỉ hướng bầu trời phía trên Hàn Nguyệt Chi Thuẫn.
Nguyệt bàn màu tím kia đột nhiên co rút lại một chút.
Chỉ thấy bên dưới Tử Nguyệt, hàn nguyệt chi năng được Hàn Nguyệt Chi Thuẫn ngưng luyện nhiều năm bỗng nhiên bị Tử Nguyệt hấp dẫn, thế mà thoáng cái tràn vào bên trong nguyệt bàn.
Nguyệt bàn màu tím đột nhiên thả ra thần huy chói mắt!
Từng vòng tử sắc nguyệt hoa từ trên Tử Nguyệt khuếch tán ra, như từng tầng sóng biển màu tím cuộn trào, xô đẩy, hất văng tám cây Lôi Cức Mộc lên đám mây.
Điện quang trong mắt Tần Liệt loạn nhịp.
Sau một khắc, tám cỗ sóng lớn mãnh liệt từ trên tám cây Lôi Cức Mộc cùng cuốn tới. Cảm giác bị áp bách mãnh liệt bá đạo kia gần như muốn làm hắn hít thở không thông.
Đó là lực lượng của Văn Hà!
Hồng Bác Văn và Mông Phụng liếc nhau một cái, rối rít biến sắc, đột nhiên xuất hiện ngay bên cạnh Tần Liệt.
Hai người đồng thời đưa tay đặt lên vai Tần Liệt.
Hai cỗ lực lượng thô bạo tràn đầy mùi máu tươi tạo thành một tầng lá mỏng huyết sắc, bao bọc tầng tầng lớp lớp lấy huyết nhục chi thân của Tần Liệt.
Lực phản phệ đến từ Lôi Cức Mộc, tám lần xông vào huyết nhục Tần Liệt, đều bị lá mỏng huyết sắc kia chặn lại.
Thân thể Tần Liệt trải qua tám lần run rẩy biên độ nhỏ, rốt cục từ từ vững vàng trở lại. Khi cúi đầu nhìn về phía Văn Hà, trong mắt hắn bắn ra sát cơ lạnh như băng.
Hắn biết, nếu như không có Hồng Bác Văn và Mông Phụng xuất thủ, hắn sẽ bị lực phản phệ từ Lôi Cức Mộc phá hủy thân thể.
Lực lượng xuyên thấu từ Tử Nguyệt oanh kích lên Lôi Cức Mộc, làm Lôi Cức Mộc đột nhiên thăng thiên. Hắn là người chưởng khống Lôi Cức Mộc, bởi vì liên lạc giữa bản thân và Lôi Cức Mộc nên đứng mũi chịu sào trở thành mục tiêu đầu tiên.
Hắn và Văn Hà cảnh giới chênh lệch quá xa, cho dù thiên phú của hắn có cường thịnh hơn nữa cũng tuyệt đối không có khả năng chọi cứng một kích kia.
“Văn Hà!” Trong mắt Hồng Bác Văn huyết quang chợt lóe: “Ngươi thế mà lại hạ sát thủ với một tiểu bối Thông U Cảnh, có biết liêm sỉ hay không?”
Trên Hỏa Phượng, đông đảo võ giả Kim Dương Đảo cũng thần sắc âm trầm, cùng chung mối thù.
Song, tộc nhân Miêu gia bên trong Thanh Nguyệt Cốc lúc này cũng không có vẻ vui mừng, rất nhiều người vẻ mặt u ám.
Nhất là năm vị cốc chủ Miêu gia.
Lấy Miêu Dương Hú cầm đầu, các cốc chủ Miêu gia ánh mắt thật sâu nhìn Văn Hà, sắc mặt lộ ra vẻ rất khó coi.
Bọn họ lưu ý đến, nguyệt bàn màu tím di động thăng lên từ thiên linh cái của Văn Hà dễ dàng hút sạch hàn nguyệt chi năng trên hộ tông đại trận của Miêu gia trong nháy mắt.
Điều này có ý nghĩa gì?
Ý nghĩa là nếu Văn Hà muốn động thủ với Miêu gia, Hàn Nguyệt Chi Thuẫn của Miêu gia chẳng những không cách nào phòng ngự Văn Hà, mà còn có thể bị Văn Hà mượn nhờ nguyệt năng của nó để tàn sát Miêu gia!
Hàn Nguyệt Chi Thuẫn căn bản là một vật lợi khí mà Văn Hà có thể tùy ý thay đổi dùng để công kích và phòng ngự!
