Nói đến chủ đề ô tô, hai cha con Tô Minh cũng không rành lắm. Cũng phải thôi, một mình ông Tô Khải Sơn gà trống nuôi con, cuộc sống vốn chẳng dễ dàng gì.
Lo cho Tô Minh có điều kiện học hành và sinh hoạt tốt đã là cả một sự cố gắng, nói gì đến chuyện mua sắm món đồ xa xỉ như ô tô.
Còn Tô Minh, tuy bây giờ rủng rỉnh tiền bạc nhưng lại chẳng có thời gian đi thi bằng lái, nên cũng chưa có ý định mua xe.
Thêm nữa, hai cha con bình thường cũng chẳng nghiên cứu gì về xe cộ, nên đành ngồi nghe họ chém gió mà chẳng biết nói gì hơn.
Tô Minh thì còn đỡ, trong những dịp thế này cậu vốn không thích nói nhiều, chỉ cần im lặng ăn là được. Nhưng bố cậu, ông Tô Khải Sơn, lại có chút khó xử.
Với tuổi tác và vai vế của ông, không nói gì thì không ổn, mà muốn nói thì lại chẳng biết bắt đầu từ đâu, vì đám họ hàng này ai nấy đều tỏ vẻ ta đây quá mức.
May mà đám họ hàng này ngoài việc thỉnh thoảng tỏ vẻ hơn người với ông Tô Khải Sơn ra thì cũng không nói gì quá đáng. Bữa cơm cứ thế trôi qua trong yên bình.
Ăn xong, điện thoại Tô Minh rung lên. Cậu liếc nhìn, là tin nhắn của Tần Tiểu Khả, báo rằng họ chuẩn bị xuất phát và hỏi cậu đang ở đâu.
Tô Minh nhắn lại là mình đang ăn cơm. Tần Tiểu Khả liền hỏi địa chỉ để họ qua đón thẳng, dù sao đi ô tô cũng nhanh hơn, tiết kiệm được khối thời gian.
Tô Minh cũng không khách sáo, liền gửi tên nhà hàng qua cho cô. Vừa hay ăn xong ra ngoài cửa đợi một lát là họ tới nơi.
“Tôi thấy mọi người cũng ăn hòm hòm rồi nhỉ! Hay là chúng ta xuống xem xe mới của tôi thế nào, đang đỗ ngay trước nhà hàng đấy.” Ai ngờ đúng lúc này, ông bác cả của Tô Minh lại lên tiếng.
Tô Minh nghe xong mà thấy đau đầu, ông bác thích thể hiện này quả nhiên không nhịn được, nhất quyết phải khoe một phen cho bằng được.
Miệng thì nói là dẫn mọi người đi xem xe mới, nhưng nói trắng ra là để khoe mẽ chiếc xe, tiện thể tìm chút cảm giác hơn người.
Trớ trêu thay, đám họ hàng lại rất hưởng ứng chiêu này của Tô Khải Hải, lập tức nhao nhao hùa theo.
“Được đấy ạ! Chúng ta xuống xem xe mới của anh cả thế nào.”
“Nói thật đời tôi còn chưa được ngồi xe sang bao giờ, hôm nay phải vào trải nghiệm thử mới được.”
Nghe những lời này, bác cả lại nở nụ cười đầy đắc ý, nói với mọi người: “Vậy đi thôi, tôi đi thanh toán trước rồi chúng ta cùng xuống.”
“Đi nào, đi thôi…”
Ông Tô Khải Sơn lúc này huých nhẹ vào Tô Minh vẫn đang ngồi bấm điện thoại, khẽ nói: “Đi thôi con.”
Tô Minh chỉ đành phiền phức đứng dậy đi theo mọi người xuống dưới, thầm nghĩ ráng chịu thêm chút nữa, đợi Tần Tiểu Khả và đám bạn trời đánh của cô ấy tới là mình có thể chuồn được rồi.
“Mọi người xem này, chính là chiếc xe này, tôi mới lấy tuần trước đấy…”
Cả đoàn ra khỏi nhà hàng, đến bãi đỗ xe ngoài trời, bác cả Tô Khải Hải chỉ vào một chiếc xe mới tinh chưa có biển số và nói.
Đó là một chiếc SUV Mercedes-Benz màu đen, thân xe khá lớn, trông rất có khí thế, tạo cảm giác hầm hố.
Bác cả Tô Minh lên tiếng: “Mẫu này là Mercedes-Benz GLE, tôi mua bản cao cấp nhất, cộng thêm thuế má, bảo hiểm các kiểu, cả xe ngót nghét gần 1 triệu tệ.”
