Virtus's Reader
LMHT Vô Địch Rút Thưởng Hệ Thống

Chương 326: CHƯƠNG 326: KỸ NĂNG TRIỆU HỒI SƯ

Nghe Tiểu Na nói xong, Tô Minh ngẩn người ra một lúc rồi vẻ mặt lập tức trở nên vui mừng.

Cậu nhớ từ lúc có được hệ thống này đến nay, nó đã nâng cấp tổng cộng hai lần, hôm nay là lần thứ ba, và mỗi lần nâng cấp đều mang đến những thay đổi nhất định.

Theo ấn tượng của Tô Minh, hai lần nâng cấp trước diễn ra khá nhanh, lần thứ ba này có vẻ chậm hơn một chút. Cụ thể làm thế nào để nâng cấp thì Tô Minh cũng không rõ, hệ thống cũng chẳng đưa ra lời giải thích nào.

Theo suy đoán của Tô Minh, chắc là nó cũng giống như việc tướng trong game lên cấp. Trong game thì cần giết lính hoặc quái rừng để nhận điểm kinh nghiệm EXP, còn quy tắc của cậu là hoàn thành nhiệm vụ để nhận được một lượng EXP tương ứng.

Mặc dù không biết chính xác cần bao nhiêu điểm kinh nghiệm mới có thể lên cấp, nhưng dù sao thì lên cấp cũng không phải chuyện xấu, điều này cũng đồng nghĩa với việc nhiệm vụ của Tô Minh chắc chắn đã hoàn thành.

Nếu nhiệm vụ thất bại, với cái tính khó ở của hệ thống, Tô Minh biết chắc chắn mình sẽ bị phạt nặng chứ đừng nói đến chuyện được nâng cấp. Chỉ cần nghĩ một chút là cậu biết ngay nhiệm vụ [Giám định ấm trà Tử Sa] hôm nay đã hoàn thành.

"Sau khi nâng cấp, chủ nhân nhận được một điểm thuộc tính tự do, xin hỏi ký chủ muốn cộng vào chỉ số thuộc tính nào?" Tiểu Na lúc này lên tiếng.

Đây dường như là chiêu trò cũ của hệ thống, cũng giống như hoàn thành nhiệm vụ sẽ được thưởng điểm tích lũy, sau khi lên cấp sẽ được thưởng một điểm thuộc tính tự do. Tô Minh vẫn làm như hai lần trước, không chút do dự nói: "Cộng vào chỉ số Mị lực."

Trong cái xã hội trọng vật chất, người người xem mặt này, Tô Minh cảm thấy mình cần phải trở nên đẹp trai hơn.

"Nâng cấp xong có thay đổi gì không?" Tô Minh hỏi ngay, đây mới là vấn đề cậu quan tâm nhất. Cậu nhớ mỗi lần nâng cấp đều sẽ có lợi ích gì đó.

Lần đầu tiên nâng cấp, Tô Minh có thể sử dụng đồng thời hai kỹ năng. Lần thứ hai thì không còn giới hạn về việc sử dụng kỹ năng nữa. Vậy lần thứ ba này sẽ cho mình lợi ích gì đây?

Tiểu Na liền nói: "Chúc mừng ký chủ, sau lần nâng cấp này, ký chủ sẽ mở khóa kỹ năng Triệu Hồi Sư trong các lần rút thưởng sau này. Nói cách khác, từ giờ ký chủ có thể rút được kỹ năng Triệu Hồi Sư."

"Kỹ năng Triệu Hồi Sư?" Tô Minh ngây cả người, Tiểu Na đáp: "Không sai."

Tô Minh lập tức đứng ngồi không yên. Kỹ năng Triệu Hồi Sư là gì thì tất nhiên cậu biết, chẳng phải là Tốc Biến, Hồi Máu, Dịch Chuyển hay Thiêu Đốt sao.

Sau này mình lại có thể rút trúng mấy kỹ năng đó, Tô Minh làm sao mà giữ bình tĩnh nổi. Vừa nghĩ đến cảnh dùng Tốc Biến hay Thiêu Đốt ngoài đời thực, Tô Minh đã thấy kích động không thôi.

Quả nhiên nâng cấp là có phúc lợi, thế là Tô Minh lập tức hào hứng nói: "Nhanh, tôi muốn rút thưởng, tôi phải rút một kỹ năng Triệu Hồi Sư chơi thử mới được."

"Xin lỗi ký chủ, ngài hiện chỉ có 40 điểm tích lũy từ nhiệm vụ vừa hoàn thành, không đủ để rút thưởng," giọng nói lạnh như băng của Tiểu Na vang lên.

Như một gáo nước lạnh dội thẳng vào đầu, Tô Minh lúc này mới nhận ra mình đã quá kích động mà quên mất vấn đề không đủ điểm. Đành chịu, chỉ có thể chờ đến khi có đủ điểm rồi rút thưởng sau.

