Cũng may Tô Minh biết mình là con ruột của Tô Khải Sơn, nếu không thì cậu thật sự phải hoài nghi liệu ông có phải là gay không nữa.
Lúc ôm Lâm Nhạc, có thể thấy hốc mắt Tô Khải Sơn đã ngấn lệ. Xem ra tình cảm của hai người năm đó không phải dạng vừa, dù nhiều năm không gặp nhưng tình nghĩa vẫn còn vẹn nguyên.
Vài giây sau, hai người buông ra, nhìn nhau một lượt từ trên xuống dưới, Tô Khải Sơn hỏi: "Chân của ông bây giờ sao rồi?"
"Vẫn cái dạng đó thôi."
Lâm Nhạc dường như không muốn nói nhiều về chủ đề này nên vội lảng sang chuyện khác: "Tôi còn tưởng cả đời này hai chúng ta không có cơ hội gặp lại chứ, ai ngờ lần này ông lại đến. Lúc tôi phái người đi nhờ ông giúp, tôi cũng không chắc là ông có đến hay không."
Nghe vậy, Tô Khải Sơn nói ngay: "Còn không phải tại thằng nhóc Tô Minh trời đánh kia sao, nó dám nhân lúc tôi không có nhà mà giấu nhẹm chuyện này, một mình lén lút chạy tới đây."
"Thằng nhóc Tô Minh này được đấy, chắc nó di truyền thiên phú tu luyện của ông và Lâm Uyển rồi. Tôi thấy một mình nó thôi cũng đủ sức quét sạch đám tiểu bối nhà họ Lâm."
Lâm Nhạc nói tiếp: "Nhưng mà năm đó Lâm Uyển đã muốn ông đưa nó đi sống một cuộc đời yên tĩnh, vậy mà ông lại lén cho nó tu luyện, không biết là chuyện tốt hay chuyện xấu nữa."
"Cái này thì ông oan cho tôi thật rồi."
Tô Khải Sơn lộ vẻ mặt khó đỡ, nói thẳng: "Tôi hoàn toàn không hề chỉ dạy nó tu luyện, là nó tự mình mò mẫm thế nào lại tìm được con đường này, đến tận năm ngoái tôi mới biết."
"Lúc đó cả hai chúng tôi đều không biết đối phương là cổ võ giả, chẳng biết qua bao lâu mới vỡ lẽ ra. Khi ấy cảnh giới của nó đã không thấp rồi, tôi chẳng lẽ lại phế bỏ tu vi của nó đi được, nên đành mặc kệ nó thôi."
Lâm Nhạc nhìn Tô Minh với ánh mắt cực kỳ kinh ngạc, rõ ràng là bị dọa cho hết hồn. Một mình tu luyện, lại còn ở thế giới trần tục mà tuổi còn trẻ đã đạt tới trình độ này, đúng là pro quá rồi.
Nếu những lời này không phải do chính miệng Tô Khải Sơn nói ra, e rằng Lâm Nhạc sẽ không bao giờ tin, nhưng ông cũng biết Tô Khải Sơn sẽ không lừa mình.
Lâm Nhạc cũng hiểu, Tô Minh chắc chắn đã có kỳ ngộ gì đó, nếu không thì không thể tu luyện nhanh như vậy, vì ở thế giới trần tục căn bản là không có cách nào tu luyện được. Đương nhiên, may mắn cũng là một phần của thực lực, mỗi cổ võ giả có cảnh giới cao ít nhiều đều sẽ có kỳ ngộ của riêng mình.
Nếu để ông biết Tô Minh thực chất mới tu luyện được khoảng hai năm, chắc ông sẽ bị dọa chết khiếp mất. Dĩ nhiên, Tô Minh tu luyện chính xác bao lâu thì ngay cả Tô Khải Sơn cũng không rõ.
Lâm Nhạc không biết nói gì hơn, đành cảm thán một câu: "Nếu đã như vậy, có lẽ đây chính là ý trời rồi, mọi thứ đều đã định sẵn để Tô Minh đi con đường tu luyện. Chờ nó đủ mạnh, chuyện sau này sẽ khó mà nói trước được."
Hai người bạn thân đang ôn lại chuyện cũ, Tô Minh sao có thể xen vào được, thế là cậu liền tranh thủ thời gian này để chữa thương cho mình.
Cậu mở chiếc bình sứ nhỏ màu trắng mà Tô Khải Sơn vừa ném cho, đổ ra hai viên đan dược trắng như tuyết. Không biết Tô Khải Sơn lấy đâu ra mấy thứ này, nhưng chắc chắn là hàng chất lượng cao, vì vậy Tô Minh liền trực tiếp nuốt vào.
