Virtus's Reader
LMHT Vô Địch Rút Thưởng Hệ Thống

Chương 325: CHƯƠNG 325: LẠI THĂNG CẤP

Ngay lúc Tô Minh vẫn còn đang ngỡ ngàng, Lăng lão lại lên tiếng: "Mà nếu muốn cảm ơn thì các người nên cảm ơn cậu nhóc này mới phải."

"Nếu không phải nó sớm nhìn ra cái ấm Tử Sa này là đồ giả, e là đến cả tôi cũng chẳng nhận ra." Lăng lão không hề nhận vơ công lao, rất thẳng thắn ghi công cho Tô Minh.

"Cậu nhóc, sao thế?" Lăng lão vừa nhìn sang thì thấy Tô Minh đang ngẩn cả người ra, bèn hỏi một câu.

Tô Minh vẫn còn hơi sốc, không kìm được mà hỏi: "Lăng lão, ông... ông chính là vị Lăng lão ở kinh thành đó ạ?"

"Khụ khụ..."

Hoàng Thân lập tức hắng giọng hai tiếng, rõ ràng là đang nhắc nhở Tô Minh đừng thảo luận về thân phận của Lăng lão một cách thẳng thừng như vậy. Hiển nhiên, trong số những người có mặt, Tô Minh là người cuối cùng biết thân phận của Lăng lão, những người khác đều biết nhưng không nói ra.

"Không sao."

Lăng lão dường như có ấn tượng khá tốt về Tô Minh nên cũng không để tâm đến lời nói vừa rồi của cậu. Ngược lại, ông gật đầu thừa nhận rồi hỏi với vẻ vô cùng hứng thú: "Cậu nhóc, tôi muốn hỏi cậu làm thế nào mà nhìn ra được cái ấm Tử Sa này có vấn đề vậy?"

Lăng lão quả thực cảm thấy có chút kinh ngạc, phải biết rằng cái ấm Tử Sa của ông chủ Ngô lúc nãy đã đạt đến trình độ thật giả lẫn lộn, ngay từ đầu đến ông cũng không nhìn ra.

Vậy mà một Tô Minh tuổi còn rất trẻ lại nhìn ra ngay từ đầu, điều này không khỏi khiến Lăng lão thấy kỳ lạ. Không phải ông coi thường tuổi tác của Tô Minh, nhưng trong giới đồ cổ này, kinh nghiệm là thứ rất quan trọng, về cơ bản những người trong ngành đều là người có tuổi.

Hơn nữa, qua câu hỏi lúc nãy của Tô Minh về sự khác biệt giữa hàng giả và hàng nhái, Lăng lão cũng có thể đoán được rằng, e là Tô Minh không hiểu biết sâu về đồ cổ.

"Làm sao nhìn ra được ư?"

Câu hỏi này đúng là làm khó Tô Minh rồi, cậu không thể nói mình dùng kỹ năng để nhìn ra được, đoán chừng đám người lớn tuổi chưa từng nghe qua Liên Minh Huyền Thoại này chắc chắn sẽ coi cậu là bệnh nhân tâm thần mất.

Suy nghĩ một chút trong đầu, Tô Minh liền bật chế độ chém gió, đáp: "Thật không dám giấu gì ông, thực ra cháu cũng không rành về đồ cổ cho lắm, nhưng cháu cảm thấy xem đồ cổ cũng giống như nhìn người vậy."

"Ồ?" Lăng lão lộ vẻ đăm chiêu, dường như rất hứng thú với cách nói độc đáo này của Tô Minh, ông ra hiệu cho cậu nói tiếp.

Tô Minh không hề lúng túng, nói tiếp: "Chính là nhân vô thập toàn, trên đời này vốn không có người hoàn hảo, cháu cho rằng đồ cổ cũng như vậy."

"Đã trải qua sự bào mòn của thời gian, mỗi món đồ cổ chắc chắn đều không hoàn hảo. Mà cái ấm Tử Sa kia lại cho người ta cảm giác đầu tiên là quá hoàn mỹ, vì vậy đã thu hút sự chú ý của cháu. Sau khi quan sát kỹ lưỡng, cháu mới phát hiện ra những điểm không hợp lý, thế là liền nói ra suy nghĩ của mình."

Dù sao thì chém gió cũng chẳng cần đóng thuế, nên Tô Minh cứ thế mà bịa một tràng.

"Nói hay lắm!"

Ai ngờ Tô Minh vừa dứt lời, Lăng lão đã không kìm được mà vỗ tay tán thưởng, cất giọng khen ngợi: "Nói rất hay! Hôm nay đến tôi cũng học hỏi được nhiều điều. Tuổi còn trẻ mà đã có được sự giác ngộ thế này, chàng trai trẻ, sau này tiền đồ của cậu đúng là vô lượng."

Trong khi đó, sư phụ Lưu và ông chủ Ngô ở bên cạnh thì mặt mày xấu hổ không chịu nổi. Lăng lão càng khen Tô Minh, hai người họ lại càng thấy mất mặt, đặc biệt là ông chủ Ngô, chủ nhân của chiếc ấm Tử Sa.

