Lúc đầu, Tô Minh nhắn tin với Tần Tiểu Khả, nghe nói cô nhóc này muốn đến đón mình thì nghĩ bụng sẽ tiết kiệm được thời gian nên đồng ý luôn, chẳng nghĩ ngợi gì nhiều.
Nhưng sau khi chứng kiến cảnh tượng trước mắt, Tô Minh mới nhận ra một điều mà ban nãy mình không hề nghĩ tới: đám nhóc quậy này đứa nào cũng là con nhà có tiền.
Đã lái xe thì tất nhiên là xe sang. Lần trước ở trường đua, Tô Minh đã thấy qua xe của đám nhóc này rồi, ai ngờ hôm nay bọn họ lại phi thẳng năm chiếc xe thể thao hạng sang tới đây.
Người bình thường mà thấy cảnh tượng này chắc chắn sẽ kinh ngạc tột độ, bởi ngay cả trong một đám cưới siêu sang, việc gom đủ năm chiếc siêu xe cỡ này e rằng cũng là chuyện khó.
Ngay lúc ông bác cả và mọi người của Tô Minh còn đang sững sờ, cô nhóc loli tinh quái Tần Tiểu Khả đã lon ton chạy tới, ôm chầm lấy cánh tay Tô Minh và nói một cách thân mật: “Anh rể, mình đi thôi.”
“Chào anh rể ạ!”
Đám nhóc quậy do Tiểu Ba dẫn đầu hôm nay có tổng cộng mười mấy người, ngoài Tần Tiểu Khả ra còn có ba cô gái khác.
Cả đám cũng nối gót Tần Tiểu Khả đi tới trước mặt Tô Minh, rồi đồng loạt cúi người hô to một cách cung kính và đều tăm tắp: “Chào anh rể ạ.”
Dù đám nhóc này mới gặp Tô Minh hai lần, một lần ở trường đua và một lần ở quán bar Monday, nhưng sự sùng bái chúng dành cho anh thì đúng là từ tận xương tủy.
Lần đầu tiên, Tô Minh lái chiếc Wuling Hongguang thần thánh cho chiếc xe thể thao độ hít khói. Lần thứ hai, anh một mình xử đẹp đám côn đồ của Hắc Long trong quán bar. Cả hai lần đều để lại ấn tượng cực kỳ sâu sắc trong lòng đám nhóc này.
Đặc biệt là gã tóc xoăn tên Tiểu Ba, lớn tuổi nhất trong đám, chính là fan cuồng cứng của Tô Minh.
“Anh rể?”
Lần này đến lượt ông bác cả và đám họ hàng của Tô Minh ngây người. Bọn họ không ngạc nhiên vì cách xưng hô “anh rể”, nói đúng hơn là họ chẳng hề để tâm đến nó.
Điều khiến họ kinh ngạc là đám nhóc nhà giàu này lại quen biết Tô Minh. Nhìn những chiếc xe mà chúng lái, chiếc nào cũng là loại xe sang mà dân thường cả đời ao ước cũng không có được.
Nhìn lại trang phục của cả đám, cũng có thể đoán ra đây toàn là hội phú nhị đại. Ấy vậy mà đám cậu ấm cô chiêu này lại ngoan ngoãn đến lạ trước mặt Tô Minh, thái độ trông cực kỳ cung kính.
Sau khi chứng kiến cảnh tượng này, đám họ hàng của Tô Minh không khỏi kinh ngạc tột độ. Tại sao mỗi lần gặp lại Tô Minh, họ đều cảm thấy thằng nhóc này đã thay đổi quá nhiều so với Tô Minh trong trí nhớ của họ?
“Haiz…”
Tô Minh lại nở một nụ cười khổ. Vốn dĩ anh chỉ định khiêm tốn một chút, yên lặng xem ông bác mình làm màu là được, ai ngờ lại bị đám nhóc này phá đám, giờ có muốn không thể hiện cũng không xong.
Giữa những ánh mắt phức tạp và kinh ngạc của họ hàng, Tô Minh vẫn giữ vẻ mặt bình thản, quay sang nói với bố mình, ông Tô Khải Sơn: “Bố, đây là bạn của con. Mấy ngày tới con đi chơi với tụi nó, bố đừng lo.”
Tô Khải Sơn lúc này vẫn còn đang lơ mơ như trên mây, nghe con trai nói vậy thì gật gật đầu, không nói thêm gì.
“Chào bác ạ!”
Ai ngờ Tô Minh vừa dứt lời, đám nhóc quậy này như thể đã có tổ chức và kịch bản sẵn, cực kỳ lanh lợi quay sang cúi chào ông Tô Khải Sơn rồi cung kính hô: “Chào bác ạ!”
