Chiêu cuối Lão Tài Xế tuy hữu dụng, nhưng kỹ năng nào mà chẳng có thời gian hồi chiêu. Ví dụ như chiêu cuối này cần tới nửa tiếng để hồi lại.
Nếu bây giờ đua ngay mà không có kỹ năng này, Tô Minh e rằng sẽ thua đến mức không còn cái quần sịp mà mặc. Mấy triệu tiền cược còn đang bày ra đó, nên hắn chỉ có thể tìm cách kéo dài thời gian.
Phải nói Tô Minh là một thanh niên khá thẳng tính, mỗi lần làm màu cũng phải khác người. Muốn kéo dài thời gian thì cứ viện bừa một lý do là được, ví dụ như đau bụng chẳng hạn.
Nhưng Tô Minh lại cứ thích chơi không giống ai, bảo là bài tập của mình còn chưa làm xong.
Hôm nay sau khi tan học, Tô Minh đến thẳng nhà Tần Thi Âm, sau đó lại cùng Tần Tiểu Khả tới đây, cặp sách vẫn mang theo bên người, thế nên hắn thật sự lôi từ trong cặp ra một tờ đề thi tiếng Anh.
Làm bài tập ở trường đua xe, không ít người có mặt tại hiện trường đúng là được mở mang tầm mắt, lần đầu tiên chứng kiến hiện tượng kỳ lạ như vậy. Chuyện này cũng tương tự như vào quán net xem thời sự, đến quán bar uống sữa tươi, đơn giản là một cảnh tượng đẹp lạ lùng.
Tô Minh cũng biết hành động này của mình đúng là có hơi làm màu, vì vậy hắn ngẩng đầu nhìn trời, thấy sao giăng đầy trời, thời tiết thế này chắc sẽ không có sét đánh mình đâu.
Tuy Tô Minh đang làm màu, nhưng hắn cũng không phải bịa chuyện. Hôm nay hắn có bài tập thật, kiếp học sinh lớp 12 thì ngày nào mà chẳng có bài tập, tờ đề thi tiếng Anh này sáng mai là phải nộp rồi.
Thế là Tô Minh làm được hai câu thì lại cắm cúi viết đến nhập tâm, đủ hơn nửa tiếng đồng hồ, hơn nửa tờ đề thi đã được giải quyết xong.
Lúc này, Tô Minh hoàn hồn lại, nhìn quanh thì phát hiện mọi người đều đang nhìn mình bằng ánh mắt quái dị, bao gồm cả đám choai choai của Tần Tiểu Khả. Rõ ràng là bộ dạng chăm chú làm bài tập của hắn quá khó đỡ rồi.
"Khụ khụ..."
Tô Minh ho khan hai tiếng đầy lúng túng rồi nói: "Làm xong bài tập thấy cả người sảng khoái tinh thần ghê, à mà... nhanh lên, chúng ta có thể bắt đầu rồi."
Mọi người: "..."
Làm bài tập mà cũng sảng khoái tinh thần được à, tôi học ít, đừng có lừa tôi nhé.
Sau một thoáng cạn lời, Trịnh Uy lên tiếng: "Được, chúng ta bắt đầu thôi."
Chỉ là không ai để ý rằng, lúc Trịnh Uy mở miệng nói, khóe môi hắn thoáng hiện lên một nụ cười nham hiểm khó phát hiện, nó xuất hiện một cách vô thức nên gần như không ai để ý.
Tô Minh lúc này xoa tay đầy tự tin, chiêu cuối Lão Tài Xế đã hồi xong, lúc này Tô Minh chẳng sợ gì nữa, cho dù thần xe có đến đây thì hắn cũng không ngán.
"Bụp!"
Sau khi lên xe, Tô Minh chuẩn bị lái đến vạch xuất phát, nhưng hắn mới nổ máy chưa được hai mét thì đột nhiên vang lên một tiếng nổ lớn, chiếc xe lập tức rung lên dữ dội, rồi sau đó có cảm giác không thể lái đi được nữa.
Dù Tô Minh là một tên gà mờ về ô tô, nhưng hắn cũng hiểu rằng lốp xe có lẽ đã xảy ra vấn đề, cũng tương tự như việc xe đạp bị thủng lốp vậy.
Tô Minh và Tần Tiểu Khả xuống xe kiểm tra, lốp xe có hơi xì khói, lại gần xem thì đúng là lốp đã nổ, lốp trước bên trái đã xẹp lép.
Thấy cảnh này, Tô Minh chỉ muốn chửi thề, đúng là bị chơi khăm mà! Trận đấu sắp bắt đầu đến nơi rồi mà xe lại bị nổ lốp, dù gì cũng là Porsche chứ, sao lại có chuyện nổ lốp được.
"Làm sao bây giờ?" Tô Minh hơi đau đầu nói, lốp xe đã hỏng thì chắc chắn không thể lái được, lúc vào cua xe sẽ bị trượt rất nghiêm trọng, dù là Lão Tài Xế cũng bó tay.