Sau đó, ông còn đắc ý mở cửa xe, chỉ vào nội thất bên trong và nói: “Vào đây, mọi người nhìn nội thất này xem, bên trong còn đẹp hơn bên ngoài nhiều.”
“Uầy, xe xịn có khác, nhìn nội thất này cảm giác công nghệ cao thật sự.”
“Đúng là xe sang, từ kiểu dáng đến nội thất đều là hàng đỉnh.”
“Nhìn độ hoàn thiện này chắc là xe nhập khẩu rồi, xe liên doanh làm sao có tiêu chuẩn cao thế được.”
“Cậu nói thừa, xe cả triệu tệ thì chắc chắn là hàng nhập rồi, với tầm của anh cả sao có thể mua xe liên doanh như chúng ta được.”
“Tôi mặc kệ, hôm nay tôi phải đi cùng xe anh cả về, trải nghiệm cảm giác đi xe sang nhập khẩu mới được.”
Lúc này, rất nhiều họ hàng nhao nhao khen ngợi. Ngoài một phần là muốn nịnh hót, thì quả thực chiếc xe này đối với người bình thường đã là một món đồ xa xỉ, được ngắm nhìn ở cự ly gần cũng đủ thấy choáng ngợp.
“Ha ha, có gì đâu, có gì đâu!”
Nghe được bao nhiêu lời hay ý đẹp, bác cả sướng rơn trong lòng. Vốn là người thích khoe khoang, được họ hàng tâng bốc như vậy, lòng hư vinh của ông được thỏa mãn tột độ.
Tô Minh chỉ đứng một bên xem kịch, không phải cậu cố tình tỏ vẻ, mà thật sự là cậu chẳng có chút hứng thú nào với chiếc xe mới của ông bác.
Bây giờ Tô Minh đã thấy qua biết bao nhiêu siêu xe, đám bạn bè bên cạnh cậu, ai mà không lái xe sang? Cậu làm sao có thể ngưỡng mộ một chiếc Mercedes hơn triệu tệ được.
Thôi thì cứ im lặng xem bác cả diễn là được, phá đám cũng chẳng hay ho gì, bây giờ Tô Minh cũng không muốn chấp nhặt với ông bác thích thể hiện của mình.
“Kétttt——”
Ngay lúc ông bác còn đang thao thao bất tuyệt với đám họ hàng về chiếc xe mới của mình, đột nhiên vài tiếng phanh xe gấp gáp vang lên.
Mọi người ngẩng đầu nhìn, thì ra là mấy chiếc siêu xe thể thao vừa lái tới, cứ thế dừng lại một cách ngổn ngang ngay cạnh chiếc Mercedes của ông bác.
Trong phút chốc, tất cả mọi người đều bị sốc, không ai dám hó hé một lời. Đám họ hàng của Tô Minh bỗng dưng im phăng phắc.
Rõ ràng là họ đã bị dàn siêu xe đột ngột xuất hiện dọa cho hết hồn. Trong đó, một chiếc là Porsche 911, giá khoảng hơn 2 triệu tệ.
Nhìn sang những chiếc khác, ngay sau là một chiếc Ferrari 458, kiểu dáng cực kỳ hầm hố, giá xấp xỉ 5 triệu tệ.
Còn một chiếc nữa là Lamborghini Aventador màu trắng, giá chiếc này còn khủng hơn, khoảng 8 triệu tệ, hơn nữa bình thường có tiền cũng chưa chắc mua được.
Tổng cộng có năm chiếc xe, trong đó chiếc rẻ nhất là một chiếc coupe Mercedes-Benz E-Class, cũng phải hơn 1 triệu tệ. Tóm lại, bất kỳ chiếc nào trong số này cũng đủ sức dìm hàng chiếc SUV của bác cả Tô Minh trong một nốt nhạc.
Đừng nói là người khác, ngay cả Tô Minh khi thấy cảnh tượng hoành tráng thế này cũng hơi sững sờ, nhưng cậu nhanh chóng hoàn hồn. Cậu nhận ra chiếc Porsche 911 màu đỏ trong đó là xe của Tần Tiểu Khả.
Quả nhiên, sau khi xe dừng lại, Tần Tiểu Khả liền bước xuống. Những người trên mấy chiếc xe kia cũng lần lượt bước ra, đúng là hội bạn trời đánh của Tần Tiểu Khả, trước đây Tô Minh đã gặp họ vài lần.
Tô Minh thấy đám người này xong, không khỏi cười khổ, thầm nghĩ: “Mấy người đến đón tôi thì đến thôi, làm màu thế để làm gì?”