Virtus's Reader
LMHT Vô Địch Rút Thưởng Hệ Thống

Chương 2281: CHƯƠNG 2281: SUỒNG SÃ THẾ NHỜ?

Tô Khải Sơn cũng dùng tay mình bắt mạch cho tiểu loli. Ông cũng có kiến thức nhất định về phương diện này, sau khi bắt mạch liền nhận ra cô bé quả thực không sao, chỉ là tạm thời ngất đi mà thôi, thế nên Tô Khải Sơn mới yên tâm.

Ông mở miệng nói: "Thằng nhóc này cũng thật là, lẳng lặng không nói tiếng nào đã lén lút chuồn đi. Không nói với ta một tiếng thì thôi, lại còn lén dắt cả Annie đến nơi nguy hiểm thế này."

"Con bé còn nhỏ như vậy, chẳng có chút khả năng tự vệ nào, ở đây bất kỳ ai cũng có thể làm hại nó. Lỡ nó xảy ra chuyện gì thì phải làm sao?" Tô Khải Sơn lúc này mắng Tô Minh dường như đã thành quen.

Tô Minh cạn lời toàn tập. Trước mặt bao nhiêu người thế này mà cứ bị Tô Khải Sơn mắng suốt, khiến cậu không khỏi thấy nhức cả trứng, thầm nghĩ, bộ mình không cần sĩ diện à?

Cảm giác này y hệt như hồi nhỏ lén lút phạm lỗi rồi bị cha mắng. Không ngờ bao nhiêu năm không bị mắng, giờ đã trưởng thành rồi mà Tô Minh lại bị mắng té tát.

Nhưng Tô Minh cũng biết Tô Khải Sơn vẫn đang bốc hỏa, nên cậu cũng không muốn cắt lời ông, bụng bảo dạ cứ để ông mắng một lúc cho hả giận, chắc hẳn trong lòng Tô Khải Sơn lúc này cũng đang sợ chết khiếp.

Nếu ông đến chậm một chút thôi, e rằng Tô Minh đã bay màu, tiểu loli cũng toi mạng, chuyện này bảo Tô Khải Sơn làm sao chấp nhận nổi.

Đừng nói là Tô Khải Sơn, ngay cả Tô Minh lúc này trong lòng cũng sợ hãi không thôi. Nếu không phải nhờ Tô Khải Sơn, có lẽ cậu đã thật sự không qua khỏi. Cái chốn quỷ quái nhà họ Lâm này, sau này Tô Minh không bao giờ muốn bén mảng đến nữa.

Còn về việc mang theo tiểu loli, Tô Minh cảm thấy mình mang theo đúng là quá chuẩn. Nếu không có tiểu loli, Tô Minh cũng chẳng thể phát hiện ra sức mạnh đáng sợ tiềm ẩn trong người cô bé. Nếu không phải tiểu loli triệu hồi ra con Tibbers khổng lồ kia, e rằng năm đại cao thủ của gia tộc đã có thể trực tiếp tiễn Tô Minh về trời, căn bản là không trụ nổi cho đến khi Tô Khải Sơn đến.

Đương nhiên những chuyện này Tô Minh không thể nói thẳng với Tô Khải Sơn được, vì giải thích rất lằng nhằng. Mong là lát nữa đám người nhà họ Lâm đừng có lắm mồm nói ra chuyện này, nếu không Tô Minh sẽ bị lộ mất.

Thế là Tô Minh đành miễn cưỡng giải thích một câu: "Thì con nghĩ Annie ở nhà một mình không ai chăm sóc nên không ổn, với lại con bé cứ khóc lóc đòi đi theo, con cũng không yên tâm gửi nó ở nhà bạn. Ai mà ngờ tình hình nhà họ Lâm lại nguy cấp như vậy."

Tô Khải Sơn lại lườm Tô Minh một cái, rồi nói: "Lần trước ta đã nói với con rồi còn gì, gần đây thế giới Cổ Võ không yên ổn, các thế lực đang rục rịch, tình hình thực tế còn đáng sợ hơn những gì con gặp phải nhiều."

"Sau này nơi này có xảy ra chuyện gì, con cũng đừng tới nữa, chẳng liên quan gì nhiều đến con. Lỡ con có mệnh hệ gì, ta biết ăn nói thế nào với mẹ con. Mẹ con chẳng có yêu cầu gì với ta, chỉ có một điều là phải chăm sóc tốt cho con." Tô Khải Sơn nói.

Nghe đến đây, Tô Minh im lặng một chút, đột nhiên cảm thấy xót xa trong lòng. Ở một nơi nào đó không biết trong thế giới Cổ Võ, có lẽ là một nơi thần bí rất xa xôi, có một người phụ nữ đang lo lắng cho cậu và Tô Khải Sơn.

