"A?"
Thấy bản hợp đồng mà công ty mình và siêu thị Nhạc Mã mất hơn hai năm trời cũng không ký được, gã quản lý phòng kinh doanh dáng người thấp bé vẫn còn đang ngơ ngác như lạc vào trong sương.
Bất ngờ bị Tô Minh tạt cho một câu thẳng thừng, gã ta sốc toàn tập, ngớ người ra một lúc rồi buột miệng hỏi: "Tôi đã nói gì cơ?"
Lúc này, mặt gã quản lý vẫn còn sưng đỏ, trông có vẻ còn tấy hơn lúc nãy, nhưng hắn nào có lá gan đi gây sự với Tô Minh.
Ai nhìn vào cảnh tượng vừa rồi cũng hiểu, chàng trai trẻ này không hề đơn giản như vẻ bề ngoài.
Nhìn gã quản lý phòng kinh doanh với vẻ mặt ngơ ngác, Tô Minh nhếch mép cười đầy ẩn ý rồi nói: "Nghĩ không ra à? Vậy để tôi nhắc cho anh nhớ nhé."
"Nếu tôi nhớ không nhầm, lúc trước anh đã tuyên bố chắc nịch rằng, nếu tôi có thể đàm phán thành công hợp đồng này, anh sẽ để chú tôi làm quản lý." Tô Minh cất lời.
"Toang rồi..."
Gã quản lý phòng kinh doanh lúc này mới sực nhớ ra câu nói buột miệng lúc nãy của mình, không ngờ Tô Minh lại ghim kỹ đến vậy.
"Chẳng lẽ thằng nhãi này định làm thật à?" Gã quản lý chợt có dự cảm không lành.
"Có chuyện này sao?"
Không còn nghi ngờ gì nữa, nhân vật chính của cả khán phòng lúc này chính là Tô Minh. Kẻ ngốc cũng nhìn ra điều đó. Ông chủ Lưu của công ty thực phẩm lập tức lên tiếng hỏi.
"Chuyện này..."
Chuyện thế này sao gã quản lý dám thẳng thừng thừa nhận, đó chẳng khác nào tự vả vào mặt mình. Đánh chết hắn cũng không nói, mà những người khác cũng chẳng dám hé răng.
Ông chủ Lưu thấy không ai lên tiếng, liền tiện tay chỉ một người: "Cậu, nói cho tôi nghe xem đã xảy ra chuyện gì."
"Chuyện là thế này..."
Sếp lớn đã lên tiếng, nhân viên kia nào dám trái lời, lập tức kể lại toàn bộ sự việc từ đầu đến cuối. Cứ mỗi câu nói thốt ra, thân thể gã quản lý thấp bé lại không kìm được mà run lên một chút.
Rõ ràng là gã đã ý thức được, lần này tám phần là toang thật rồi.
"Đúng là vô pháp vô thiên!"
Quả nhiên, vừa nghe chuyện ân oán giữa gã quản lý phòng kinh doanh với Tô Minh và Thẩm Lập Quân, ông chủ Lưu của công ty thực phẩm lập tức nổi giận. Chỉ cần nghe qua là ông ta cũng có thể tưởng tượng ra thái độ của gã quản lý lúc đó.
Phải biết rằng, hôm nay có thể hợp tác với siêu thị Nhạc Mã, trông thì có vẻ là do họ gặp may mắn, nhân phẩm bùng nổ, nhưng thực chất chỉ nhờ một câu nói của Tô Minh mà thôi.
Vì vậy, ông chủ Lưu thừa hiểu, đắc tội ai cũng được chứ không thể đắc tội chàng trai trẻ sâu không lường được này. Vừa nghe cấp dưới của mình dám chọc vào Tô Minh, ông chủ Lưu tức sôi máu.
"Cút ngay cho tôi! Bắt đầu từ ngày mai, anh không cần đến công ty làm việc nữa." Ông chủ Lưu lập tức quát vào mặt gã quản lý.
Gã quản lý cũng là người biết điều, nghe xong câu này, lòng gã lập tức nguội lạnh như tro tàn. Gã không nói gì thêm, vì hiểu rằng nói nữa cũng vô ích.
Ông chủ nhất quyết phải lấy gã ra "khai đao" để thể hiện thái độ với Tô Minh, nên việc gã bị cuốn gói ra đi là điều tất nhiên. Có cầu xin thế nào cũng vô dụng. Muốn trách thì chỉ có thể tự trách mình đã không cẩn thận chọc phải một tên giả heo ăn thịt hổ.
Thấy một nhân vật có vai vế như gã quản lý mà cũng bị đuổi việc thẳng thừng, đám nhân viên phòng kinh doanh nhất thời sợ đến mức không dám hó hé thêm lời nào.
Phải biết, vừa rồi bọn họ cũng hùa theo sau lưng quản lý để châm chọc mỉa mai. Nếu Tô Minh muốn tính sổ, e rằng không một ai trong số họ thoát được.
"Anh là Thẩm Lập Quân, đúng không?"
Xử lý xong gã quản lý, ông chủ Lưu chẳng thèm liếc nhìn lấy một cái, trực tiếp quay đầu sang Thẩm Lập Quân, nở một nụ cười hiền lành và nói.