Song, vì xây dựng Hàn Nguyệt Chi Thuẫn, Miêu gia chẳng những tốn hao đại lượng thời gian, còn hao phí vô số linh tài.
Bọn họ hy vọng thông qua Hàn Nguyệt Chi Thuẫn, tương lai để cho Miêu gia thăng cấp lên thế lực cấp Bạch Ngân, do đó thoát khỏi sự trói buộc của người khác.
“Haizz...” Miêu Văn Phàm thật sâu thở dài.
Hắn rốt cục ý thức được trên đời không có bữa trưa miễn phí.
Khi đúc tạo Hàn Nguyệt Chi Thuẫn cho Thanh Nguyệt Cốc, huynh đệ Văn gia cực kỳ quan tâm. Năm đó Văn Hà đích thân tới đây, cung cấp đông đảo ý kiến tinh diệu, mới khiến cho Hàn Nguyệt Chi Thuẫn thành công tạo thành, thông qua hấp thu nguyệt năng để tích trữ năng lượng, dùng để che chở Thanh Nguyệt Cốc an nguy.
Năm đó, cũng là bởi vì thiện ý của Văn Hà, Miêu gia mới lựa chọn thân cận Văn Tân.
Mãi cho đến hôm nay, bọn họ mới biết được thiện ý của Văn Hà còn giấu giếm huyền diệu khác.
Có Văn Hà trợ giúp, uy lực của Hàn Nguyệt Chi Thuẫn thật sự tăng cường rất nhiều, trình độ thần diệu cũng tăng lên trên phạm vi lớn.
Song, nếu như một ngày kia bọn họ phản bội huynh đệ Văn gia, đi về phía đối lập, Hàn Nguyệt Chi Thuẫn này chẳng những không thể trở thành bảo đảm an toàn cho Miêu gia, mà còn sẽ biến thành hung khí cướp lấy tính mạng bọn họ!
Văn Hà ngay từ đầu khi kiến tạo Hàn Nguyệt Chi Thuẫn đã âm thầm tồn tại tư tâm, lặng lẽ động tay động chân.
“Thế lực cấp Bạch Ngân, thế lực cấp Bạch Ngân...” Miêu Dương Hú lắc đầu, ánh mắt ảm đạm, bỗng nhiên biết Miêu gia nếu quả thật muốn độc lập, muốn lấy trăm năm thời gian thăng cấp lên thế lực cấp Bạch Ngân, chắc chắn sẽ ở thời khắc tối hậu nghênh đón sự đánh sâu máu tanh của huynh đệ Văn gia, do đó bị diệt tộc.
“Hồng Bác Văn! Mông Phụng!” Văn Hà đi ra, lấy tu vi Niết Bàn Cảnh nhị trọng thiên hư không đạp bộ, từng bước đi tới đứng trên Tử Nguyệt, nói: “Các ngươi ăn gan hùm mật gấu rồi sao? Nơi này là Thanh Nguyệt Cốc, là thế lực phụ thuộc của Huyễn Ma Tông, các ngươi dám can đảm xâm nhập nơi đây, có thể tưởng tượng lát nữa sẽ rước lấy bao nhiêu tai vạ cho Huyết Sát Tông các ngươi không?”
Không đợi Hồng Bác Văn và Mông Phụng nói chuyện, Văn Hà lại quát lên: “Huyết Sát Tông có thể tồn tại đến nay cũng là nhờ Huyễn Ma Tông chúng ta tiếp tế! Các ngươi không tri ân đồ báo thì thôi, lại còn lấy oán trả ơn? Mới vừa sống sót dưới sự đả kích của Hắc Vu Giáo và tam đại gia tộc, lập tức lại tới khiêu khích Huyễn Ma Tông, các ngươi chẳng lẽ thật không biết chữ chết viết như thế nào?”
“Còn các ngươi nữa!” Văn Hà chỉ tay vào huynh đệ Hình Vũ Mạc, Hình Vũ Viễn và Hạng Tây, u ám nói: “Huynh đệ các ngươi chán sống rồi sao? Khi các ngươi thoát khỏi Huyễn Ma Tông, có từng nhận được sự cho phép của Huyễn Ma Tông chưa? Nếu như không có mà là tự ý phản bội Huyễn Ma Tông, Kim Dương Đảo sẽ gặp phải sự mạt sát hoàn toàn của Huyễn Ma Tông!”
Vừa mở miệng, Văn Hà liền hùng hổ dọa người, khí thế bễ nghễ, chỉ vào mọi người một trận chỉ trích.
