Tô Minh liền hỏi: "Mọi người có biết gần đây có quán KTV nào ổn áp không?"
Tô Minh gần như chưa từng đi hát ở khu vực gần trường, hoặc có lẽ số lần anh đến những nơi này vốn đã rất ít, nên cũng không rành rọt mấy quán KTV quanh đây.
Đã đi hát thì nếu không phải vì tiết kiệm tiền, nên cố gắng chọn một quán KTV xịn sò một chút. Hiệu ứng âm thanh phải tốt, cách âm cũng phải ngon, nếu không thì nghe quỷ khóc sói gào bên tai đúng là một sự tra tấn khủng khiếp.
Một người bạn cùng phòng của Trầm Mộc Khả lên tiếng: "KTV gần trường mình giá cả cũng sàn sàn nhau cả thôi, tớ nghe bạn tớ nói không khác biệt gì nhiều, chọn quán nào cũng như nhau, cơ bản là giống hệt."
Vương Đào cũng nói: "KTV gần trường mình đi qua hai quán rồi, nát không chịu được, hay là mình đổi chỗ khác đi, vào thẳng trung tâm thành phố luôn."
Thực ra các hàng quán gần trường học giá cả sẽ không quá đắt, đặc biệt là quán net và KTV, những nơi giải trí thế này, chỉ cần không phải độc quyền thì sẽ không quá chát, dù sao sinh viên tiêu toàn là tiền sinh hoạt phí.
Giá cả không quá đắt cũng đồng nghĩa với việc chất lượng của mấy quán KTV gần trường này thực sự không khá hơn là bao.
Ở đây dù là Tô Minh, Giang Tiểu Quân hay Vương Đào đều là những người không thiếu tiền, đã đông người hiếm hoi đi hát thế này, chắc chắn phải tìm một nơi tốt hơn một chút.
Tô Minh chủ yếu vẫn là nghĩ cho đôi tai của mình, thế là anh nói: "Hay là chúng ta bắt xe vào thành phố đi, mọi người thấy sao?"
Ai nấy đều không có ý kiến gì, thế là Tô Minh liền lấy điện thoại ra, gọi mấy chiếc taxi, cả đoàn ba xe hùng hổ xuất phát.
Tên Vương Đào này chọn một quán KTV, phòng tầm trung, một tối ngốn hết hơn hai nghìn tệ, rượu bia các thứ thì tính riêng, chỉ tặng kèm hai đĩa hoa quả mà thôi.
Việc này khiến mấy cô bạn cùng phòng của Trầm Mộc Khả và cả Mập hai người họ được một phen kinh ngạc, cũng là sinh viên bình thường, có bao giờ được đến quán KTV sang chảnh như vậy đâu.
Nhưng tên Vương Đào này rõ ràng là không quan tâm tiền bạc, thẳng tay chi tiền, thanh toán cái rẹt, không cho Tô Minh có cơ hội ra tay, dù nói đúng ra thì hôm nay phải là Tô Minh mời khách mới phải.
Tô Minh cũng biết tính cách của tên này, nếu cậu tranh trả tiền với hắn, hắn ngược lại sẽ không vui, hơn nữa gã này đúng là không thiếu tiền, chỉ cần cởi một bộ đồ trên người hắn ra chắc cũng đủ tiền hát ở đây mấy ngày, coi như là cướp của người giàu chia cho người nghèo đi.
"Đi nào, phòng 2116, chúng ta qua đó thôi!" Tên Vương Đào này sau khi trả tiền xong, cầm tờ hóa đơn trên tay, nói với đám Tô Minh.
Sau khi vào phòng, Tô Minh lại cố ý gọi thêm một ít đồ ăn vặt và rượu vào, dù sao cũng không đáng bao nhiêu tiền, mọi người chơi vui là được.
Lúc đầu mọi người còn hơi e dè, nhưng Mập và Giang Tiểu Quân, hai tên mặt dày nhất, xông lên chẳng chút khách khí, gào lên hai tiếng, hai người còn không biết xấu hổ mà song ca một bài tình ca.
Mọi người nghe xong hai người họ hát, lập tức cởi mở hẳn ra, bụng bảo dạ hai tên này hát dở như vậy mà còn dám hát, vậy thì mình sợ gì nữa, thế là không khí nhất thời trở nên sôi nổi hơn hẳn.
