Thẩm Mộc Khả kinh ngạc, đôi mắt to xinh đẹp của cô khẽ chớp. Cô biết Tô Minh là bạn học cùng lớp với mình.
Nhưng nếu nhớ không lầm thì hai người gần như chưa từng nói chuyện với nhau, chứ đừng nói là có giao tình gì, tại sao cậu ấy lại ra mặt giúp mình? Hơn nữa, người cậu ấy đang đối mặt lại là trùm trường Tống Triết cơ mà.
Mấy tên đàn em đi theo Tống Triết đều không nhịn được cười. Trước đây, chúng gần như chẳng có ấn tượng gì về một Tô Minh mờ nhạt trong lớp, không ngờ thằng này lại tự mình nhảy ra tìm chết.
Ai dám phá hỏng chuyện tốt của Tống Triết hắn, kẻ đó chính là đối đầu với hắn. Tống đại thiếu gia không chút khách khí nói:
— Thằng ranh, mày giả ngầu trước mặt tao à? Đại Lôi, đánh nó cho tao!
— Đừng đánh cậu ấy! — Thẩm Mộc Khả thấy mấy người sau lưng Tống Triết thật sự chuẩn bị ra tay liền vội hét lên, cô không muốn vì mình mà làm liên lụy đến Tô Minh.
Thế nhưng lời của Thẩm Mộc Khả chẳng có tác dụng gì, Lý Đại Lôi liền tung một cú đấm thẳng vào ngực Tô Minh.
Đối mặt với cú đấm đầy uy lực của Lý Đại Lôi, Tô Minh nhắm mắt lại, miệng lẩm bẩm một tiếng “A di đà phật”, thầm nghĩ cú đấm này của tên súc sinh Lý Đại Lôi chắc đủ để mình ngất luôn quá.
— Ái u!
Cú đấm dùng hết tám phần sức lực của Lý Đại Lôi đã giáng thẳng vào ngực Tô Minh. Với cái thân hình còm nhom của Tô Minh, Lý Đại Lôi tự tin cú đấm này có thể khiến cậu nằm liệt giường mấy ngày.
Một cú đấm giáng xuống, một tiếng hét thảm vang lên, nhưng người hét lên không phải là Tô Minh bị đánh, mà ngược lại là Lý Đại Lôi, kẻ ra tay.
Lúc này, Lý Đại Lôi hơi khom người, tay trái ôm lấy bàn tay phải vừa dùng để đấm người, ngũ quan nhăn nhó lại, trông có vẻ vô cùng đau đớn.
Cảnh tượng này khiến tất cả mọi người đều ngớ ra, thầm nghĩ Lý Đại Lôi đang giở trò gì vậy? Trước đây thấy hắn đánh người bao nhiêu lần cũng chưa từng xảy ra tình huống này, chẳng lẽ thằng này đang diễn kịch? Mà phải công nhận, diễn xuất này cũng đỉnh phết.
Tô Minh lúc này còn hoang mang hơn, tự hỏi: “Thằng Lý Đại Lôi này có đánh mình không vậy? Sao ngực mình không đau chút nào?”
— Skill bị động [Hoa Cương Nham Hộ Thuẫn] của Malphite đã tự động kích hoạt khi ký chủ bị tấn công. — Đúng lúc này, giọng nói của Tiểu Na vang lên trong đầu Tô Minh.
Tô Minh lúc này mới vỡ lẽ. Trong đầu cậu hiện lên biểu tượng skill bị động của Malphite. Cú đấm vừa rồi của Lý Đại Lôi quả thật rất mạnh, đã đánh vỡ lớp [Hoa Cương Nham Hộ Thuẫn] trên người Tô Minh.
Nhưng kỹ năng này chỉ có thời gian hồi chiêu mười giây. Trong lúc Lý Đại Lôi đang ôm tay mặt mày đau đớn thì kỹ năng đã hồi chiêu xong, lớp khiên lại được làm mới.
— Đại Lôi, có chuyện gì vậy? — Tống Triết thấy vẻ mặt đau đớn của Lý Đại Lôi liền lên tiếng hỏi.
Lý Đại Lôi cũng không hiểu rốt cuộc là chuyện gì, chỉ cảm thấy cú đấm vừa rồi như đập vào một tảng đá cứng rắn, cảm giác đau đớn tột độ lan khắp nắm tay.
Nhưng Lý Đại Lôi cũng không thể nói thẳng là mình đánh người mà lại làm đau tay mình được, liền đứng thẳng người lên, chống chế:
— Không sao, vừa rồi em lỡ bị chuột rút tay thôi.
Tống Triết không chút nghi ngờ, chỉ vào hai tên còn lại nói:
— Tới đây, hai đứa mày lên, đánh nó cho chết cho tao!
Hai tên đàn em còn lại của Tống Triết không biết Lý Đại Lôi đang đau khổ thế nào, còn tưởng cơ hội thể hiện của mình đã đến, mắt liền sáng rực lên rồi tiến về phía Tô Minh.
Tô Minh lúc này đã khôn ra rồi. Biết cái skill bị động của Malphite mà mình quay trúng hôm qua dễ dùng như vậy, cậu liền trực tiếp ngồi xổm xuống, hai tay ôm đầu, ra vẻ “tao để mày đánh, tuyệt đối không trả đòn”.
