Lưu Kiến hơi ngơ ngác, mới lúc nãy mọi người còn đang nói nói cười cười, trông có vẻ rất vui, sao đột nhiên lại thay đổi lớn như vậy, không ít người đã không chịu nổi sự cám dỗ mà tiến về phía Tần Tiểu Khả.
Một cậu bạn trông hơi mũm mĩm là người đầu tiên bước tới, rụt rè mở miệng: "Tiểu Ba, mấy cậu đang ăn gì ở đây thế, nghe thơm quá, có thể cho tớ một ít được không?"
Mấy cậu ấm cô chiêu này nào có thiếu thốn gì, gần như chẳng bao giờ phải mở miệng xin đồ ăn của người khác, nhưng bây giờ thì đúng là không nhịn được nữa rồi.
Lúc đầu Tiểu Ba còn không để ý có người đến, nhưng vừa nghe thấy giọng nói này liền lập tức cảnh giác, có thể thấy rõ ánh mắt của cậu nhóc đã trở nên đề phòng.
Liếc nhìn cậu bạn mập mạp vừa nói, Tiểu Ba liền lên tiếng: "Làm gì đấy, chẳng phải mấy người cũng có đồ ăn sao? Tụi này mới nướng được một ít để ăn thôi, mấy người ăn rồi thì tụi này ăn cái gì?"
Món này chính Tiểu Ba ăn còn thấy ít, không thấy mấy đứa nhóc tụi này ăn uống mà cứ như đánh trận hay sao? Tiểu Ba cũng chẳng phải thánh nhân gì, trong tình huống bản thân còn chưa đủ ăn mà lại đi chia cho người khác.
Cậu bạn mập mạp kia sau khi đến gần, nhìn thấy món thịt thỏ nướng ngoài giòn trong mềm thì nước miếng đã bắt đầu ứa ra. Đối với một tín đồ ẩm thực, sức hấp dẫn của món ngon thật sự quá lớn, cậu ta hoàn toàn không thể chống lại sự cám dỗ này.
Thường thì những người có thân hình hơi mũm mĩm một chút đa số đều là những người ham ăn, miệng thì luôn mồm đòi giảm cân, nhưng hễ gặp đồ ăn ngon là lại đâu vào đấy.
Ăn xong lại hối hận không thôi, chỉ muốn tự vả vào mặt mình hai cái rồi chửi: "Mẹ nó, đúng là đồ vô dụng, sao mình không quản được cái miệng này chứ."
Thế là cậu bạn mập mạp đáng thương nói: "Tiểu Ba, đừng có làm cái vẻ mặt đó chứ. Thịt nướng của Lưu Kiến rõ ràng là không ngon bằng bên cậu. Ngửi mùi bên này rồi ăn đồ của cậu ta, tớ thấy nhạt thếch à, cho tớ một ít đi."
"Đúng đó Tiểu Ba, đừng keo kiệt thế chứ, đều là bạn học cả mà, chia một ít đi."
"Tiểu Ba, lần trước tớ ăn que cay còn chia cho cậu một ít đấy, cậu đừng quên nhé."
"Tiểu Khả, chúng mình cũng là chị em tốt, cho bọn tớ ăn một chút được không, bọn tớ ăn không nhiều đâu, chỉ cần nếm thử mùi vị là được rồi."
"... ..."
Có cậu bạn mập mạp đi đầu, những người khác cũng không còn e dè nữa, bắt đầu chủ động xin ăn. Chủ yếu vẫn là vì cái mùi thơm này quá tuyệt vời.
Cảm giác trong lòng cứ như có mèo cào, mà còn là cào từ từ, càng lúc càng ngứa ngáy. Nếu không được ăn thử xem rốt cuộc nó có vị gì, e là ít nhất cũng phải khó chịu hai ba ngày.
Tiểu Ba hơi bối rối, cậu chùi vệt dầu mỡ trên miệng, liếc nhìn đám bạn học đang tụ tập xung quanh, nhất thời không khỏi thấy phiền phức, thầm nghĩ: "Mấy người kéo đến đông thế này thì mình còn ăn cái gì nữa?"
Từ chối một người thì dễ, chứ cả đám đông thế này thì khó nói quá.
Hơn nữa Tần Tiểu Khả là con gái, chắc chắn càng khó từ chối người khác hơn, chưa kể trong lớp có vài bạn nữ chơi khá thân với cô. Thế là Tần Tiểu Khả liếc nhìn Tô Minh, muốn hỏi xem anh nên làm thế nào.
Chuyện đột ngột xảy ra thế này đúng là không ai ngờ tới, mọi người chỉ muốn yên tĩnh ăn đồ nướng mà thôi.
