Thực ra, gã Lưu Kiến này mang đến không ít đồ nướng, riêng tiền mua những thứ này đã tốn của hắn mấy ngàn tệ, vì hắn toàn chọn loại chất lượng khá tốt.
Mấy ngàn tệ đối với đám con nhà giàu này thì chẳng là gì, nhưng vác hết đống đồ này lên núi thì cũng tốn không ít công sức.
Hắn tốn công tốn sức như vậy chủ yếu là vì đã sớm tính sẵn bài này, định bụng chơi trội một phen.
Cứ nghĩ mà xem, trong lúc đi dã ngoại sinh tồn, mời mọi người ăn một bữa BBQ ngoài trời, chắc chắn là một ý tưởng không tồi, lại còn giúp hắn câu thêm chút fame trong lớp.
Ban nãy mọi chuyện tiến triển rất thuận lợi, phe Lưu Kiến rôm rả hẳn lên, mọi người vừa ăn vừa khen hắn tới tấp. Quan trọng hơn là hắn còn dìm hàng được cả thằng đối thủ truyền kiếp là Tiểu Ba, khiến nó tức anh ách.
Ai ngờ, mọi thứ bỗng khác hẳn, tình thế bị lật ngược hoàn toàn. Điều khiến hắn không thể tin nổi là ngay cả đống đồ nướng mà hắn đã vất vả mang đến để lấy le cũng bị người ta cuỗm mất.
Tên mập cũng không phải loại chơi bẩn, vẫn chừa lại cho Lưu Kiến không ít, đủ cho mấy đứa bọn hắn ăn. Nhưng điều khiến Lưu Kiến tức lộn ruột là đám kia lại lấy đồ của mình đi nướng cho người khác, làm đẹp mặt cho bọn Tiểu Ba.
Nhưng chuyện này hắn cũng đành bất lực, chỉ có thể trơ mắt nhìn rồi hậm hực trong lòng. Bao nhiêu bạn học đều tụ tập ở bên đó, ngay cả cô chủ nhiệm cũng đang ăn rất ngon lành.
Nếu lúc này hắn qua đó gây sự, chắc chắn đừng hòng lăn lộn tiếp trong lớp nữa. Cái đạo lý đơn giản này Lưu Kiến vẫn hiểu.
Cả đám Lưu Kiến và mấy thằng bạn chí cốt của hắn lúc này đang cay cú vô cùng, thì đúng lúc này, Lục Lương, thằng bạn thân của Lưu Kiến, lại bồi thêm một câu: "Kiến ca, đồ nướng bên kia trông ngon vãi, người ta cũng muốn ăn thử."
"Ăn cái búa!"
Lưu Kiến nổi trận lôi đình, chửi ầm lên: "Vỉ nướng ở đằng sau kia kìa, muốn ăn thì tự đi mà nướng! Đứa nào dám bén mảng qua đó thì sau này đừng trách tao không nể mặt!"
Chẳng ai biết phe Lưu Kiến đang phiền muộn đến mức nào, bởi vì phần lớn mọi người lúc này đều đang ăn uống cực kỳ vui vẻ.
Sau khi tên mập cuỗm được thịt nướng từ bên Lưu Kiến về, Tô Minh cũng nhàn hơn hẳn, hơn nữa nướng mấy thứ này chắc chắn dễ hơn nướng thịt rừng nhiều.
Chủ yếu vẫn là do tay nghề, với trình của Tô Minh thì nướng cái gì cũng ngon bá cháy. Đống thịt nướng này qua tay Tô Minh chế biến, hương vị lập tức khác hẳn.
Rất nhiều người lúc này đã hối hận vì ban nãy đã ăn đồ nướng bên chỗ Lưu Kiến, thứ đó mà cũng gọi là đồ nướng sao, đúng là một sự tàn phá vị giác mà.
Vốn dĩ mọi người đến đây để dã ngoại sinh tồn, cuối cùng lại bị biến thành một bữa tiệc BBQ ngoài trời. Bữa trưa hôm nay của Tô Minh đã giúp anh ghi điểm tuyệt đối.
Ban đầu, mọi người thấy Tô Minh là người ngoài mà lại tham gia hoạt động của lớp mình, tuy miệng không nói nhưng trong lòng ít nhiều cũng có chút suy nghĩ.
Sở dĩ không ai dám nói ra là vì Tần Tiểu Khả trong lớp khá là "bá đạo", với tính cách tinh quái của cô nàng thì chẳng mấy ai là đối thủ, nên thấy là người cô mang đến, mọi người cũng không dám ý kiến gì.
