Ở công ty, Thẩm Lập Quân đã trải qua một ngày như mơ, được thăng chức nhanh như tên lửa lên làm quản lý bộ phận kinh doanh, hưởng chế độ đãi ngộ cao ngất ngưởng.
Mãi đến lúc tan làm, đứng chờ xe buýt về nhà, Thẩm Lập Quân vẫn còn cảm thấy lâng lâng. Mọi chuyện hôm nay cứ như không thật, nhưng ông biết rất rõ, tất cả thay đổi này đều là nhờ có Tô Minh.
Kể từ hôm nay, cuộc sống của Thẩm Lập Quân ở công ty chắc chắn sẽ có một sự thay đổi long trời lở đất so với trước kia.
"Sao rồi, chuyện hợp đồng ở công ty các ông hôm nay thế nào rồi?"
Thẩm Lập Quân vừa về đến nhà, Thẩm Mộc Khả và Lưu Quế Lan đã ở sẵn trong nhà, sốt ruột ngóng trông. Vừa thấy Thẩm Lập Quân, Lưu Quế Lan liền hỏi ngay.
Thẩm Lập Quân đặt chiếc cặp da màu đen trong tay lên bàn rồi nói: “Yên tâm đi, mọi chuyện giải quyết xong cả rồi. Tô Minh đã ra tay thì đúng là khác hẳn.”
"Mọi người không biết đâu, tay quản lý thường ngày vênh váo tự đắc của chúng tôi hôm nay sợ đến xanh mặt luôn. Mà này, tôi còn có một tin cực kỳ quan trọng muốn báo đây.” Thẩm Lập Quân cố tình úp mở.
"Tin quan trọng gì thế?"
Quả nhiên, sự tò mò của hai mẹ con Lưu Quế Lan và Thẩm Mộc Khả lập tức bị khơi dậy, cả hai cùng nhìn Thẩm Lập Quân hỏi.
Thẩm Lập Quân mỉm cười, cũng không trêu họ nữa mà nói thẳng: "Hôm nay thương vụ thành công, sếp đã trực tiếp đề bạt tôi lên làm quản lý bộ phận kinh doanh rồi.”
"Thật hay giả vậy?" Hai mẹ con lập tức lộ vẻ vui mừng khôn xiết.
"Đương nhiên là thật, tôi lừa mọi người làm gì." Thẩm Lập Quân rõ ràng đang rất vui, liền nói.
Trong nháy mắt, Lưu Quế Lan và Thẩm Mộc Khả đều mừng rỡ vô cùng. Không ngờ hôm nay Thẩm Lập Quân không những không mất việc mà ngược lại còn trong rủi có may. Lưu Quế Lan liền nói: "Hôm nay tôi phải vào bếp làm thêm vài món ngon để chúc mừng ông mới được."
"Thôi khỏi, đừng bày vẽ tốn công làm gì, ăn tạm gì cũng được rồi."
Thẩm Lập Quân gọi Lưu Quế Lan đang định đi vào bếp lại, rồi nói: "Bố biết mình là ai chứ, sếp đề bạt bố như vậy hoàn toàn là vì nể mặt Tô Minh thôi.”
Thẩm Lập Quân hiểu rất rõ những gì đã xảy ra hôm nay, tất cả đều là nhờ Tô Minh. Nếu không có cậu ra mặt, có lẽ giờ này ông đã là một kẻ thất nghiệp.
Sau đó, Thẩm Lập Quân kể lại toàn bộ câu chuyện từ đầu đến cuối. Nghe xong, hai mẹ con Lưu Quế Lan và Thẩm Mộc Khả lại chẳng hề thấy ngạc nhiên chút nào.
Lưu Quế Lan còn khá bình tĩnh nói: "Em đã biết Tô Minh rất lợi hại mà, cậu ấy còn có bản lĩnh hơn chúng ta tưởng tượng nhiều."
"Mà nói đi cũng phải nói lại, thằng bé Tô Minh này thật sự quá tốt, đã giúp nhà chúng ta không biết bao nhiêu lần rồi." Lưu Quế Lan nói thêm.
Chưa kể lần trước giúp Thẩm Lập Quân giải quyết nợ nần cờ bạc còn khiến ông tỉnh ngộ, rồi đến vụ giải tỏa đền bù cách đây không lâu, và hôm nay lại giúp ông giải quyết chuyện công việc. Cái ơn nhà mình nợ Tô Minh đúng là trả không hết.
Nói rồi, Lưu Quế Lan quay sang nhìn Thẩm Mộc Khả, khiến cô nàng ngơ ngác không hiểu gì. Thẩm Mộc Khả ngạc nhiên hỏi: "Mẹ, mẹ nhìn con chằm chằm làm gì thế?"