Người của Kim Dương Đảo cùng Huyết Sát Tông bị hắn mắng to một trận, đều sắc mặt âm trầm, trong mắt tức giận thao thao.
“Trước khi Quản Hiền xâm nhập Lạc Nhật quần đảo, đã chính xác đi tới nơi ẩn núp của Huyết Sát Tông, tàn sát không còn rất nhiều môn nhân của chúng ta!” Mông Phụng khuôn mặt đầy huyết quang, lạnh lùng nói: “Quản Hiền chính miệng thừa nhận, tin tức kia đến từ Thanh Nguyệt Cốc, do tộc nhân Miêu gia tiết lộ! Chỗ ẩn thân của Huyết Sát Tông chúng ta chỉ có chúng ta cùng Huyễn Ma Tông biết. Ngươi hôm nay ở trong cốc, tin tức kia sợ rằng xuất từ trong miệng của ngươi!”
Mông Phụng cũng không phải là người lương thiện, bất kể sự thật như thế nào, một mực chắc chắn người mật báo chính là Văn Hà, trước tiên đứng vững ở đại nghĩa.
“Ta hôm nay mới tới Thanh Nguyệt Cốc! Ngươi đừng hòng giội nước bẩn lên người ta!” Văn Hà sắc mặt không đổi: “Ngươi làm sao biết Quản Hiền nói thật hay giả? Hắn cùng Huyết Sát Tông các ngươi là địch nhân. Thanh Nguyệt Cốc gần đây chiếm lấy mỏ quặng của Thiên Hải Các và Hắc Vân Cung, hắn ghi hận trong lòng, cố ý tới khích bác ly gián, cho các ngươi cùng Thanh Nguyệt Cốc chém giết. Tiểu kế rõ ràng như thế, Mông Phụng ngươi sống đến từng tuổi này thế mà cũng nhìn không thấu, khó trách Huyết Sát Tông sẽ xuống dốc cho tới trình độ hôm nay!”
Mông Phụng sắc mặt trướng đến đỏ bừng, há mồm lại muốn phản bác, lúc này Hồng Bác Văn khoát tay áo.
“Miêu gia trước kia chính là thế lực phụ thuộc của Huyết Sát Tông chúng ta. Sau khi Huyết Sát Tông chúng ta một lần nữa đứng ra, Miêu gia tự nhiên thuộc về Huyết Sát Tông chúng ta chúa tể!” Hồng Bác Văn khuôn mặt tươi cười, lời nói ra lại làm cho Văn Hà cùng tộc nhân Miêu gia lửa bốc tám trượng, thiếu chút nữa trực tiếp nhảy dựng lên.
“Bây giờ còn là thế lực phụ thuộc của Huyết Sát Tông các ngươi?” Văn Hà cười ha ha: “Người nào nói cho các ngươi biết?”
“Vũ tông chủ của Huyễn Ma Tông các ngươi!” Nụ cười trên mặt Hồng Bác Văn từng chút một thu liễm: “Vũ tông chủ từng chính miệng nói rõ với chúng ta! Không tin? Ngươi có thể đi hướng Vũ tông chủ chứng thực! Hôm nay, Huyết Sát Tông chúng ta xử lý chuyện trong tông môn, kính xin Văn Hà ngươi không nên can thiệp, nếu không đừng trách chúng ta không khách khí!”
Tộc nhân Miêu gia rối rít biến sắc.
Không đợi Văn Hà phản bác, Hồng Bác Văn phất tay một cái, hạ lệnh: “Động thủ!”
Đám người Hình Vũ Mạc, Hình Vũ Viễn, Hạng Tây đã sớm không kiên nhẫn, không nói hai lời, lập tức từ trên trời hạ xuống, thẳng hướng Thanh Nguyệt Cốc chém giết.
“Lão Mông, ngươi hỗ trợ là được.” Hồng Bác Văn thông báo một tiếng, thoáng cái kéo gần khoảng cách với Văn Hà, híp mắt nói: “Ta hiện tại chờ ngươi đi hướng Vũ tông chủ chứng thực!”
Văn Hà vẻ mặt xanh mét.
Hắn sớm biết Vũ Lăng Vi cùng Mạt Linh Dạ quan hệ chặt chẽ, điểm này từ việc Vũ Lăng Vi nhận Tuyết Mạch Viêm làm đồ đệ, nhiều năm qua vẫn chiếu cố Huyết Sát Tông là có thể nhìn ra.