Tô Minh chỉ hát một bài, sau đó thì yên lặng ngồi một chỗ, nghe những người này quỷ khóc sói gào. May mà hiệu quả cách âm ở đây cực kỳ tốt, người ở bên ngoài hoàn toàn không nghe được bên trong rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
"Tớ muốn đi vệ sinh, Mộc Khả, cậu đi cùng tớ nhé, một mình tớ chắc lát nữa không tìm được đường về mất." Đột nhiên Long Du lên tiếng.
Con gái đúng là phiền phức, làm gì cũng phải kéo theo một người, ngay cả đi vệ sinh cũng vậy. Hồi còn đi học, thường xuyên thấy con gái rủ nhau cả đám đi vệ sinh, còn con trai mà đi cả đám thì đích thị là đi hút thuốc.
Trầm Mộc Khả gật đầu, cô và Long Du cũng khá thân, vừa hay cô cũng hơi muốn đi vệ sinh vì tối nay có uống chút rượu, thế là Trầm Mộc Khả gật đầu nói: "Được, vậy chúng ta đi cùng nhau."
Tô Minh cũng không để ý, đi vệ sinh thôi mà, chẳng lẽ mình lại đi cùng được.
Lúc này, tên Mập đang lôi kéo một cô bạn hát hò, mọi người đều đang hò hét, vô cùng náo nhiệt, sự chú ý của Tô Minh nhất thời cũng bị thu hút cả vào đó.
Sau một hồi ồn ào, Trầm Mộc Khả và Long Du vẫn chưa quay lại, nhưng Tô Minh lại không để ý, vì sự chú ý của anh đã bị phân tán đi ít nhiều, hoàn toàn không nhận ra đã bao lâu trôi qua.
Đừng nói là Tô Minh, những người khác lúc này cũng không để ý đến chi tiết nhỏ như vậy.
Đúng lúc này, điện thoại của Giang Tiểu Quân reo lên, cậu ta cầm điện thoại lên xem, sắc mặt đột nhiên thay đổi, nụ cười trên mặt lập tức cứng đờ, ném chiếc micro trong tay sang một bên, nói: "Tô Minh, không xong rồi."
"Có chuyện gì vậy?"
Giang Tiểu Quân nói: "Long Du vừa nhắn tin cho tớ, hai người họ lúc từ nhà vệ sinh ra bị mấy tên côn đồ chặn đường."
"Cái gì?"
Sắc mặt Tô Minh đột nhiên biến sắc, lúc này anh mới nhớ ra Trầm Mộc Khả và Long Du đã đi vệ sinh một lúc lâu rồi chưa về. Ngay sau đó, Tô Minh lôi điện thoại của mình ra xem, quả nhiên Trầm Mộc Khả cũng đã gửi cho anh một tin nhắn.
Tin nhắn được gửi từ hai phút trước, chỉ là trong phòng KTV này ồn ào quá, Tô Minh hoàn toàn không nghe thấy.
Lần này thì Tô Minh không thể ngồi yên được nữa, vội vàng đứng dậy nói: "Vậy còn đứng ngây ra đó làm gì, mau đi xem sao, các cậu cứ ở đây hát tiếp đi."
Vừa nghe có chuyện, Mập và những người khác làm gì còn tâm trạng hát hò nữa, cũng đi theo Tô Minh ra ngoài.
Tô Minh bước đi rất vội, túm lấy một nhân viên phục vụ hỏi vị trí nhà vệ sinh xong, anh liền lập tức chạy tới. Hôm nay vốn là một ngày vui vẻ, đừng xảy ra chuyện gì mới tốt.
Nhà vệ sinh cách phòng của họ không xa lắm, Tô Minh và mọi người đi chưa đầy một phút đã tới nơi.
Từ xa, Tô Minh đã có thể thấy rõ, quả thực có mấy người đang vây quanh khu vực nhà vệ sinh, trong đó có Trầm Mộc Khả và Long Du.
"Hai người không sao chứ?" Tô Minh đến nơi liền hỏi ngay.
Nhìn qua, hai cô gái vẫn ổn, chưa xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, cảm xúc cũng coi như ổn định, Tô Minh lại nhìn thêm một chút.
Anh phát hiện mấy người bên cạnh chính là mấy tên côn đồ, trông cách ăn mặc khá sành điệu, nhưng cái vẻ lấc cấc đã tố cáo bọn chúng, có hai tên còn đang ngậm điếu thuốc trong miệng.
Tô Minh không cần hỏi cũng biết đã xảy ra chuyện gì. Phụ nữ mà, nhất là gái xinh, rất dễ gặp chuyện.