Thẩm Lập Quân đến "Công ty TNHH Thực phẩm Lệ Đạt" chưa đầy một tháng, căn bản chưa từng gặp mặt ông chủ. Bất ngờ được sếp lớn nói chuyện khách sáo như vậy, ông lập tức vừa mừng vừa lo, đáp: "Chào ông chủ, tôi là Thẩm Lập Quân."
"Lần này công ty ký được hợp đồng với siêu thị Nhạc Mã, công lao của anh rất lớn. Để khen thưởng, tôi quyết định bổ nhiệm anh làm quản lý mới của phòng kinh doanh." Ông chủ Lưu vừa cười vừa vỗ vai Thẩm Lập Quân.
Ông chủ Lưu này thừa biết mối quan hệ giữa Thẩm Lập Quân và Tô Minh chắc chắn không tầm thường. Có một nhân vật ngầu lòi như vậy chống lưng, Thẩm Lập Quân muốn làm gì trong công ty này mà chẳng được. Vì vậy, ông chủ Lưu không chút do dự mà trao vị trí quản lý phòng kinh doanh cho Thẩm Lập Quân.
Các nhân viên khác nghe xong đều ngây cả người. Mọi chuyện diễn ra quá đột ngột. Thẩm Lập Quân vốn dĩ hôm nay phải cuốn gói ra đi, kết quả lại một bước lên mây, trở thành quản lý.
Vốn dĩ Thẩm Lập Quân chỉ là một lính mới bị mọi người xem thường, vậy mà trong chớp mắt đã biến thành sếp trực tiếp của họ. Đời người đúng là lên voi xuống chó, khó lường thật.
Hơn nữa, Thẩm Lập Quân còn lập nên một kỷ lục: từ trước đến nay chưa có ai vào công ty chưa đầy một tháng đã được lên làm quản lý. Tốc độ này còn nhanh hơn cả tên lửa!
Nhất thời, ánh mắt mọi người nhìn Thẩm Lập Quân không chỉ có ngưỡng mộ mà còn xen lẫn cả sự kính nể.
Điều khiến mọi người được một phen mở mang tầm mắt nữa là, ông chủ Lưu lại bồi thêm một câu: "Lão Thẩm, anh cứ làm việc cho tốt, qua một thời gian nữa tôi sẽ cân nhắc thăng chức tiếp cho anh."
Mọi người lại được một phen chấn kinh, thầm nghĩ: "Đù má, đã là quản lý phòng kinh doanh rồi, còn thăng chức nữa? Đúng là người so với người tức chết người mà."
Tô Minh khá hài lòng với vị ông chủ Lưu này, ít nhất cũng là người biết điều. Mình cho người ta chút lợi, người ta biết cách báo đáp. Như vậy, sau này Tô Minh cũng không cần lo lắng chú Thẩm sẽ bị đối xử bất công trong công ty nữa.
"Chú Thẩm, ở đây không còn việc gì nữa rồi, chú cứ ở lại làm việc đi nhé, cháu đi trước đây." Tô Minh chào Thẩm Lập Quân một tiếng, rồi cùng vị Tổng Giám đốc của siêu thị Nhạc Mã rời đi.
Còn gã nhân viên kinh doanh tên Trần Dịch Lâm kia, cả người run lẩy bẩy, cũng lủi thủi đi theo sau.
"Anh còn đứng ngây ra đó làm gì? Cút mau cho tôi!"
Sau khi Tô Minh và những người khác rời đi, trong phòng họp chỉ còn lại người của "Công ty TNHH Thực phẩm Lệ Đạt". Ông chủ Lưu liếc nhìn gã quản lý phòng kinh doanh, lập tức mắng to.
Gã quản lý bị chửi mà không dám hó hé nửa lời, chỉ có thể lủi thủi quay về văn phòng thu dọn đồ đạc.
"Lão Thẩm, làm việc cho tốt nhé, sau này công ty phải trông cậy vào anh nhiều rồi." Lúc này, ông chủ Lưu lại quay sang nói với Thẩm Lập Quân một cách thân mật.
Rõ ràng là ông chủ Lưu không hề coi Thẩm Lập Quân là cấp dưới. Trong mắt ông ta lúc này, Thẩm Lập Quân chính là một "cái đùi vàng" cực lớn, nhất định phải hầu hạ cho thật tốt.
"Quản lý Thẩm, chúc mừng anh nhé."
"Sau này chúng tôi xin theo dưới trướng quản lý Thẩm kiếm cơm, mong quản lý Thẩm chiếu cố nhiều hơn."
"Tôi nhìn phát là biết ngay quản lý Thẩm giỏi hơn gã quản lý cũ nhiều."
Đợi ông chủ Lưu đi rồi, đám nhân viên phòng kinh doanh liền xúm lại trước mặt Thẩm Lập Quân, tuôn ra một tràng lời lẽ nịnh nọt. Giờ đây, Thẩm Lập Quân đã là sếp của họ.
✶ Thiên Lôi Trúc ✶ Dịch cộng đồng