Mà Văn Tân của Văn gia lại cùng Vũ Lăng Vi tồn tại ám đấu, trước mắt còn rơi vào hạ phong, để cho hắn đi chứng thực với Vũ Lăng Vi sẽ chỉ làm chuyện càng thêm hỏng bét.
Văn Hà thầm hận Huyết Sát Tông người tới quá nhanh, nhanh đến mức bọn họ không có thời gian chuẩn bị sẵn sàng, dẫn đến trận chiến này vừa bắt đầu đã rơi vào bất lợi.
“Đem tin tức truyền đi là Miêu Thái của Miêu gia, chúng ta cũng không biết chuyện!” Đúng lúc này, Miêu Dương Hú đột nhiên trầm giọng quát một tiếng, hấp dẫn sự chú ý của tất cả mọi người: “Miêu gia chúng ta chỉ có Miêu Thái biết nơi ẩn núp của Huyết Sát Tông! Lúc trước hắn giam cầm Giang Yến, bức bách Giang Yến đem tin tức truyền đi, chuyện này không có quan hệ với Miêu gia chúng ta!”
Lời vừa nói ra, mọi người rối rít ngạc nhiên.
Ngay cả huynh đệ Hình gia đang chuẩn bị đại khai sát giới, còn có Mông Phụng cũng là ngẩn ngơ.
Hôm nay Hình Vũ Mạc đã bước vào cảnh giới Niết Bàn sơ kỳ, Mông Phụng ở Niết Bàn nhị trọng thiên, cũng có không ít cường giả Phá Toái Cảnh của Huyết Sát Tông lẫn trong võ giả Kim Dương Đảo.
Người ẩn núp cảnh giới Niết Bàn cũng nhô ra chống đỡ, trận chiến này Thanh Nguyệt Cốc cũng nhất định bị thua.
Cho nên một khi chiến đấu vén lên, lần này Miêu gia nhất định phải nuốt vào quả đắng.
“Gia... gia chủ...” Miêu Thái ngơ ngác nhìn về phía Miêu Dương Hú, khuôn mặt kinh ngạc, lộ ra vẻ khó có thể tiếp nhận.
Hắn làm sao cũng không ngờ được, ở thời khắc mấu chốt, Miêu Dương Hú lại quyết đoán như thế, muốn thông qua việc bỏ qua hắn để tránh khỏi trận chiến này.
“Miêu Thái là tộc nhân Miêu gia các ngươi! Miêu gia ngươi làm sao thoát khỏi liên quan?” Hồng Bác Văn sắc mặt thâm trầm.
“Hắn chẳng qua là họ Miêu mà thôi, nhưng không được coi là tộc nhân Miêu gia chúng ta.” Miêu Dương Hú vẻ mặt trấn định: “Hắn từ nhỏ đã lớn lên ở Huyễn Ma Tông, tu luyện cũng là bí thuật của Huyễn Ma Tông. Sư phụ của hắn là Văn Tân Đại trưởng lão của Huyễn Ma Tông. Từ ngày hắn bước vào Huyễn Ma Tông, trở thành đồ đệ của Văn Tân Đại trưởng lão, Miêu Thái đã không còn được tính là tộc nhân Miêu gia.”
Nói tới đây, Miêu Dương Hú kiên quyết nói: “Sở tác sở vi của Miêu Thái đều là lựa chọn của chính hắn, không phải do Miêu gia chúng ta sai sử! Cho nên, chuyện này không liên quan đến Miêu gia chúng ta. Các ngươi cho dù muốn truy cứu, cũng chỉ nên đối với một mình Miêu Thái động thủ là đủ! Mà ta, còn có Miêu gia, sẽ không đi ngăn trở!”
“Gia chủ!” Miêu Mỹ Du thất thanh sợ hãi kêu.
Miêu Thái sắc mặt tái nhợt, phảng phất trong lúc nhất thời không thể tiếp nhận sự thật, ngơ ngác nhìn Miêu Dương Hú, trong mắt toát ra nồng đậm không cam lòng.
Hắn lại nhìn sang Miêu Văn Phàm, Miêu Khang và các cốc chủ khác.
Tứ đại cốc chủ này cũng rối rít quay đầu đi, không nhìn hắn, hiển nhiên thống nhất ý kiến bỏ qua hắn!
Miêu Thái cuối cùng nhìn về phía Văn Hà.
Văn Hà khẽ cau mày, ánh mắt sâu kín suy nghĩ một lát, bỗng nhiên nói: “Sở tác sở vi của Miêu Thái không có quan hệ với đường ca ta, đều là lựa chọn của chính hắn. Cho nên, hắn thật sự đã làm cái gì thì hắn phải một mình gánh chịu hậu quả!”