Cậu không đưa cho những người khác, dù sao lát nữa cậu cũng có thể tự mình chữa trị cho đám người Lâm Vũ Phu, cứ giải quyết xong chuyện của mình trước đã.
Hai viên đan dược vừa vào miệng đã tan ra, mang theo cảm giác mát lạnh, giống như đang ăn kẹo bạc hà.
Nhưng hiệu quả thì mạnh hơn kẹo bạc hà nhiều. Chỉ trong nháy mắt, toàn thân Tô Minh trở nên mát mẻ vô cùng, quả thực dễ chịu hơn trước rất nhiều.
Tô Khải Sơn nói chuyện với Lâm Nhạc vài câu rồi quay sang nhìn đám người nhà họ Lâm, nhất thời không khí trở nên vô cùng khó xử.
Đã đến tận cửa nhà người ta rồi thì việc chạm mặt là không thể tránh khỏi, Tô Khải Sơn cũng không thể làm như không thấy gì rồi cứ thế quay lưng bỏ đi được.
"Năm đó tôi đã nói gì ở nhà họ Lâm, tôi vẫn nhớ kỹ. Tôi cũng chẳng buồn quan tâm đến chuyện nhà các người. Lần này tôi đến đây là vì con trai tôi, không liên quan nhiều đến nhà họ Lâm các người đâu, từng người một đừng có làm ra cái vẻ mặt đó." Tô Khải Sơn lên tiếng.
Nghe những lời này, ngay cả Tô Minh cũng thấy cạn lời. Cậu thầm nghĩ thù hằn phải lớn đến mức nào chứ, Tô Khải Sơn nói gì thì cũng được xem là nửa người của nhà họ Lâm, cuối cùng lại ra nông nỗi này, cảm giác như thể cả đời không qua lại, hễ gặp nhau là chỉ muốn làm tổn thương đối phương.
Đám người nhà họ Lâm, những người trẻ tuổi trông còn đỡ, nhưng những người thuộc thế hệ trước, lớn tuổi hơn một chút, thì nhìn Tô Khải Sơn bằng ánh mắt hoàn toàn khác.
Mặc dù lần này là cha con nhà họ Tô đã ra tay cứu vớt, giúp nhà họ Lâm giải quyết nguy cơ, nhưng những người này rõ ràng vẫn tỏ thái độ không chào đón.
Theo Tô Minh đoán, nếu không phải lần này nhà họ Lâm nợ một ân tình lớn, trong lòng cảm thấy đuối lý, thì có lẽ phản ứng của họ khi thấy Tô Khải Sơn sẽ còn gay gắt hơn bây giờ nhiều.
Lâm Nhạc đứng giữa đóng vai người hòa giải, ông nói: "Thôi được rồi mọi người, mau về nghỉ ngơi đi. Nhà họ Lâm chúng ta khó khăn lắm mới vượt qua được kiếp nạn này, thật sự không dễ dàng chút nào."
Tô Khải Sơn lại nói: "Được, các người về nghỉ ngơi đi, tôi đưa Tô Minh về ngay đây."
"Không vào ngồi một lát sao?" Lâm Nhạc hỏi.
Thế nhưng Tô Khải Sơn lại tỏ vẻ hờn dỗi, ánh mắt lộ rõ sự khinh thường, ông nói: "Thôi, ngưỡng cửa nhà họ Lâm các người cao quá, tôi không vào nổi đâu, đỡ phải thêm phiền phức cho các người."
"Tôi đưa Tô Minh về đây, kẻo lát nữa lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn." Tô Khải Sơn nói thêm một câu.
Mấy người nhà họ Lâm mặt mày lúc xanh lúc trắng, bị Tô Khải Sơn chọc tức không nhẹ. Sao họ có thể không hiểu rằng ông đang mỉa mai chứ.
Nhưng biết làm sao được, lúc này nhà họ Lâm đang ở trong tình thế vô cùng thảm hại, lại chẳng có bản lĩnh gì, suýt chút nữa thì bị người ta diệt tộc. Thậm chí Tô Khải Sơn, người mà năm đó họ xem thường, bây giờ một mình cũng có thể đến tiêu diệt cả nhà họ Lâm.
Họ còn có thể nói gì được nữa? Nợ ân tình thì không nói, lỡ như chọc giận Tô Khải Sơn, ông ta nổi điên lên ra tay tiêu diệt nhà họ Lâm thì phải làm sao...