Hai tên đàn em của Tống Triết càng thêm khinh bỉ Tô Minh, đúng là một thằng nhát gan, đến cả đánh trả cũng không dám.
“Binh! Bốp! Bốp!”
Tô Minh ngồi xổm dưới đất như một bao cát thịt, không hề đánh trả, mặc cho hai tên kia đấm đá túi bụi lên người mình.
Có điều, sức của hai tên này kém xa Lý Đại Lôi, không thể phá vỡ lớp khiên trên người Tô Minh ngay lập tức. Sau khi đấm vài cú, chúng mới phá được lớp [Hoa Cương Nham Hộ Thuẫn] của cậu.
Nhưng lúc này, cả hai đã không thể ra tay được nữa, mấy cú đấm vừa rồi khiến hai tay chúng đau ê ẩm.
Tống Triết lúc này có chút kinh ngạc, thầm nghĩ: “Mấy thằng này bình thường bắt nạt người khác đứa nào đứa nấy hổ báo lắm cơ mà, sao hôm nay lại biết điều thế, chẳng lẽ vì có Thẩm Mộc Khả ở đây?”
Nhưng Tống Triết cũng chẳng bận tâm nhiều, hắn vênh váo bước đến trước mặt Tô Minh, nói:
— Tô Minh, còn giả ngầu nữa không? Đừng trách tao không nhắc mày, giả bộ với tao là phải trả giá đắt đấy!
Thực ra bị đánh nãy giờ Tô Minh chẳng có cảm giác gì, trong lòng càng thêm không sợ hãi, cậu nói thẳng:
— Vẫn câu nói đó, đánh tao thì được, nhưng không được phép làm phiền Thẩm Mộc Khả!
— Mẹ kiếp!
Tống Triết vừa nghe Tô Minh vẫn còn giả ngầu với mình, cơn giận bốc lên ngùn ngụt, vung một cái tát về phía đầu cậu.
Tô Minh phản ứng nhanh hơn, trực tiếp đưa tay lên đỡ. Cú tát của Tống Triết đập vào cánh tay Tô Minh. Skill bị động của Malphite đã hồi chiêu xong, cú tát này của Tống Triết chẳng khác nào đập vào đá hoa cương.
Tống Triết cố nén không kêu ra tiếng. Đã đánh thì không thể chỉ đánh một cái, thế là hắn lao vào đấm đá túi bụi.
Kết quả là càng đánh càng đau, mỗi lần ra tay Tống Triết đều cảm thấy như mình đang đấm vào đá. Hơn nữa, thằng này thể chất vốn yếu, đánh mấy cái còn chưa phá được khiên của Tô Minh đã phải dừng tay.
Lúc này, hai tay Tống Triết run lên nhè nhẹ, nhưng mặt vẫn giữ vẻ vênh váo, hắn gằn giọng với Tô Minh:
— Thằng ranh, mày cứ chờ đấy cho tao, chuyện hôm nay tao nhớ kỹ rồi!
— Chúng ta đi! — Vứt lại một câu hăm dọa, Tống Triết liền dẫn ba tên đàn em rời đi.
Không phải Tống Triết không muốn tiếp tục mời Thẩm Mộc Khả nữa, mà là hai bàn tay hắn đau không chịu nổi.
— Lão đại, chúng ta đi đâu vậy? — Lý Đại Lôi đi được vài bước liền hỏi.
Tống Triết mặt mày âm u nói:
— Đến bệnh viện.
— Đến bệnh viện làm gì ạ?
— Tay lão tử đau! — Tống Triết bực bội nói.
— Lão đại, tay anh cũng đau ạ? — Mấy tên kia đồng thanh hỏi.
Tống Triết lúc này mới ngạc nhiên, hỏi lại:
— Tay chúng mày cũng đau à?
Lý Đại Lôi ôm bàn tay phải, nói:
— Tống thiếu, vừa rồi em không dám nói, thật ra sau khi em đấm thằng đó một cái, tay em đã đau rồi.
Tống Triết: “…”
Cả đám tìm được một phòng khám gần đó. Bác sĩ phòng khám khoảng hơn 50 tuổi, đeo một cặp kính lão. Ông nhìn kỹ, phát hiện mu bàn tay của mấy đứa này đều sưng đỏ, chắc chắn là đã va chạm với vật cứng.
— Xì…
Lúc bác sĩ bôi dầu hồng hoa lên mu bàn tay Tống Triết, hắn hít một hơi khí lạnh, bảo bác sĩ nhẹ tay một chút.
Bác sĩ hỏi:
— Mấy đứa mày đấm tường hay đấm đá thế?
Tống Triết không khỏi liếc mắt nhìn ông bác sĩ, thầm nghĩ: “Lão tử đây cũng đâu có ngu mà đi đấm tường, đấm đá làm gì.” Hắn đáp:
— Đánh người ạ.
— Hề hề…
Ông bác sĩ đeo kính lão cười lạnh một tiếng, nói:
— Tưởng tôi ít học à? Đánh người mà thành ra thế này được sao?
Tống Triết: “…”