Trước kia Tô Minh rất muốn nghe Tô Khải Sơn kể chuyện về mẹ mình, nhưng không hiểu sao hôm nay, tại nhà họ Lâm trong thế giới Cổ Võ, Tô Minh lại chẳng muốn nhắc đến chuyện này chút nào, có lẽ là vì mẹ cậu là người của nhà họ Lâm.

Thế là Tô Minh liền lảng sang chuyện khác, hỏi: "Cha, sao cha lại đến đây? Không phải cha nói đi công tác cả tuần sao, con còn tưởng lần này cha không về kịp, đợi cha về nhà thấy mẩu giấy của con thì không biết đã là lúc nào rồi."

"Mày còn dám nói à, chuyện lớn như vậy mà dám giấu tao."

Tô Khải Sơn lại cằn nhằn Tô Minh một câu, sau đó nói tiếp: "Trước đây ta có để lại một cái cấm chế trong nhà, lúc đó là để bảo vệ con, nhất thời nảy ra ý tưởng nên làm vậy."

"Thế mà không ngờ ta vừa mới đi công tác, cấm chế đó đã bị người ta phá vỡ. Lúc đó ta đã gọi điện cho con ngay lập tức còn gì."

Tô Minh gật đầu, lúc đó chính là Lâm Vũ Phu đến nhà cậu, còn dẫn theo kẻ truy sát của Âm Hồn Tông. Khi Tô Minh định quyết chiến một trận với gã kia thì không hiểu sao hắn lại biến mất, sau này Tô Minh mới biết là do cấm chế mà Tô Khải Sơn để lại.

Tô Khải Sơn tiếp tục: "Lúc đó trong điện thoại tuy con nói không sao, nhưng ta lại cảm thấy không đơn giản, có cảm giác bồn chồn không yên, nhận ra có thể sắp xảy ra chuyện, nên đã gác lại chuyện làm ăn, vội vàng quay về xem sao."

"Ai ngờ về đến nhà, ta lại thấy mẩu giấy con để trên bàn trà trong phòng khách, dám lén lút chạy đến thế giới Cổ Võ. Lúc đó ta tức điên lên, chỉ muốn treo ngược mày lên đánh cho một trận." Tô Khải Sơn nghiến răng nói.

Chủ yếu là vì lần này Tô Minh suýt nữa mất mạng, điều này khiến Tô Khải Sơn, người vô cùng quan tâm đến tính mạng của Tô Minh, càng thêm tức giận. Trước đây hiếm khi thấy ông nổi giận, dù bây giờ Tô Minh đã bình an vô sự nhưng ngọn lửa trong lòng Tô Khải Sơn vẫn chưa hoàn toàn nguôi ngoai.

"Khụ khụ..."

Tô Minh không nhịn được ho khan hai tiếng, nói: "Cha, đừng để ý mấy chi tiết đó, đông người thế này, cho con chút mặt mũi đi."

Nhưng trong lòng Tô Minh cũng thầm thấy may mắn, may mà mình có để lại mẩu giấy cho Tô Khải Sơn, nếu không thì e rằng lúc này đã là một kết cục khác rồi.

Tô Khải Sơn hỏi: "Nhà họ Lâm có chuyện, con trực tiếp tìm ta không được sao? Tự mình con ra vẻ ta đây làm gì, với trình độ của con thì đến đây làm được gì."

Tô Minh bị Tô Khải Sơn dội cho gáo nước lạnh đến nhức cả trứng, đành thật thà nói: "Lúc đó thứ nhất là cha không có ở nhà, thứ hai là con nghĩ cha và nhà họ Lâm có khúc mắc, nên con đoán cha chưa chắc đã đi, có khi lại không cho con đến, thế là con lén chạy tới."

"Thằng nhóc này thường ngày thông minh lắm, sao lần này lại ngốc thế."

Tô Khải Sơn nói: "Sao con biết ta sẽ không đến?"

"Có khúc mắc với nhà họ Lâm là thật, nhưng Tô Minh à, có lẽ con không biết đâu, nơi này cũng có những ký ức tốt đẹp của ta đấy."

Nói xong, Tô Khải Sơn liền hét lớn: "Lâm Nhạc, cái đồ đần nhà ngươi mau ra đây cho ta!"

"Mẹ kiếp, mày nói cái gì đấy hả, mày mới là đồ đần, đấy là biệt danh của mày, đừng có lấy nó ra gọi tao."

Vừa dứt lời, vị sư thúc Lâm Nhạc của nhà họ Lâm liền cà nhắc bước ra.

"Vãi, suồng sã thế nhờ..."

Tô Minh nhất thời không nói nên lời, thầm nghĩ hai người này cũng là trung niên cả rồi, sao còn như thanh niên trai tráng thế này, gặp mặt đã chất chơi vậy rồi.

Dưới ánh mắt của Tô Minh, hai người cứ thế ôm chầm lấy nhau, đúng là tình cảm mãnh liệt.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!