"Bảo bối, bảo bối gì cơ?"
Con trai của gã quản lý râu cá trê lúc này mặt mày ngơ ngác, nhìn cha mình từ trên xuống dưới, thầm nghĩ trông bộ dạng này đâu giống có bảo bối gì đâu.
"Mày nhìn cái gì đấy?" Ngược lại, gã râu cá trê nhìn con trai với vẻ bất mãn, rồi giơ cành cây khô trong tay lên, nói: "Đây không phải là bảo bối sao."
"Đây là cái bảo bối bỏ ra 10 vạn tệ để mua đấy á?!"
Con trai gã nhìn cành cây khô trong tay cha mình, vẻ mặt lại càng thêm hoang mang, rồi nói: "Cha, cha đừng lừa con, dù gì con cũng học đại học rồi."
"Cái thứ cha cầm trong tay chẳng qua chỉ là một cành cây khô tiện tay nhặt ven đường thôi, có phải bảo bối gì đâu."
Bây giờ đang là mùa thu đông nên cây cối rụng cành là chuyện rất bình thường, thế mà gã râu cá trê lại bảo cành cây này là bảo bối, thật khiến người ta kinh ngạc không thôi.
"Con trai à, cái này thì con không hiểu rồi, thứ cha cầm trong tay thật sự không phải cành cây khô bình thường đâu."
Gã râu cá trê nhìn chằm chằm cành cây khô trong tay, không ngừng vuốt ve, vẻ mặt vẫn đầy kinh ngạc và vui sướng như thể đang ngắm một món bảo vật tuyệt thế, rồi nói tiếp: "Đây chính là cành cây khô gặp mùa xuân trong truyền thuyết đấy, lợi hại lắm."
"Cành cây khô gặp mùa xuân?"
Con trai gã lập tức không nhịn được mà bật cười, cảm thấy dở khóc dở cười. Chẳng qua chỉ là một cành cây khô thôi mà, thật sự nghĩ đặt cho nó cái tên nghe cho oai là đổi đời được chắc.
Đặc biệt là khi thấy vẻ mặt hớn hở dù đã bị lừa của cha mình, con trai gã lại càng thêm lo lắng, nói thẳng: "Cha, cha khôn khéo cả đời rồi, sao đột nhiên lại hồ đồ thế chứ, đây thật sự chỉ là một cành cây khô bình thường thôi, liên quan gì đến bảo bối."
Nhưng gã râu cá trê vẫn khăng khăng giữ vững quan điểm của mình, nói: "Mày thì biết cái gì, vừa nãy mày không thấy thôi, cành cây này bị trường kiếm đã khai phong chém mạnh mà chẳng hề hấn gì."
"Đây không phải bảo bối thì là gì." Gã râu cá trê ra vẻ như vớ được của hời, nói tiếp: "10 vạn tệ mà mua được thứ này, lần này chúng ta hời to rồi."
"Không thể nào!"
"Không tin thì mày cứ thử xem, cha mày lừa mày bao giờ chưa..." Gã râu cá trê thấy không thuyết phục được con trai nên đưa thẳng cành cây khô trong tay cho nó.
Trăm nghe không bằng một thấy, chỉ cần nó được chứng kiến sự thần kỳ của cành cây khô gặp mùa xuân này thì sẽ không lải nhải với mình nữa.
"Rắc!"
Ai ngờ gã râu cá trê vừa mới đưa cành cây khô qua thì đã nghe một tiếng giòn tan. Gã nhìn kỹ lại thì lập tức sững sờ, con trai mình vậy mà đã bẻ gãy món bảo bối này làm đôi.
"Mẹ kiếp..."
Mắt gã râu cá trê lập tức đỏ ngầu, cũng chẳng thèm để ý đây là con trai mình, chửi một câu rồi gắt: "Mày làm cái gì thế?"
Dù sao cũng là thứ bỏ ra 10 vạn tệ để mua nên gã râu cá trê thật sự có chút sốt ruột.
Con trai gã bị mắng mà ngơ ngác không hiểu gì, sau đó ấm ức nói: "Con có dùng sức mấy đâu, cái của nợ này tự gãy đấy chứ."
"Không thể nào!"
Gã râu cá trê mặt đầy vẻ không tin, giật lấy cành cây đã gãy từ tay con trai. Kết quả, gã cũng chỉ hơi dùng sức một chút, cành cây khô vốn đã gãy lại gãy thêm lần nữa.
"Cái này..."
Lần này thì gã râu cá trê hoàn toàn chết lặng, thầm nghĩ rốt cuộc là có chuyện gì? Đây không phải là cành cây khô gặp mùa xuân không gì phá nổi trong truyền thuyết sao, tại sao chỉ khẽ dùng sức là gãy ngay?
