Tô Minh mất ngủ.
Đêm qua bị hệ thống dọa cho một phen như thế, dù có tâm lý vững đến mấy thì e là cũng chẳng tài nào ngủ nổi.
Mấy nhân vật chính trong tiểu thuyết cứ hễ nhận được hệ thống là gái đẹp vây quanh, tha hồ vả mặt mấy tên phú nhị đại, xử lý mấy gã thiếu gia hống hách, rồi thành công bước lên đỉnh cao cuộc đời.
Kết quả đến lượt mình thì mọi thứ lại khác hẳn. Chỗ tốt chưa thấy đâu, đùng một cái đã dính ngay nhiệm vụ nguy hiểm đến tính mạng, Tô Minh cảm giác như mình đang bị đem ra làm trò đùa vậy.
Dù trong lòng vẫn luôn tự hỏi liệu có phải Tiểu Na cố ý dọa mình hay không, nhưng cứ nghĩ đến cái tính cách bựa của hệ thống này, Tô Minh lại cảm thấy chuyện này mười phần thì có đến tám chín phần là thật.
Cả đêm ngủ không ngon giấc, nhưng sáng sớm Tô Minh vẫn phải dậy, vác theo cặp mắt thâm quầng đến trường đi học, hôm nay không thể đi trễ được nữa.
Mang tâm trạng nặng trĩu đến trường, lại thêm tối qua ngủ không đủ giấc, cả người Tô Minh trông phờ phạc hẳn, ai nhìn cũng nhận ra.
Đặc biệt là trong tiết Văn của Lão Vu Bà, hôm nay Tô Minh vẫn phải đứng học, chỉ lơ đãng một chút là bị bà ta phát hiện ngay.
Lão Vu Bà thuộc tuýp người mãn kinh sớm, tính tình cực kỳ khó chịu, không có chuyện gì cũng thích kiếm cớ gây sự với học sinh, đương nhiên sẽ không bỏ qua cho một Tô Minh đang mất tập trung.
Bà ta hỏi thẳng: "Tô Minh, tôi vừa mới phân tích đoạn văn này đã sử dụng những biện pháp tu từ nào, em tổng kết lại cho tôi xem."
Tô Minh lúc này mới hoàn hồn, ban nãy bà ta nói gì cậu chẳng nghe lọt tai chữ nào, đành lí nhí đáp: "Em không biết ạ."
"Học dốt thì phải chăm chú nghe giảng, nếu đến cả bản thân em cũng từ bỏ chính mình thì em hết thuốc chữa thật rồi đấy." Lão Vu Bà khinh bỉ liếc Tô Minh một cái rồi nói tiếp: "Thẩm Mộc Khả, em tổng kết lại đi."
Nghe thấy ba chữ "Thẩm Mộc Khả", lòng Tô Minh khẽ động, cái tên này đã ám ảnh cậu suốt cả đêm qua.
Thẩm Mộc Khả ngồi ở dãy thứ hai giữa lớp, quanh năm suốt tháng vững vàng ở vị trí hạng nhất, thuộc kiểu học bá vừa xinh đẹp vừa giỏi giang.
Ngay khi Thẩm Mộc Khả đứng dậy, gần như toàn bộ ánh mắt trong lớp đều đổ dồn về phía cô, ngay cả Lão Vu Bà hung dữ là thế mà vẻ mặt cũng dịu đi vài phần.
Lúc này, ánh mắt Tô Minh cũng dán chặt vào bóng hình xinh đẹp của Thẩm Mộc Khả, ngay cả bóng lưng của cô cũng khiến người ta cảm thấy thật mãn nhãn.
Trước đây, mỗi khi chán học, Tô Minh cũng hay ngắm bóng lưng của Thẩm Mộc Khả. Ngắm gái đẹp giúp thời gian trôi nhanh hơn, đây là định luật của Einstein đấy.
Nhưng hôm nay, ánh mắt Tô Minh nhìn Thẩm Mộc Khả rõ ràng không còn đơn thuần như vậy nữa. Rốt cuộc phải làm sao để có được hảo cảm của Thẩm Mộc Khả đây? Tô Minh cảm thấy độ khó của nhiệm vụ này còn cao hơn cả việc bắt cậu phải nỗ lực học hành để thi đỗ vào một trường đại học top đầu.
Mang bữa sáng cho Thẩm Mộc Khả? Hay là mua một bó hoa tặng cô ấy? Hoặc là mỗi ngày lúc cô ấy đi thu bài tập thì mình giúp một tay?
Những ý nghĩ này vừa lóe lên đã bị Tô Minh gạt phắt đi. Mấy chiêu này đối với một cô gái ở đẳng cấp của Thẩm Mộc Khả thì chắc chắn vô dụng, huống hồ chắc chắn đã có không ít người thử qua rồi. Nếu Tô Minh mà làm theo, e là sẽ phản tác dụng, khiến Thẩm Mộc Khả thêm chán ghét.
Cả một ngày cứ thế trôi qua trong mơ hồ, đến tối tan học mà Tô Minh vẫn chưa nghĩ ra được cách nào khả thi, cảm giác hoàn toàn bế tắc.
Cậu từ chối lời mời đi ăn đồ nướng của thằng bạn thân Giang Tiểu Quân, một mình đeo cặp sách về nhà, trong đầu vẫn miên man suy nghĩ đủ mọi cách. Dùng một câu nói sáo rỗng thì, thời gian của mình không còn nhiều nữa.