"Mẹ phải dặn dò con một tiếng." Lưu Quế Lan nói tiếp: "Tô Minh ưu tú như vậy, con phải giữ cho thật chặt, đừng để mấy đứa con gái bên ngoài cướp mất đấy."
Thẩm Mộc Khả: "..."
——————————————
Tô Minh về nhà, đánh một giấc no nê rồi mới dậy đi sang chỗ Tần Thi Âm. Ăn tối xong lại về nhà, một ngày trôi qua khá là chill.
Thế nhưng vào khoảng hơn tám giờ tối, Tô Minh vừa về nhà chưa được bao lâu thì điện thoại bỗng reo lên.
"Ai lại tìm mình giờ này nhỉ?"
Tô Minh thấy rất lạ, thầm nghĩ trong bụng: tuyệt đối đừng có rủ mình ra ngoài. Anh chàng đang lười hết chỗ nói, thế nên lúc cầm điện thoại lên, anh thầm quyết: Nếu không phải con gái gọi thì nhất quyết không ra khỏi nhà.
"Xin hỏi ai vậy?" Tô Minh cầm điện thoại lên, thấy là một số lạ thì hơi ngớ người, sau đó mới bắt máy.
"Là tôi, Trình Nhược Phong!"
Bên kia đầu dây truyền đến một giọng nói khá trầm. Tô Minh nhận ra ngay đó là Trình Nhược Phong, bèn hỏi: "Sao lại gọi cho tôi?"
"Vết thương gần khỏi rồi, muốn mời cậu uống ly rượu, coi như cảm ơn ơn cứu mạng lần trước." Trình Nhược Phong nói, cố tỏ ra thật thản nhiên.
“Mời tôi uống rượu à?” Tô Minh không nhịn được trêu: “Không phải là ông định chuốc say tôi, rồi sau đó...”
"Tôi không có hứng thú với đàn ông." Trình Nhược Phong đáp ngay.
Tô Minh lúc này mới nói: "Ông hiểu lầm rồi, ý tôi là, ông sẽ không nhân lúc tôi say xỉn rồi lại ám sát tôi đấy chứ?”
Trình Nhược Phong: "..."
Trêu gã này một chút, Tô Minh mới nghiêm túc trở lại: "Uống ở đâu?"
"Cậu chọn chỗ đi, tôi không rành thành phố Ninh lắm." Trình Nhược Phong nói qua điện thoại.
"Để tôi qua tìm ông trước, rồi hai chúng ta tìm chỗ uống sau." Tô Minh nói rồi cúp máy.
Vốn đã tự nhủ không phải con gái gọi thì tuyệt đối không đi, nhưng gã Trình Nhược Phong này hiếm khi mời khách một lần, Tô Minh cảm thấy vẫn nên nể mặt hắn một chút.
Bắt taxi đến khu nhà của Trường Mao, Tô Minh liền gọi cho Trình Nhược Phong, bảo hắn xuống dưới.
Hai gã đàn ông tìm chỗ nhậu thì khá dễ, không phiền phức như đi ăn với phụ nữ, còn phải chọn nơi nào có không khí lãng mạn.
Đối với đàn ông, chỗ uống rượu hợp nhất chắc chắn là mấy quán nướng vỉa hè, vừa ăn xiên nướng vừa uống bia mới là sảng khoái nhất.
Họ tìm được một quán nướng gần nhà Trường Mao, trông cũng khá đông khách. Tô Minh và Trình Nhược Phong ngồi xuống, gọi một đống đồ ăn và một két bia.
Trình Nhược Phong trực tiếp mở hai chai bia, đưa một chai cho Tô Minh, động tác trông khá thành thạo. Tô Minh liếc nhìn Trình Nhược Phong, luôn cảm thấy người này đã có gì đó thay đổi so với trước kia, nhưng cụ thể là thay đổi gì thì anh cũng không nói rõ được.
“Nào, làm một ly!”
Trình Nhược Phong cầm chai bia cụng với Tô Minh một cái, sau đó cả hai cùng uống cạn. Uống bia thì nhằm nhò gì với Tô Minh, chẳng cần phải dùng đến skill của Gragas.
“Giờ vết thương lành rồi, thế lần ám sát tiếp theo chuẩn bị bắt đầu lúc nào, để tôi còn chuẩn bị mà đi cứu ông chứ.” Tô Minh cười trêu một câu.
Vẻ mặt Trình Nhược Phong có chút lúng túng, có lẽ là nghĩ đến hai lần ám sát thất bại trước đó của mình, hắn chỉ biết lắc đầu.