Nhưng sau bữa BBQ hôm nay, cả đám hoàn toàn không còn chút thành kiến nào với Tô Minh nữa. Nếu Tô Minh không đến, làm sao họ được ăn món ngon như thế này chứ.
Mọi người mở miệng là một tiếng ‘anh rể’, gọi thân mật hết biết, khiến Tần Tiểu Khả cũng phải bó tay, thầm nghĩ: "Đám người các cậu đúng là vô sỉ thật mà."
Bữa nướng thịt vốn là để ăn trưa, nhưng ăn xong mọi người mới phát hiện trời đã về chiều.
Một bữa BBQ kéo dài gần ba tiếng đồng hồ. Ăn thì nhanh nhưng nướng thì lâu, lại thêm người đông nên cứ phải nướng hết đợt này đến đợt khác.
Ăn xong, cả đám bắt đầu dọn dẹp vệ sinh. Lần này không ai để Tô Minh động tay vào nữa, dù sao anh cũng đã bận rộn từ nãy đến giờ, nếu còn để anh làm nữa thì mọi người sẽ ngại chết mất.
Dọn dẹp xong, gom rác lại một chỗ, cả đoàn lại tiếp tục lên đường. Vừa đi vừa hồi tưởng lại hương vị thơm ngon của bữa thịt nướng, vừa tiếp tục leo núi, cảm giác chill phết.
Kết quả là leo núi chưa được mấy tiếng, trời đã nhá nhem tối, một đám đã la oai oái không leo nổi nữa, đòi nghỉ ngơi ngay lập tức.
Tô Minh cũng chịu thua đám người này luôn, đây rõ ràng là đi dã ngoại chứ có phải đi cắm trại đâu. Nếu thật sự sinh tồn kiểu này, chắc bọn họ không trụ nổi qua ngày đầu tiên mất.
Nhưng may là Tô Minh cũng quen rồi, vốn dĩ anh cũng không trông mong gì đám này có thể chuyên nghiệp được, cứ tùy hứng một chút cũng tốt, ít nhất thì độ nguy hiểm cũng thấp, anh không cần phải quá lo lắng cho sự an toàn của Tần Tiểu Khả, cứ thế cho qua hai ngày là được.
Theo Tô Minh ước tính, chuyến dã ngoại sinh tồn này theo kế hoạch là vài ngày, nhưng với tính cách của đám này, chỉ cần qua hai ngày, khi sự mới mẻ qua đi, chắc chắn sẽ chẳng ai muốn ở lại cái núi này nữa.
Nghỉ ngơi thôi, tối rồi còn phải ngủ, nên mọi người phải chuẩn bị lều trại các thứ. Đối với việc dựng lều, ai nấy đều tỏ ra vô cùng hứng thú.
Chỉ có điều, bọn họ đã nghĩ việc dựng lều quá đơn giản. Nếu là loại lều chuyên dụng cho dã ngoại thì việc lắp ráp khá phức tạp, có đưa cho tờ hướng dẫn sử dụng cũng chưa chắc đã xem hiểu.
Lúc này, Tô Minh lại phát huy tác dụng của mình, không ngừng chỉ huy mọi người. Trước đây anh đã từng nghiên cứu qua mấy thứ này.
Nhưng khi mọi người dựng lều xong, nhìn sơ qua có khoảng hơn hai mươi cái, không phải ai cũng mang lều. Một người một lều thì phiền phức lại còn tốn sức, vì một cái lều lớn một chút chắc chắn có thể ở được nhiều hơn một người.
Mọi người cơ bản đều đã bàn bạc xong, khoảng hai ba người một lều là được, thường là những người có quan hệ tốt với nhau.
Tần Tiểu Khả không mang lều, là Tô Minh mang giúp cô một cái, một cô gái sao có thể vác nhiều đồ như vậy được.
Ai ngờ làm xong xuôi, Tô Minh lại thấy mấy thằng nhóc Tiểu Ba mặt mày ủ rũ, liền hỏi: "Mấy đứa làm gì đấy, mặt mày trông như đưa đám thế, dựng lều xong chưa?"
"Anh rể ơi, có chuyện này hơi khó nói, bọn em... bọn em quên mang lều rồi." Tiểu Ba gãi đầu nói.
"Cái gì?"
Tô Minh nghe xong mà đau cả đầu, lập tức nói: "Đến lều còn không mang, thế tối nay mấy đứa ngủ ở đâu?"