Hôm nay, để tránh đám đông, Tô Minh cố tình đi ra bằng cổng sau của trường. Nào ngờ vừa ra khỏi cổng sau được vài bước, cậu đã thấy bóng dáng xinh đẹp của Thẩm Mộc Khả.
Hóa ra Thẩm Mộc Khả cũng đi cổng sau mỗi ngày, cô đeo cặp sách, trông có vẻ đang chuẩn bị về nhà. Trong đầu vẫn còn ám ảnh nhiệm vụ của hệ thống, Tô Minh cứ thế ma xui quỷ khiến mà đi theo sau Thẩm Mộc Khả.
Tô Minh đi rất cẩn thận, giữ khoảng cách với Thẩm Mộc Khả chừng 20 mét để đảm bảo không bị phát hiện.
Thế nhưng, điều mà Tô Minh hoàn toàn không để ý là, ngoài cậu ra, còn có vài kẻ khác cũng đang lén lút bám theo Thẩm Mộc Khả.
Tô Minh đi theo chưa được bao xa thì đột nhiên có mấy người từ phía trước tăng tốc, chặn đường Thẩm Mộc Khả đang yên tĩnh bước đi.
Biến cố bất ngờ này khiến Tô Minh cũng phải dừng bước. Nhìn kỹ lại, cậu phát hiện mấy người này đều học cùng lớp với mình, tên cầm đầu là Tống Triết, một phú nhị đại chính hiệu, ngày thường ở trường luôn ngang ngược, hống hách.
Ba kẻ còn lại đều là tay sai của Tống Triết, suốt ngày bám đuôi hắn để ăn ké uống chùa, tiện thể cáo mượn oai hùm.
Thấy bọn chúng chặn đường Thẩm Mộc Khả, Tô Minh hiểu ra ngay. Tống Triết là kẻ theo đuổi Thẩm Mộc Khả nổi tiếng khắp trường, thậm chí vì hắn mà không ít nam sinh có ý với Thẩm Mộc Khả cũng sợ hãi không dám thổ lộ.
Chỉ tiếc là Thẩm Mộc Khả chưa bao giờ cho hắn sắc mặt tốt. Gã này đã không biết bao nhiêu lần bị Thẩm Mộc Khả từ chối phũ phàng.
Tô Minh lập tức sáng mắt lên, cơ hội mà mình tìm cả ngày trời, hình như đến thật rồi.
Tống Triết chặn Thẩm Mộc Khả lại, trên mặt lộ ra nụ cười như thể âm mưu đã thành công, nói: "Bạn học Mộc Khả, tối nay tôi muốn mời cậu đi ăn cơm, hy vọng cậu có thể nể mặt."
Trong mắt Thẩm Mộc Khả thoáng qua một tia bối rối, nhưng vẻ mặt vẫn rất bình tĩnh, cô từ chối thẳng thừng không chút nể nang: "Không được, tôi phải về nhà làm bài tập."
"Bài tập thì có gì hay mà làm." Tống Triết khinh thường nói: "Hơn nữa thành tích của cậu tốt như vậy, làm bài tập chẳng phải dễ như trở bàn tay sao, ăn cơm xong về làm cũng được mà."
Làm bài tập vốn không phải mấu chốt, không muốn đi ăn cùng hắn mới là trọng điểm. Thẩm Mộc Khả khẽ nhíu mày, nói: "Tránh ra, tôi phải về nhà."
Nhưng Tống Triết không hề có ý định tránh đường. Hắn dẫn người đến chặn Thẩm Mộc Khả hôm nay là có kế hoạch từ trước. Tống Triết theo đuổi Thẩm Mộc Khả gần một năm trời mà chẳng nhận được chút thiện cảm nào.
Đại thiếu gia Tống Triết vốn tính tình cao ngạo tất nhiên không chịu nổi nữa, hắn đã suy nghĩ kỹ lại các chiêu trò theo đuổi của mình và cảm thấy bản thân nên chủ động hơn.
Tống Triết không hề có ý tránh ra, mặt dày nói: "Mộc Khả, tôi đặt nhà hàng xong cả rồi, nể mặt chút đi chứ?"
Ngay lúc Thẩm Mộc Khả không biết phải làm sao, Tô Minh xuất hiện, không chút khách khí nói thẳng vào mặt Tống Triết: "Người ta đã từ chối rồi, mày còn bám riết không tha thì có hay ho gì không?"
"Tô Minh, mày ngứa đòn phải không? Biến nhanh lên, đừng có xía vào chuyện của người khác." Lúc này, một gã to con đứng sau Tống Triết lên tiếng.
Gã này tên là Lý Đại Lôi, một trong những tên tay sai của Tống Triết, cao gần mét chín, trông cao to lực lưỡng.
Tống Triết cũng khó chịu liếc Tô Minh một cái, lạnh lùng nói: "Mày muốn chết à?"
Lúc này Tô Minh đã chẳng còn quan tâm gì nữa, bị đánh một trận thì cứ bị đánh thôi, dù sao cũng tốt hơn là mất mạng.
Vì vậy, Tô Minh vẫn kiên quyết đứng vững, chỉ vào Thẩm Mộc Khả ở bên cạnh và nói: "Đánh tao cũng được, nhưng chúng mày không được đụng vào cô ấy!"