Tần Tiểu Khả quay đầu nói với mấy người bạn choai choai của mình: "Xe của các cậu đâu, mau lấy ra cứu nguy đi."
"Không vấn đề!" một cậu nhóc đeo khuyên tai trong đám vội đáp, chính là cậu nhóc lúc nãy đòi bái Tô Minh làm sư phụ, hắn nhân cơ hội này để thể hiện một phen.
"Mẹ kiếp, sao xe của tao cũng bị xịt lốp thế này!" Cậu nhóc vừa lái xe ra thì phát hiện chiếc xe thể thao của mình cũng bị xịt lốp.
Tối nay đám nhóc này tổng cộng lái ba chiếc xe, ngoài xe của Tần Tiểu Khả ra, hai chiếc còn lại cũng đều bị xịt lốp. Chẳng lẽ chuyện nổ lốp này còn có thể lây từ xe này sang xe khác sao?
Rõ ràng là không thể nào. Xe của Tần Tiểu Khả nổ lốp thì thôi, lúc đầu Tô Minh còn không nghi ngờ gì, chỉ đơn thuần cho rằng mình xui xẻo.
Nhưng sau khi hai chiếc xe còn lại bên mình cũng lần lượt nổ lốp, người ta không thể không nghi ngờ Trịnh Uy. Nếu không thì làm gì có chuyện trùng hợp đến vậy.
Đây chính là trò của Trịnh Uy. Sau khi thua trận đấu trước, hắn vẫn luôn nghĩ cách bắt Tô Minh phải nhả ra những gì đã ăn.
Dù Trịnh Uy là một kẻ kiêu ngạo, nhưng hắn không thể không thừa nhận, kỹ thuật đua xe của Tô Minh đúng là ngầu vãi, nếu so tài kỹ thuật thật sự thì hắn chắc chắn không phải là đối thủ của Tô Minh.
Nhưng Trịnh Uy cũng không hoảng, kỹ thuật không bằng thì có thể chơi trò khác. Có câu nói rất hay, vì đạt được mục đích thì không từ thủ đoạn.
Thế là Trịnh Uy dùng một chiêu khá bẩn, cho người lén lút chọc thủng lốp xe của Tần Tiểu Khả từ trước. Hơn nữa, Trịnh Uy tính toán rất chu toàn, xe của đám nhóc kia cũng chung số phận, đẩy Tô Minh vào tình thế không có xe để dùng.
"Thi đấu thì thi đấu, mày dùng thủ đoạn hèn hạ này thì có ý nghĩa gì?" Tần Tiểu Khả lập tức không nhịn được nữa, xông đến trước mặt Trịnh Uy xối xả chửi một trận.
Trịnh Uy vẫn giữ nụ cười toe toét trên mặt. Chuyện này làm quả thực không cao tay, gần như ai cũng có thể nhìn ra.
Nhưng nhìn ra thì sao chứ, biết là tao làm thì sao nào, có bằng chứng đâu. Chỉ cần không có bằng chứng xác thực thì chuyện này không liên quan đến tao.
Hơn nữa, trong lòng Trịnh Uy còn cực kỳ khinh thường, thầm nghĩ thế này mà cũng gọi là hèn hạ à? Lão tử đây trước kia còn từng cắt phanh xe của người ta, chạy được nửa đường là lao thẳng xuống vách núi rồi.
"Cô bé à, nói chuyện phải có bằng chứng chứ, mắt nào của cô thấy là tôi làm? Tôi có thể kiện cô tội phỉ báng đấy." Trịnh Uy đáp lại bằng cái giọng chày cối của một kẻ mặt dày.
"Mày không biết xấu hổ!" Tần Tiểu Khả dù sao vẫn còn là một đứa trẻ, làm sao đã thấy qua kẻ vô sỉ như vậy.
Tô Minh kéo Tần Tiểu Khả lại, chuyện này hắn nhìn rất rõ, nói gì bây giờ cũng vô dụng, việc cấp bách là phải nhanh chóng mượn một chiếc xe có thể dùng được.
Sau khi Tần Tiểu Khả ổn định lại cảm xúc, cô liền hô lớn: "Xe của ai không dùng đến, làm ơn cho chúng tôi mượn một chút được không ạ, vô cùng cảm ơn!"
Nhưng sau khi cô nói xong, chẳng có ai đáp lại. Dù sao thì danh tiếng của Trịnh Uy ở trường đua này ai cũng biết, mọi người ngẩng đầu không thấy cúi đầu thấy, chẳng cần thiết vì mấy đứa nhóc ranh mà đắc tội với hắn.
Thế là không một ai đáp lại Tần Tiểu Khả, tình thế rơi vào cục diện vô cùng khó xử.
Tô Minh trong lòng rất bất đắc dĩ, hắn hoàn toàn không ngờ tới chiêu này của Trịnh Uy. Không có xe thì đua cái quái gì bây giờ?