Mà con trai gã thì đứng bên cạnh bồi thêm một nhát: "Cha, cha bị lừa thật rồi, đây chính là cành cây khô bình thường mà."
"Phụt..."
Chẳng qua là gã râu cá trê nhất thời mờ mắt, quá ham của rẻ nên đã bỏ qua rất nhiều chi tiết, lúc này bình tĩnh nghĩ lại mới phát hiện ra rất nhiều điểm không hợp lý.
Tên khốn Tô Minh kia làm sao lại tự dưng cho không hắn, bán rẻ thứ này cho hắn được chứ. Nghĩ đến việc mình bị lừa 10 vạn tệ, gã râu cá trê lập tức phun ra một ngụm máu tươi.
Vốn tưởng vớ được của hời, ai ngờ lại bị người ta dùng một cành cây khô ven đường lừa mất 10 vạn tệ, tức chết đi được.
— — — —
"Anh rể, gã râu cá trê kia vừa nhìn đã biết không phải thứ tốt lành gì, một tên hèn nhát, sao anh lại bán cành cây khô gặp mùa xuân cho hắn làm gì?"
Tô Minh sợ bị gã râu cá trê đuổi theo nên dẫn theo lũ nhóc quỷ chạy rất nhanh, sau khi đi chậm lại, Tiểu Ba mới lên tiếng hỏi.
Có thể thấy tâm trạng của Tiểu Ba lúc này không được tốt cho lắm, trông nó buồn thiu, thậm chí mắt còn đỏ hoe khi nói chuyện.
Bởi vì nó thật sự rất muốn cành cây khô gặp mùa xuân thần kỳ trong tay Tô Minh, kết quả lại bị bán cho gã râu cá trê, trong lòng Tiểu Ba ấm ức không chịu nổi, cứ kìm nén mãi cho đến bây giờ.
"Đó không phải cành cây khô gặp mùa xuân gì cả, thực ra chỉ là một cành cây bình thường ven đường thôi, anh bịa đại một cái tên ấy mà."
Lúc này cuối cùng cũng có thể giải thích, Tô Minh cũng không giấu giếm mọi người, nói thẳng: "Sở dĩ bán cho hắn là vì anh muốn cố ý lừa hắn một vố, tiện thể trả thù cho các em."
"Thật không ạ, anh rể nói cành cây khô đó không phải bảo bối gì sao?"
"Đương nhiên là thật, chẳng phải các em cũng thấy cành cây đó là do anh tiện tay nhặt ven đường còn gì."
"Ha ha..."
Lũ nhóc quỷ nghe Tô Minh nói vậy xong, tâm trạng u ám lập tức bị quét sạch, chúng nó cười phá lên ha hả. Biết gã râu cá trê kia bị lừa, đứa nào đứa nấy đều tỏ ra vô cùng khoái chí.
"Giờ này chắc mọi người cũng chưa ăn cơm đâu nhỉ?"
Tô Minh cố ý giơ giơ cái túi ni lông màu đen đựng tiền trong tay, rồi nói: "Vừa hay có tiền đây, anh mời mọi người đi ăn một bữa thịnh soạn."
Giờ này Tô Minh cũng lười về nhà nấu cơm, dứt khoát ăn ngoài luôn cho tiện, vừa hay có thể mời lũ nhóc quỷ một bữa, thế là hắn dẫn cả đám hùng hổ kéo đến nhà hàng "Tiểu Viện Nhà Nông".
Một nhóm khoảng hơn chục người kéo thẳng đến nhà hàng "Tiểu Viện Nhà Nông", đánh chén một bữa no nê, đương nhiên lúc thanh toán Tô Minh vẫn trả tiền theo hóa đơn.
Không thể lần nào đến cũng ăn miễn phí được, dù đây là nhà hàng của mình nhưng Tô Minh cũng không muốn tạo ra tiền lệ xấu.
Đúng lúc này, Tô Minh để ý thấy cửa nhà hàng "Tiểu Viện Nhà Nông" có một trận náo loạn, thu hút sự chú ý của mọi người.
Phùng Nghiệp Đang đang nói chuyện với Tô Minh lập tức lộ vẻ mất kiên nhẫn, nói: "Được rồi, đưa tiền cho họ đi, bảo họ đi nhanh lên."
"Hửm?"
Tô Minh chú ý tới chuyện này, nhất thời có chút khó hiểu, thầm nghĩ không lẽ có kẻ nào dám đến nhà hàng "Tiểu Viện Nhà Nông" gây sự sao?