Ông Tô Khải Sơn thật thà nào đã thấy qua trận thế này bao giờ, hai tay bất giác nắm chặt lại rồi đáp: “Chào các cháu, chào các cháu!”
Trong khi đó, đám họ hàng do ông bác cả Tô Khải Hải dẫn đầu lại được phen mắt tròn mắt dẹt. Người mà họ xem thường nhất và cũng bình thường nhất trong họ hàng là Tô Khải Sơn, vậy mà giờ lại nhận được đãi ngộ cao cấp đến thế.
Đám nhóc này vì xuất thân trong gia đình giàu có nên đứa nào cũng có mắt nhìn người rất cao, việc chúng cung kính chào hỏi ai đó là chuyện cực kỳ hiếm.
Ví dụ như đám họ hàng của Tô Minh, bọn chúng chẳng thèm liếc mắt lấy một cái, chỉ nể mặt mỗi Tô Minh và ông Tô Khải Sơn mà thôi.
“Bố, vậy con đi trước nhé, chắc ngày mai hoặc ngày kia con về,” Tô Minh nói với bố.
Tiểu Ba, người lớn tuổi nhất trong đám, liền lên tiếng: “Anh rể, qua ngồi xe em đi! Tiện thể chỉ em vài đường đua xe luôn.”
Xe của Tiểu Ba chính là chiếc Lamborghini phiên bản giới hạn. Gã này cũng là fan số một của Tô Minh, chỉ mong được anh ngồi lên xe mình.
“Tiểu Ba, mày đừng có giành với tao, tao mới là fan trung thành của anh rể, để anh rể ngồi xe tao đi!”
“Cái xe cùi của mày mà cũng đòi khoe à, anh rể phải ngồi xe tao mới đúng. Xe mày có hai người ngồi sẵn rồi còn gì.”
“Tất cả im hết cho tôi!”
Tần Tiểu Khả lên tiếng dẹp loạn: “Tụi bây một hai đòi lên trời phải không? Dám giành anh rể với tao à, anh rể phải ngồi xe của tao mới đúng.”
Tô Minh trong lòng cạn lời, thầm nghĩ đám nhóc còn chưa có bằng lái này lại dám giành giật một lão tài xế như mình.
“Thôi được rồi, tôi ngồi xe Tiểu Khả nhé, xe nào cũng như nhau cả thôi. Mọi người mau lên xe chuẩn bị đi nào,” Tô Minh lên tiếng.
Đám nhóc không nói gì thêm, mười mấy người đi năm chiếc xe chắc chắn là đủ chỗ, riêng chiếc Mercedes đã ngồi được bốn người.
Nhìn năm chiếc xe thể thao hạng sang nối đuôi nhau lao đi, đám họ hàng của Tô Minh đến giờ vẫn còn trong trạng thái ngơ ngác.
Đặc biệt là ông bác cả Tô Khải Hải. Sau khi thấy dàn siêu xe của đám nhóc kia, ông nhìn lại chiếc Mercedes-Benz SUV mình vừa mới mua mà trong lòng chẳng còn chút vui vẻ nào nữa.
Ông cứ cảm thấy chiếc xe của mình sao mà ngứa mắt thế không biết. Xe của đám nhóc kia, chỉ cần lôi bừa một chiếc ra cũng đủ cho xe của ông “bay màu” trong nháy mắt.
Còn bố của Tô Minh, ông Tô Khải Sơn, vốn không phải người thích khoe khoang, liền mở lời: “Anh cả, tiền mừng đây, tôi về trước, chiều còn phải đi làm.”
Tô Khải Hải sững người một lúc. Sau màn vừa rồi, ông ta chẳng còn tâm trạng tự cao tự đại nữa, bèn nói: “Khải Sơn, nhà chú ở xa thế, hay để anh đưa về nhé.”
“Không cần đâu, tôi mặc đồ đi làm hơi bẩn, đừng để làm bẩn xe mới của anh. Tôi đi xe buýt được rồi,” nói xong, ông Tô Khải Sơn quay người rời đi.
*Bốp bốp…*
Biểu cảm trên mặt Tô Khải Hải lúc này trông khá thú vị. Ông ta cảm thấy như mình vừa bị vả vào mặt, mà còn là loại vả rất kêu nữa.
Nghĩ lại cảnh mình khoe con xe mới suốt cả buổi trời, vậy mà bạn của Tô Minh vừa đến đã lập tức cho xe của mình ngửi khói.
Tô Khải Hải nhất thời đỏ mặt, cảm thấy mình hôm nay làm trò suốt cả buổi, chẳng khác nào một gã hề tự cao tự đại.