Tất nhiên, đây chỉ là một sự cố nhỏ ở cửa nhà hàng mà thôi. Sau khi Phùng Nghiệp ra lệnh, người quản lý sảnh lập tức đi ra cửa giải quyết.
Vụ lộn xộn nhỏ nhanh chóng được dẹp yên, không gây ra náo loạn gì, cũng không ảnh hưởng đến các thực khách bên trong.
Nhưng Tô Minh đã để ý chuyện này nên cất tiếng hỏi: “Vừa rồi có chuyện gì vậy?”
“Cũng không phải chuyện gì to tát, chỉ là mấy người nông dân bán rau hợp nhau lại rồi tự ý nâng giá thôi.” Phùng Nghiệp cười khổ, giải thích cho Tô Minh đầu đuôi câu chuyện.
Hóa ra vừa rồi có mấy người nông dân trồng rau ở vùng ven Ninh Thành đến giao hàng, nhưng mấy người này lại không giữ chữ tín, vừa đến nơi đã tự ý đòi tăng giá.
Bọn họ viện cớ nào là vận chuyển khó khăn, nào là dạo này sương xuống nên rau củ mất mùa các kiểu, nhưng thực chất chỉ là cái cớ để moi thêm chút tiền thôi.
Nhà hàng “Tiểu Viện Nhà Nông” là một nhà hàng vô cùng cao cấp, nguyên liệu cũng được đảm bảo chất lượng. Những nguyên liệu đỉnh cao như bít tết, cá ngừ, nấm truffle, trứng cá muối đều được nhập khẩu.
Đương nhiên không phải thứ gì cũng nhập khẩu, những loại rau dưa thông thường thì không cần thiết, chỉ cần lấy hàng ngay tại Ninh Thành là được.
Thế nhưng mấy người nông dân này cũng khá khó chịu, họ chẳng quan tâm “Tiểu Viện Nhà Nông” có bối cảnh lớn cỡ nào, cứ thấy nhà hàng mình làm ăn lớn nên lừa được đồng nào hay đồng nấy chứ sao.
Tuy mỗi lần tăng giá cũng không nhiều, chỉ khoảng một hai ngàn tệ, nhưng đúng là khiến người ta bực mình.
Hơn nữa, số rau củ này là để dùng cho sáng mai, một vài nguyên liệu thậm chí còn phải xử lý ngay trong đêm nay, thế nên không mua không được, đành phải chi thêm tiền cho họ.
“Cùng lắm thì không lấy hàng của họ nữa, đổi nhà cung cấp khác là được chứ gì.” Tô Minh nghe xong thì thấy cũng không phải chuyện gì to tát, bèn đưa ra đề nghị.
Ở Ninh Thành có biết bao nhiêu nông dân và tiểu thương, đâu nhất thiết phải mua hàng của họ, cùng lắm thì đổi một nhà cung cấp khác là xong.
“Cách này tôi cũng nghĩ rồi, hiện tại đã đổi mấy nhà rồi.” Phùng Nghiệp nói thẳng: “Nhưng mấy người bán hàng rong với nông dân này đều ranh ma lắm, thích giở trò cân điêu, lại còn tự ý nâng giá, không biết có phải họ nghĩ nhà hàng chúng ta dễ bắt nạt không nữa.”
“…”
Nghe vậy, Tô Minh cũng cạn lời, thầm nghĩ lại còn có chuyện như thế này sao. Chắc là do bọn họ thấy “Tiểu Viện Nhà Nông” trông sang chảnh, bên ngoài lại đồn thổi nhà hàng một ngày kiếm được bao nhiêu vạn, nên họ muốn kiếm chác thêm chút đỉnh cũng là điều khó tránh.
“Đúng rồi!”
Tô Minh bỗng vỗ đùi một cái, đột nhiên nhớ ra mẹ của Thẩm Mộc Khả, bà Lưu Quế Lan, chẳng phải cũng mở một cửa hàng rau quả hay sao? Trước giờ Tô Minh cứ quên béng mất chuyện này, đúng là sơ suất quá, hoàn toàn có thể nhờ bà Lưu Quế Lan giao hàng cho “Tiểu Viện Nhà Nông” mà.
“Phùng sư phụ, vừa hay mẹ của một người bạn tôi có mở cửa hàng rau quả, nhân phẩm rất đáng tin, anh có thể thử để họ giao hàng xem sao.” Tô Minh liền nói.
Làm vậy không chỉ giúp cửa hàng rau quả của bà Lưu Quế Lan có thêm mối làm ăn, tăng thu nhập, mà còn giúp “Tiểu Viện Nhà Nông” có được một nguồn cung cấp hàng ổn định.
