Virtus's Reader
LMHT Vô Địch Rút Thưởng Hệ Thống

Chương 26: CHƯƠNG 26: BÀI TẬP CỦA TÔI CÒN CHƯA LÀM XONG

Sắc mặt Trịnh Uy sau khi xuống xe trông rất khó coi, bởi vì hắn đã thua, thua một người mà trước đây hắn chưa từng nghe tên: Tô Minh.

Trịnh Uy không phải là thần xe bách chiến bách thắng, bao nhiêu năm qua hắn cũng từng thua vài trận, cũng từng vấp ngã, nhưng không có trận thua nào nhục nhã như trận hôm nay.

Phải biết rằng trận đua hôm nay diễn ra trong tình trạng xe của hắn xịn hơn hẳn, vậy mà kết quả không những thua, lại còn thua đến mấy phút. Kể từ lúc bị Tô Minh vượt mặt, Trịnh Uy đã bị bỏ xa đến mức không thấy bóng dáng. Đây chắc chắn là lần thua thảm hại nhất của hắn.

Trong suốt cuộc đua, cái cảm giác bất lực đến tột cùng đó, Trịnh Uy chưa bao giờ trải qua.

"Uy ca, chuyện này là sao vậy?" Vừa xuống xe, một đám người đã vây quanh Trịnh Uy, đều là đàn em của hắn, bọn họ cũng không tài nào hiểu nổi trận thua này.

Ánh mắt Trịnh Uy âm u, im lặng một lúc rồi mới lên tiếng: "Hôm nay sơ suất thôi, thằng nhóc lái xe kia trông có vẻ thật thà, nhưng thực chất là đang giả heo ăn thịt hổ, nó là cao thủ đấy…"

Nghĩ đến cảnh tượng trên đường đua, gã đó dám drift ngay ở đoạn cua lớn, mà cú drift đó còn cực kỳ đẹp mắt, Trịnh Uy đã xác định, người này chắc chắn là cao thủ.

Hắn ném ánh mắt âm u về phía đám người Tô Minh đang vui vẻ hớn hở, trong lòng Trịnh Uy cực kỳ khó chịu. Hôm nay khó khăn lắm mới tóm được mấy đứa nhóc ranh để thịt một vố đậm.

Ai ngờ công sức cả đêm lại đổ sông đổ biển, sau khi thua trận này, bao nhiêu tiền Trịnh Uy thắng được trước đó đều phải trả lại hết, trong lòng hắn đúng là khó chịu vô cùng.

"Uy ca, số tiền thắng hôm nay phải trả lại cho bọn nó thật à?" Một tên đàn em lúc này nhỏ giọng hỏi, đây là một vấn đề then chốt.

Trịnh Uy suy nghĩ một chút, rồi chậm rãi nhả ra một chữ: "Trả."

"Nhưng mà…" một tên đàn em khác nói: "Vậy chẳng phải đêm nay chúng ta công cốc sao?"

Phải biết rằng mấy trăm ngàn không phải là tiền lẻ, đủ cho bọn họ ăn chơi xả láng mấy ngày. Miếng thịt đã đến miệng rồi lại phải nhè ra, trong lòng khó tránh khỏi cảm thấy không cam tâm.

Lúc này có người nói tiếp: "Đúng đó Uy ca, theo em thấy thì hôm nay chúng ta không trả tiền đấy, mấy đứa nhóc ranh thì làm được gì chúng ta?"

Vẻ mặt Trịnh Uy không có gì thay đổi, hắn lắc đầu, nói: "Đừng nói nhảm nữa, chuyện này nghe tao. Tiền chỉ là tạm thời trả lại cho chúng nó thôi, sớm muộn gì số tiền này chúng nó cũng phải nhổ ra cả vốn lẫn lời cho tao."

"Ý anh là sao?"

Đám đàn em rõ ràng không theo kịp suy nghĩ của Trịnh Uy, đó cũng là lý do tại sao bọn chúng chỉ có thể làm đàn em.

Trịnh Uy nở một nụ cười lạnh lẽo, thấp giọng ra lệnh: "Huy Tử, mày lén lút đi chọc thủng lốp xe của mấy thằng nhóc con đó đi, nhớ làm cho kín đáo một chút, đừng để ai phát hiện."

"Trận này là tôi thua, tiền thắng cược trước đó đã chuyển vào tài khoản của các cậu rồi, 20 vạn thiếu cũng không cần trả nữa." Trịnh Uy đi tới trước mặt Tô Minh nói.

"Tiền vào tài khoản rồi!" Lúc này, một cậu nhóc trong đám mừng rỡ reo lên. Thế này thì về nhà không phải ăn đòn rồi, tất cả là nhờ anh rể của chị Tiểu Khả.

Tô Minh cũng thở phào nhẹ nhõm, nếu vậy thì nhiệm vụ tối nay của mình xem như đã hoàn thành. Gã này tuy trông hơi xấu trai nhưng vẫn giữ chữ tín, Tô Minh chỉ sợ hắn lật lọng không chịu trả tiền.

"Bây giờ mọi người đã không còn nợ nần gì nhau nữa, vậy chúng tôi về trước đây." Tô Minh đứng ra làm người hòa giải, nói với Trịnh Uy.