Tô Minh thì lại chẳng thấy có vấn đề gì, anh tỏ ra rất hào phóng: "Nếu muốn ăn thì mọi người ngồi xuống ăn chung đi, dù sao cũng chẳng phải thứ gì quý giá!"
"Oh yeah!"
Nghe câu này xong, rất nhiều người lập tức reo hò, thậm chí ngay cả thầy chủ nhiệm cũng chạy đến góp vui. Thầy cũng là người mà, tự nhiên cũng có chút không cầm lòng được.
Nhưng đồ nướng vẫn còn quá ít, tổng cộng cũng chỉ có bấy nhiêu đó, đủ cho đám nhóc của Tiểu Ba ăn thì được, nhưng thêm nhiều người như vậy thì lại khác.
Cơ bản mỗi người chỉ được một chút, có người còn chưa kịp ăn gì thì đã bị chia hết sạch, trông thật sự có chút bất đắc dĩ.
"Vãi, ngon thật! Món nướng này ngon dã man."
"Tao chưa bao giờ được ăn món nướng nào ngon như thế này, quái quỷ, bố mày ăn mà muốn khóc luôn đây này."
"Bảo sao ngửi thơm thế, so với đồ của Lưu Kiến đúng là khác hẳn một trời một vực."
"Anh rể của Tiểu Khả đỉnh thật đấy, phải chi mình cũng có một ông anh rể nướng đồ ăn pro như vậy."
"Thôi đi mày, nhìn cái tướng mày là biết chị mày cũng tàng tàng thôi, người ta sao mà để ý đến chị mày được."
"Đau lòng quá, ông bạn ơi!"
"... . . ."
Mặc dù mỗi người chỉ ăn được một chút, nhưng ai nấy đều rất vui vẻ, dù sao cũng đã nếm được mùi vị, quả thực vô cùng mỹ vị. Có người thậm chí còn không nỡ vứt xương, cứ để trong miệng nhai đi nhai lại rồi mới nuốt xuống, tướng ăn quả thực kinh khủng.
Tiểu Ba trông có vẻ không vui lắm, vì cậu còn chưa ăn được bao nhiêu đã bị đám người này chén sạch. Dù là bạn học, Tiểu Ba cũng không tránh khỏi có chút bực bội.
Hơn nữa thanh thiếu niên ở độ tuổi này khó tránh khỏi có chút nóng nảy, thế là Tiểu Ba làu bàu một câu: "Ăn hết sạch rồi, đến cọng rau cũng không chừa lại, tụi này còn ăn cái gì nữa."
"Em nóng tính làm gì, không thấy anh rể nướng nãy giờ mà có được ăn miếng nào đâu?" Tần Tiểu Khả vỗ nhẹ vào đầu Tiểu Ba một cái.
Tô Minh mỉm cười, anh khá hiểu tâm trạng của Tiểu Ba, bèn nói: "Mọi người đợi một lát đi, tôi đi tìm thêm ít đồ rồi về nướng tiếp cho các cậu."
Cậu bạn mập mạp đang ăn miệng đầy dầu mỡ đột nhiên sáng mắt lên, đứng dậy nói: "Anh rể của Tiểu Khả, đừng đi bắt nữa, làm vậy phiền phức lắm, chỗ Lưu Kiến có sẵn đồ đấy."
Nhất thời cả đám như được khai sáng, liền đổ dồn ánh mắt về phía Lưu Kiến, trông có vẻ không có ý tốt.
Cậu bạn mập mạp không chút do dự, dẫn theo mấy người đứng dậy đi về phía Lưu Kiến, nói lớn: "Lưu Kiến, đưa hết mấy xiên thịt của cậu cho bọn này đi, dù sao mấy người các cậu cũng ăn không hết nhiều thế đâu."
"Mẹ kiếp!"
Lưu Kiến bỗng chốc nổi đóa, thầm nghĩ: "Phản bội tao thì thôi đi, giờ còn quay lại đòi thịt xiên của tao nữa, chúng mày nghĩ hay thật đấy."
Thế là Lưu Kiến lập tức gắt lên: "Mày đùa tao à? Đồ của tao tại sao phải cho mày?"
"Hứ!"
Cậu bạn mập mạp kia cũng chẳng sợ, liền vớ luôn túi thịt xiên, chân gà bên cạnh, rồi rút tiền ra ném tới, nói: "Coi như bọn này mua lại của cậu, tiền đây, cầm lấy."
Lưu Kiến còn chưa kịp phản ứng thì cậu bạn mập mạp đã dẫn người đi mất, chỉ thấy sắc mặt Lưu Kiến tái xanh, thiếu chút nữa là tức đến nổ phổi.