Nhân phẩm của bà Lưu Quế Lan thì khỏi phải bàn, sau khi biết Phùng Nghiệp là bạn của Tô Minh, chắc chắn bà sẽ không tự tiện nâng giá. Có thể nói đây là một biện pháp nhất cử lưỡng tiện.
Phùng Nghiệp không ngờ Tô Minh lại quen người mở cửa hàng rau quả, vừa hay anh cũng đang đau đầu vì chuyện này, thế là anh lập tức hỏi: “Cậu nói xem cửa hàng đó tên gì, ở đâu? Mai tôi sẽ cho người qua xem thử.”
“Cửa hàng tên là Rau Quả Mộc Khả, nằm ở trên đường Nam Tiện, đi qua là thấy ngay thôi.” Tô Minh cố gắng nhớ lại, may mà vẫn còn nhớ địa chỉ cửa hàng của bà Lưu Quế Lan.
Phùng Nghiệp cẩn thận ghi lại tên và địa chỉ, sau đó gật đầu nói: “Được, mai tôi sẽ cho người qua hỏi thăm, bàn bạc chuyện này.”
Trò chuyện thêm vài câu, Tô Minh liền cùng đám nhóc tì rời đi.
Dù sao cũng đã muộn, ngày mai mọi người còn phải đi học nữa.
—— —— —— —— —— ——
Về đến nhà, vừa nằm lên giường, một chuyện bất ngờ đã xảy ra, Tiểu Na lại chủ động hiện ra, nói với Tô Minh: “Chủ nhân, nhiệm vụ lần này đã hoàn thành, nhận được 50 điểm thưởng.”
Tô Minh gật đầu, việc hoàn thành nhiệm vụ đánh bại Miyamoto Yuki không khiến hắn ngạc nhiên chút nào, dù sao tên đó cũng đã bị đánh cho hộc máu rồi. Thế là Tô Minh hỏi: “Giờ tôi có bao nhiêu điểm?”
“Hiện tại ký chủ còn lại 110 điểm.”
“110 điểm à.” Tô Minh có chút phấn khích, liền nói: “Vậy thì làm ngay một lượt rút thưởng cho nó máu lửa đi.”
“Xin hỏi ký chủ có xác nhận rút thưởng không? Lần rút thưởng này sẽ tiêu hao 100 điểm của ký chủ.”
Vừa nghĩ đến việc 100 điểm sẽ bốc hơi ngay sau khi rút thưởng, Tô Minh thấy hơi xót của, nhưng vẫn cắn răng nhấn vào nút “Xác nhận rút thưởng”.
Trước mặt hắn lập tức hiện ra giao diện rút thưởng khổng lồ, các hình ảnh không ngừng quay cuồng, rồi tốc độ dần chậm lại, cuối cùng dừng hẳn. Tô Minh đã quá quen với cái quy trình này.
“Ủa, sao không có tiếng?”
Nhưng điều khiến Tô Minh thấy hơi củ chuối là, lần này khi hình ảnh dần dừng lại, nó lại không giống như mọi khi, không hề có lời thoại của tướng vang lên. Bình thường rút trúng kỹ năng của tướng nào thì sẽ có lời thoại của tướng đó.
Đúng lúc này, âm thanh thông báo của hệ thống đột nhiên vang lên: “Chúc mừng ký chủ, rút thưởng thành công trang bị trong game, Kiếm Hải Tặc!”
“Vãi chưởng, rút ra cả trang bị!”
Tô Minh lập tức trợn tròn mắt, ánh mắt tràn đầy vẻ khó tin, thảo nào không nghe thấy lời thoại, hóa ra lần này rút trúng trang bị trong game, mà trang bị thì làm gì có lời thoại.
Thật ra trước khi rút thưởng, Tô Minh chưa bao giờ nghĩ mình có thể rút trúng trang bị. Tuy tính năng này đã được mở khóa, nhưng Tô Minh cũng hiểu rõ cái nết của hệ thống, muốn ra được đồ ngon thì còn phải xem nhân phẩm nữa.
Kết quả lần này nhân phẩm bùng nổ, rút thẳng ra trang bị trong game, hơn nữa món trang bị này nghe tên thôi đã thấy ngầu bá cháy rồi.
Quả nhiên, Tô Minh nhìn vào màn hình trước mặt, lúc này giao diện rút thưởng đã hoàn toàn đứng yên, một thanh thái đao thon dài đang lẳng lặng nằm đó, trông cực kỳ bắt mắt.
“Nhanh lên, Tiểu Na, cho ta xem thuộc tính của món trang bị này.” Tô Minh lập tức nói với Tiểu Na.
Lần đầu tiên rút được trang bị, lại còn là một món vũ khí trông cực phẩm thế này, Tô Minh đương nhiên có chút nóng lòng.