“Không!” Miêu Thái tuyệt vọng kêu lên.
Hắn rốt cục ý thức được, ở thời khắc gia tộc gặp phải sinh tử tồn vong, Miêu Thái hắn có thể bị hy sinh bất cứ lúc nào, căn bản không quan trọng như hắn tưởng tượng.
Lần này, rõ ràng là bản thân Văn Hà tính sai, không ngờ rằng Huyết Sát Tông có thể đến nhanh như vậy, dẫn đến việc điều hành cường giả không đủ.
Khi Tần Liệt dùng tám cây Lôi Cức Mộc giúp Hồng Bác Văn và Mông Phụng phá vỡ Hàn Nguyệt Chi Thuẫn, để cho hai người không bị tiêu hao quá nhiều lực lượng, Văn Hà hiển nhiên không có lòng tin kháng cự lại Hồng Bác Văn cùng Mông Phụng.
Hắn không muốn vì Miêu gia mà buông tay đánh cược một lần.
Năm vị cốc chủ Miêu gia biết trận chiến này bất lợi, cho nên muốn tìm mọi cách tránh khỏi, vì thế đem hắn xách ra ngoài hy sinh.
“Tất cả sai lầm đều do một mình Miêu Thái tạo nên, Miêu gia chúng ta sẽ không bao che hắn, các ngươi tự xem mà làm.” Miêu Dương Hú sắc mặt hờ hững nói.
Hồng Bác Văn và Mông Phụng liếc nhau một cái.
Trầm ngâm một chút, Hồng Bác Văn trọng trọng gật đầu, nói: “Miêu Dương Hú, ngươi so với cha ngươi bọn họ còn muốn hung ác tuyệt tình hơn! Miêu gia có thể nhanh chóng lớn mạnh trở lại, có thể nhanh chóng tích lũy được thực lực hùng hậu như ngày hôm nay, quả nhiên là có một tay!”
Vừa nói, hắn vừa đưa tay từ xa chộp vào Miêu Thái.
Khấp Huyết Quỷ Trảo đột nhiên rơi xuống, chụp lên thân thể Miêu Thái. Trong tiếng thét chói tai sợ hãi của Miêu Thái, quỷ trảo máu me đầm đìa mãnh liệt xé rách, khiến Miêu Thái chia năm xẻ bảy.
“Chúng ta đi!” Hồng Bác Văn quát lên.
Thủy tinh chiến xa gào thét lao xuống lại lần nữa bay lên Hỏa Phượng. Từng võ giả Huyết Sát Tông và Kim Dương Đảo đằng đằng sát khí bất đắc dĩ trở lại phía chân trời, ánh mắt cừu hận vẫn gắt gao nhìn chằm chằm tộc nhân Miêu gia ở Thanh Nguyệt Cốc.
“Tên Miêu Dương Hú này không đơn giản.” Mông Phụng truyền tin cho Hồng Bác Văn: “Hay là tùy tiện tìm cái cớ huyết tẩy Thanh Nguyệt Cốc luôn? Năm vị cốc chủ Miêu gia so với gia chủ Miêu gia năm đó còn đoàn kết và hung ác hơn, giữ lại sau này có thể gây thành hậu hoạn!”
“Không, không cần như vậy.” Hồng Bác Văn âm thầm lắc đầu, cũng truyền âm nói: “Hàn Nguyệt Chi Thuẫn của Miêu gia bị Văn Hà động tay động chân, hôm nay năm vị cốc chủ Miêu gia cũng đã lòng dạ biết rõ. Miêu Thái là đồ đệ của Văn Tân, bọn họ không chút do dự bỏ qua Văn Tân, hiển nhiên cũng là có ý kiến đối với người Văn gia. Vết rách giữa bọn họ đã hình thành, Miêu Thái - cầu nối liên kết bọn họ cũng đã chết, quan hệ giữa bọn họ và Văn gia cũng không cách nào hồi phục nữa.”
“Miêu gia rất có thể bị Văn Tân bỏ qua! Nói như vậy, Miêu gia ở phụ cận tứ cố vô thân, không có Huyễn Ma Tông làm hậu thuẫn, sau này tình cảnh tất nhiên không ổn! Theo sự lớn mạnh của Lạc Nhật quần đảo, theo việc Huyết Sát Tông khôi phục nguyên khí, một ngày kia bọn họ còn có thể trở lại vòng tay của chúng ta.”
Hồng Bác Văn có quyết định của riêng mình.