Phải biết rằng lúc nãy khi Tô Minh nói ấm Tử Sa là đồ giả, ông chủ Ngô đã không phục đến mức nào, thậm chí còn mỉa mai Tô Minh vài câu, bây giờ nghĩ lại thật đúng là nực cười.

Ông chủ Ngô đỏ mặt nói với Tô Minh: "Cậu Tô, vừa rồi là tôi trách oan cậu, mong cậu bỏ qua cho."

"Ông chủ Ngô khách sáo quá rồi, mọi người chỉ là cùng nhau trao đổi thôi mà." Tô Minh cũng nói năng rất lịch sự, không làm ông chủ Ngô khó xử, oan gia nên cởi không nên buộc.

Ông chủ Ngô vốn định tặng chiếc ấm Tử Sa này cho Lăng lão, vừa hay nịnh nọt một phen để lại ấn tượng tốt, có thể dính dáng dù chỉ một chút quan hệ với nhân vật lớn thế này cũng là chuyện cầu còn không được.

Ai mà ngờ được chiếc ấm Tử Sa ông bỏ ra cả đống tiền mua về lại là đồ nhái. Ông chủ Ngô còn mặt mũi nào mà tặng người khác nữa, bèn nói vài câu rồi cáo từ.

Nhân tiện, sư phụ Lưu và ông lão mặt đỏ lúc nãy cũng rời đi, Tô Minh cảm giác như xung quanh vắng đi không ít người.

Lăng lão ở lại hàn huyên với Hoàng Thân một lúc rồi cũng rời đi, hai người họ chắc là đã hẹn gặp lại lần sau. Điều khiến Tô Minh khá bất ngờ là trước khi đi, Lăng lão còn chào cậu một tiếng.

"Hai người nghe đây, lần này Lăng lão đến Ninh Thành tĩnh dưỡng là chuyện tuyệt mật, hy vọng hai người đừng tiết lộ nửa lời." Sau khi Lăng lão quay người rời đi, người đàn ông trông có vẻ thâm sâu khó lường bên cạnh ông lên tiếng nói với Tô Minh và Hoàng Thân.

Lời này tuy nói với cả hai người, nhưng ý cảnh cáo Tô Minh rõ ràng nhiều hơn một chút.

Tô Minh và Hoàng Thân cùng gật đầu, tỏ ý đã ghi nhớ. Chuyện này quả thực không thể tiết lộ, với thân phận của Lăng lão, nếu tin tức ông đến Ninh Thành bị lộ ra ngoài, e là sẽ gây ra chấn động rất lớn.

Mà lần này Lăng lão rõ ràng là đến đây một cách kín đáo để tĩnh dưỡng giải khuây, chắc chắn không muốn thân phận của mình bị bại lộ.

"Cậu Tô, cậu cũng ghê gớm thật đấy, có thể được Lăng lão chú ý như vậy." Sau khi mọi người đã đi hết, Hoàng Thân cười nói với Tô Minh một câu.

Tô Minh cũng khiêm tốn cười cười, sau đó cùng Hoàng Thân bàn tiếp về chuyện điêu khắc mặt dây chuyền phỉ thúy.

Theo lời Hoàng Thân, mặt dây chuyền này còn cần một khoảng thời gian nữa mới hoàn thành. Hoàng Thân đã quyết tâm muốn biến nó thành tác phẩm đỉnh cao của mình, cho nên tốc độ chậm lại rất nhiều, cẩn thận mài giũa mới có thể ra được tinh phẩm.

Hoàng Thân đã sớm thiết kế xong rất nhiều đường nét và hoa văn, sau đó Tô Minh lại bổ sung thêm một vài ý kiến và đề nghị sửa đổi, cứ như vậy mà quyết định xong các hoa văn khác nhau cần có trên bốn mặt dây chuyền.

Đồng thời, qua cuộc trò chuyện với Hoàng Thân, Tô Minh còn biết được một chuyện, thì ra năm đó chính Lăng lão đến Ninh Thành du ngoạn, tình cờ quen biết Hoàng Thân và mời ông chế tác một món ngọc khí.

Nói ra thì hai người cũng đã mấy năm không gặp, hôm nay vừa hay đến tìm Hoàng Thân thì lại gặp phải Tô Minh, duyên phận đôi khi chính là tuyệt vời như vậy.

----------

Về đến nhà, Tô Minh liền quan tâm ngay đến việc nhiệm vụ của mình đã hoàn thành hay chưa, thế là cậu gọi Tiểu Na ra hỏi: "Tiểu Na, nhiệm vụ hôm nay của tôi xong chưa?"

Mặc dù ông chủ Ngô và những người khác đều đã bị thuyết phục, nhưng dù sao Lăng lão cũng đóng một vai trò rất lớn trong đó, nên Tô Minh có chút lo lắng không biết nhiệm vụ có được tính là hoàn thành không.

Ai ngờ Tiểu Na lại hiện ra và thông báo: "Chúc mừng ký chủ, ngài lại thăng cấp thành công!"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!