"Chờ một chút!" Trịnh Uy lên tiếng gọi Tô Minh lại.

"Còn chuyện gì sao? Thiếu tiền à?" Tô Minh có chút bực mình.

Trịnh Uy nói: "Tôi rất nể cậu, kỹ năng lái xe của cậu đúng là lợi hại."

"Đâu có đâu có, quá khen rồi." Tô Minh nở một nụ cười khiêm tốn. Về vấn đề này hắn không thể nào kiêu ngạo được, bởi vì kỹ năng này của hắn chẳng khác gì bật hack mà có, chứ nói về lái xe thật thì Tô Minh còn chưa có bằng lái.

"Cho nên, tôi quyết định đua với cậu thêm một ván nữa." Trịnh Uy cuối cùng cũng nói ra suy nghĩ của mình.

"Hả? Còn phải đua thêm một ván nữa à? Chẳng lẽ các anh còn có chương trình khuyến mãi mua một tặng một sao?" Tô Minh thấy phiền phức vãi.

Trịnh Uy nói: "Thứ nhất, tôi thua không cam tâm, nên muốn tiếp tục đua với cậu một ván nữa. Thứ hai, ván này chúng ta có thể đặt lại tiền cược."

"Thật ngại quá…" Tô Minh vốn định nói bây giờ muộn quá rồi, tôi phải về nhà ngay.

Kết quả còn chưa kịp nói ra thì đã bị Tần Tiểu Khả cắt ngang, cô nàng nói: "Được thôi, chúng ta đua thêm một ván nữa."

Tô Minh: "..."

Cô nàng này, dựa vào cái gì mà tự ý đồng ý giúp mình vậy?

"Tiền cược bao nhiêu? Một triệu một ván có chấp nhận được không?" Trịnh Uy đang thăm dò giới hạn của Tô Minh, nếu một triệu mà Tô Minh thấy nhiều quá thì mọi người còn có thể thương lượng lại. Tóm lại, Trịnh Uy đã quyết tâm phải gỡ lại số tiền vừa thua.

"Một triệu…"

Xin thứ lỗi cho sự quê mùa của Tô Minh, vừa nghe đến hai chữ "một triệu", hắn vẫn bị dọa cho giật mình. Đám người này đúng là đứa nào đứa nấy cũng biết chơi.

Một trận đua xe mà cược tới một triệu, một gia đình lương thiện bình thường có khi phải cày cả nửa đời người mới kiếm được con số đó.

"Một triệu thì sao mà được!" Tần Tiểu Khả nói thẳng: "Ba triệu một ván, có dám không?"

"Mẹ nó, em điên rồi à, lấy đâu ra ba triệu mà cược với hắn?" Tô Minh hoàn toàn cạn lời, lập tức kéo Tần Tiểu Khả qua một bên, nói nhỏ.

Lúc trước thua mấy trăm ngàn mà đám nhóc này đã vã lắm rồi, nếu thật sự thua, ba triệu chẳng phải là ép người ta nhảy lầu tự tử sao?

"Anh rể, anh sợ gì chứ? Với trình của anh thì làm sao mà thua được? Thằng cha này rõ ràng là đến nộp tiền cho chúng ta mà!" Tần Tiểu Khả rất có lòng tin vào Tô Minh.

"..."

Nói hay quá, Tô Minh không thể nào phản bác được.

Trịnh Uy cũng sáng mắt lên, không ngờ đối phương lại ra giá cao đến ba triệu. Tiền cược càng cao thì đối với Trịnh Uy càng tốt, bởi vì ván này hắn có thừa tự tin là sẽ thắng.

"Cứ quyết định vậy đi, cược ba triệu!" Trịnh Uy dường như rất sợ Tô Minh sẽ đổi ý, lập tức đồng ý với Tần Tiểu Khả.

Hai phút sau, tên đàn em tên Huy Tử lén lút đi tới, ghé vào tai Trịnh Uy nói nhỏ vài câu.

Trịnh Uy nở một nụ cười, lập tức nói với Tô Minh: "Vậy chúng ta bắt đầu nhanh lên đi."

Tô Minh lúc này liếc nhìn chiêu cuối Lão Tài Xế, thời gian cooldown của chiêu này lại cần đến nửa tiếng, bây giờ vẫn còn hơn 20 phút nữa.

Thế này thì khó xử thật, nếu chiêu cuối Lão Tài Xế chưa hồi xong, vậy mình lấy cái gì ra mà đua? E là vừa lên xe đã lộ tẩy.

Sắc mặt Tô Minh hơi thay đổi, đến nước này thì cách duy nhất chính là kéo dài thời gian.

Vì vậy, Tô Minh gọi Trịnh Uy lại, nói: "Tôi thấy trận này hay là lùi lại một chút đi!"

Trịnh Uy nhíu mày, tưởng Tô Minh định đổi ý, liền nói: "Vừa rồi nghỉ ngơi lâu như vậy rồi, còn chưa được à?"

Tô Minh lắc đầu, nói: "Tôi đột nhiên nhớ ra một chuyện, bài tập thầy cô giao trên trường vẫn chưa làm xong."

Nói rồi, Tô Minh lấy cặp sách của mình từ bên cạnh, lôi ra một tờ đề thi tiếng Anh mới phát hôm nay.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!