Chả trách lúc mọi người đang bận rộn túi bụi thì đám nhóc báo đời này lại rảnh rỗi như vậy, hóa ra là do quên mang lều.
Nói thật thì Tô Minh cũng cạn lời với đám nhóc này, dù gì cũng là qua đêm trên núi cơ mà, kết quả là đến một cái lều cũng không mang theo, chẳng lẽ nghĩ trên núi còn có khách sạn cho mà ở chắc?
Mấy khu du lịch sinh thái thì đúng là có thật, nhưng cái núi hoang mà họ đang leo hôm nay thì chưa từng được khai phá, làm gì có bóng người.
Tiểu Ba tỏ ra hơi ngượng ngùng, nói tiếp: "Lúc đi hơi hăng máu quá nên chẳng nghĩ đến chuyện này, nhưng mà tụi em cũng không phải không mang cái nào, thằng Tiểu Trần có mang theo một cái."
Tô Minh nghe xong lại càng bó tay, thầm nghĩ bụng các cậu có tận năm người, một cái lều thì thấm vào đâu, nếu để năm thằng đực rựa chui vào chung một cái lều thì cái cảnh tượng đó đúng là không dám tưởng tượng, có khi ngày mai năm anh em trên bến dưới thuyền ra đời mất.
Nói thì nói vậy, chứ thật sự là không thể nào nhét vừa năm người được, có khi lại làm bục cả lều ấy chứ.
Lúc này Tần Tiểu Khả đi tới, lều của cô đã dựng xong. Đây là lần đầu tiên ngủ lều nên Tần Tiểu Khả, cũng giống như phần lớn bạn học của mình, vẫn cảm thấy hơi phấn khích.
Vừa nghe tin mấy đứa bạn thân của mình chỉ mang theo một cái lều, Tần Tiểu Khả lập tức thể hiện đúng bản chất của một đứa bạn thân trời đánh, không ngần ngại cà khịa và cười trên nỗi đau của người khác.
Nhưng đùa xong rồi thì vẫn phải tính đến vấn đề thực tế, đó là đám nhóc này rốt cuộc phải ngủ thế nào đây.
Không những không có lều mà đến cả túi ngủ cũng chẳng có, ngủ thẳng trên mặt đất ở núi thì làm sao mà chợp mắt nổi. Chưa kể đến việc ban đêm không nhìn rõ, đủ loại rắn rết côn trùng có thể bò lung tung, đây là một chuyện rất kinh khủng, lều trại ít nhất cũng có thể cung cấp một lớp bảo vệ.
Thế là Tần Tiểu Khả liền lên tiếng: "Hay là thế này đi, mấy cậu đi hỏi thử xem các bạn khác có thể cho ở ké không."
"Tớ hỏi hết một vòng rồi, chẳng còn ai có chỗ trống cả. Bọn họ đều bàn trước rồi, hai hoặc ba người một lều. Có vài người dù ở một mình nhưng lều của họ là loại nhỏ, không thể ngủ thêm người thứ hai được."
Tiểu Ba nói câu này với vẻ mặt bất đắc dĩ, rõ ràng là cậu ta đã nghĩ đến cách này của Tần Tiểu Khả rồi, chỉ là không thành công mà thôi.
Dĩ nhiên cậu ta cũng không hỏi hết tất cả mọi người trong lớp, ví dụ như đám của Lưu Kiến thì Tiểu Ba chẳng thèm đến gần, hai bên nhìn nhau như chó với mèo.
Kể cả bên đó có lều trống để ngủ thì đám Tiểu Ba cũng không đời nào qua đó, không khéo đêm nay lại choảng nhau mất.
"Vậy phải làm sao bây giờ?"
Tô Minh cũng thấy hơi đau đầu, vì cái lều anh mang theo cũng không lớn lắm, nhiều nhất chỉ có thể thêm một người nữa thôi, mà như vậy cũng khó phân chia.
Hơn nữa nói thật, bảo Tô Minh ngủ chung với một thằng con trai, dù chỉ là một nhóc vị thành niên, anh vẫn cảm thấy không quen, cảnh tượng đó thật sự quá "đẹp".
Tiểu Ba liếc nhìn Tần Tiểu Khả, đột nhiên nói: "Tiểu Khả, hay là cậu cho bọn tớ mượn lều của cậu đi, năm đứa bọn tớ dùng hai cái lều là vừa đẹp."
"Cái gì? Đùa à, cho các cậu rồi tớ ngủ đâu? Mấy bạn nữ khác cũng hết chỗ rồi, không lẽ cậu định để tớ ngủ ngoài trời hả? Cậu là con trai mà sao có thể nói ra những lời như vậy?" Tần Tiểu Khả lập tức phản bác.