Tiểu Na lại nói tiếp: "Ký chủ, tôi còn muốn nhắc nhở ngài một chuyện, đó là sau khi nâng cấp, số điểm cần để rút thưởng cũng đã tăng lên. Sau này mỗi lần rút thưởng sẽ cần 80 điểm."

Tô Minh: "..."

Mỗi lần nâng cấp có phúc lợi thì đồng thời cũng phải trả giá, ví dụ như số điểm cần để rút thưởng sẽ tăng lên.

Nhưng so với kỹ năng Triệu Hồi Sư, Tô Minh cảm thấy mấy chuyện này chẳng đáng là bao. Bây giờ cậu đang cực kỳ mong chờ vào khả năng rút được kỹ năng Triệu Hồi Sư.

--------------

Cứ thế mấy ngày lặng lẽ trôi qua, trong lòng Tô Minh vẫn luôn lẩm bẩm không biết bao giờ hệ thống mới cho mình một cái nhiệm vụ để kiếm đủ điểm đi rút thưởng.

Kết quả là hệ thống dường như cứ cố tình trêu ngươi Tô Minh, nhất quyết không ra nhiệm vụ, treo ngược sự thèm muốn của cậu, còn quá đáng hơn cả cái gã tác giả viết truyện tên Hàn Dạ Sinh Hoa kia.

Qua vài ngày, Tô Minh cũng không còn quá bận tâm đến chuyện nhiệm vụ nữa, thầm nghĩ thôi thì cứ tùy duyên vậy, lúc cần thì nhiệm vụ tự nhiên sẽ đến, mình ở đây lo lắng suông cũng chẳng ích gì.

"Anh rể, anh đến rồi à..."

Thứ sáu hôm nay sau khi tan học, Tô Minh vẫn như thường lệ đến nhà Tần Thi Âm, không ngờ lại thấy Tần Tiểu Khả cũng ở đó.

Tính ra Tô Minh cũng đã mấy ngày không gặp Tần Tiểu Khả, bèn mở miệng hỏi: "Mấy ngày nay ở nhà thế nào, đám người kia không bắt nạt em chứ?"

"Không có, bọn họ ai cũng bận rộn việc của mình, làm gì có thời gian đi chấp nhặt với một đứa con nít như em," giọng Tần Tiểu Khả mang theo chút khinh thường, rõ ràng là không ưa những người trong nhà họ Tần.

Tô Minh nghĩ một lát rồi hỏi: "Sức khỏe của ông Tần sao rồi?"

"Ông nội vẫn vậy thôi, cả ngày ở trong phòng không ra ngoài, bây giờ còn không cho người khác vào phòng thăm ông nữa," nhắc đến chuyện này, tâm trạng Tần Tiểu Khả bất giác trùng xuống.

Thực ra Tô Minh chỉ muốn ngầm hỏi xem ông Tần có bị lộ tẩy hay không, nghe Tần Tiểu Khả nói vậy là cậu biết lão hồ ly kia hiện vẫn đang nắm mọi thứ trong lòng bàn tay.

Thấy tâm trạng Tần Tiểu Khả không được tốt, Tô Minh lập tức đổi chủ đề: "Lát nữa chị em về, anh đi nấu cơm, hôm nay muốn ăn gì nào?"

"Anh rể, em có chuyện muốn thương lượng với anh," lúc ăn cơm, Tần Tiểu Khả mở lời.

"Có chuyện gì cứ nói thẳng với anh rể," Tô Minh đáp: "Có phải lại muốn anh rể đi chơi cùng em không?"

"Sao anh biết?" Tần Tiểu Khả há hốc miệng kinh ngạc, cô bé còn chưa nói gì đã bị Tô Minh đoán trúng phóc.

Tô Minh bất giác mỉm cười, thường thì cuối tuần Tần Tiểu Khả không có việc gì làm sẽ thích rủ cậu đi chơi cùng, nên Tô Minh đoán được cũng không lạ.

Thế là Tô Minh nói: "Được thôi, ngày mai em hẹn giờ đi, anh rể đi dạo phố với em, đi cả ngày cũng không sao."

Nhưng Tần Tiểu Khả lại nói thẳng: "Anh rể, lần này em không muốn đi dạo phố."

"Không muốn đi dạo phố à?" Tô Minh ngẩn ra, rồi hỏi: "Vậy em muốn đi đâu?"

Tần Tiểu Khả liếc nhìn Tần Thi Âm bên cạnh, rồi rụt rè nói: "Là mấy người bạn của em, đám Tiểu Ba ấy, họ rủ ngày mai đi cắm trại dã ngoại trên núi."

"Em sợ chị không cho em đi, nên mới muốn nhờ anh rể đi cùng, như vậy chắc chị cũng sẽ yên tâm hơn," Tần Tiểu Khả vừa nói vừa quan sát biểu cảm của Tần Thi Âm, rất sợ chị mình sẽ có phản ứng gì.

Còn Tô Minh lúc này thì thấy đau đầu thật, đám nhóc quậy phá này đúng là biết chơi, lại còn đòi chạy lên núi cắm trại.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!