"Sao có thể để cậu ngủ ngoài trời được!"
Tiểu Ba vội vàng giải thích: "Ý của tớ là, cậu có thể ngủ chung với anh rể mà, lều của anh rể ngủ hai người chắc không thành vấn đề đâu nhỉ?"
Thật bất ngờ, Tần Tiểu Khả nghe xong câu này, cả khuôn mặt vậy mà lại đỏ bừng lên, dường như chưa bao giờ thấy cô ngượng ngùng như vậy.
May mà lúc này trời đã tối, ánh sáng lờ mờ nên không ai để ý đến sự khác thường của Tần Tiểu Khả.
Tô Minh cũng ngẩn người, không ngờ Tiểu Ba lại đưa ra một ý tưởng như vậy, khiến anh cũng có chút kinh ngạc, nghe có vẻ hơi kích thích đấy nhỉ.
Nhưng vừa nghĩ đến Tần Tiểu Khả là em gái của Tần Thi Âm, lại còn chưa đủ tuổi thành niên, không được, thế này thì đúng là quá cầm thú!
Hơn nữa nếu để Tần Thi Âm biết được thì còn ra thể thống gì nữa, có lẽ Tô Minh toi đời thật. Thế là anh nói: "Thế này hình như không ổn lắm thì phải?"
"Hai người không đồng ý thì thôi, còn một cách nữa. Đó là Tiểu Khả cậu qua ngủ lều của anh rể, lều của cậu to hơn một chút thì nhường cho bọn tớ, sau đó anh rể qua đây, bọn mình chen chúc một tí." Tiểu Ba nói.
Đây cũng là một phương án, nhưng như vậy thì tính cả Tô Minh, sáu người họ phải chen chúc trong hai cái lều, vẫn hơi chật, vì đây không phải loại lều cỡ lớn.
Nhưng tình hình bây giờ cũng đành chịu, dù Tô Minh không thích cảm giác ngủ chung, lại còn phải chen chúc với đám con trai, nhưng bây giờ cũng chỉ có thể như vậy, chỉ có thể nói đám nhóc này đúng là báo đời.
Ai ngờ đúng lúc này, Tần Tiểu Khả lại lên tiếng, nói thẳng với Tiểu Ba: "Nghĩ hay nhỉ! Mấy tên các cậu mà cũng muốn ngủ chung với anh rể của tôi à!"
"Bà cô của tôi ơi, rốt cuộc cậu muốn thế nào?"
Tiểu Ba sắp khóc đến nơi, nói tiếp: "Thế này không được, thế kia cũng không xong, chẳng lẽ bọn tớ không ngủ à?"
"Cậu tha cho bọn tớ đi, đợi về rồi, túi xách mẫu mới nhất, cậu chọn cái nào cũng được, chịu không?" Tiểu Ba lấy túi xách ra để dụ dỗ Tần Tiểu Khả.
"Ai thèm túi của cậu, nói cứ như tớ không tự mua được ấy!"
Tần Tiểu Khả lườm Tiểu Ba một cái, rồi nói: "Hay là cứ theo phương án đầu tiên của cậu đi, tớ ngủ chung lều với anh rể."
"Sau đó năm người các cậu dùng hai cái lều, như vậy cũng thoải mái hơn một chút, sáu người ở hai lều vẫn đỡ hơn." Tần Tiểu Khả nói một câu.
Đừng nhìn Tần Tiểu Khả nói ra vẻ đại nghĩa lẫm liệt, ra vẻ nghĩ cho bọn họ, nhưng thực tế không hiểu vì sao, cô lại khá là mong chờ được ở chung một lều với Tô Minh.
Đây là một cảm giác rất kỳ lạ, đến chính Tần Tiểu Khả cũng không giải thích được tại sao!
Tô Minh nghe xong cũng giật mình, không ngờ Tần Tiểu Khả lại chủ động chọn phương án này, và anh cũng không lên tiếng ngăn cản.
Cố tỏ ra thanh cao lúc này cũng chẳng để làm gì, tuy ngủ chung lều với Tần Tiểu Khả sẽ ảnh hưởng không tốt, nhưng dù sao anh cũng là anh rể của cô, nói ra cũng có thể chấp nhận được, chứ để cô ngủ chung với đám con trai khác thì chắc chắn là không thể.
Hơn nữa Tô Minh cũng thật sự không muốn ngủ chung với hai thằng đàn ông, đối với anh mà nói, đây cũng là lựa chọn tốt nhất, không cần phải tỏ vẻ để tự tìm khổ.
"Mình thề là ngủ chung một lều nhưng sẽ không làm gì hết!" Tô Minh thầm niệm trong lòng mấy câu.