Ban đầu, Tần Thọ có hơi khó chịu khi có người đột ngột đẩy cửa xông vào. Trong cả cái trường này, ngoài hiệu trưởng ra thì chẳng có ai dám vào phòng làm việc của hắn mà không gõ cửa cả.
Nhưng khi thấy người bước vào là Tống Triết, vẻ mặt Tần Thọ lập tức thay đổi 180 độ, mặt mày tươi rói như hoa.
Tần Thọ biết rõ Tống Triết là ai. Hầu như cả trường đều biết thân phận của Tống Triết không tầm thường, là một người có gia thế khủng. Với cái tính cách kênh kiệu của Tần Thọ, sao hắn dám đắc tội với Tống Triết được chứ.
Sau khi vào phòng làm việc của phó hiệu trưởng, Tống Triết ra hiệu bằng mắt cho Lý Đại Lôi đang đứng sau lưng mình đóng cửa phòng làm việc lại, rồi cười nói: "Hiệu trưởng Tần đúng là có nhã hứng thật, nhìn qua là biết tay nghề pha trà của ngài pro lắm đây."
Tần Thọ lập tức đặt tách trà trong tay xuống, lấy một chiếc chén mới tinh, nói với Tống Triết: "Thiếu gia họ Tống mau ngồi, nếm thử tay nghề của Tần tôi xem sao."
"Vậy thì tôi xin cung kính không bằng tuân mệnh." Tống Triết thản nhiên chấp nhận ý tốt của Tần Thọ, ngồi xuống nhận lấy tách trà mà hắn đưa tới.
Thế là hai kẻ lòng mang dạ quỷ này lại ngồi uống trà cùng nhau, ra vẻ như những danh nhân nhã sĩ, còn Lý Đại Lôi đứng sau lưng Tống Triết thì bị ngó lơ như thường lệ.
Sau khi uống xong một chén trà, gã Tần Thọ cười như không cười nói: "Không biết thiếu gia họ Tống hôm nay đến tìm tôi có chuyện gì?"
Không cần nói Tần Thọ cũng đoán được Tống Triết đã chủ động tìm đến tận cửa thì chắc chắn là có việc, hắn cũng không ngây thơ đến mức nghĩ rằng Tống Triết thật sự đến đây để uống trà với mình.
Tống Triết cũng không vòng vo, đặt thẳng chiếc chén nhỏ tinh xảo trong tay xuống, nói: "Trong lớp có một đứa chọc tức tôi, mời hiệu trưởng Tần giúp tôi xử lý nó một phen."
"Ồ?" Tần Thọ nghe xong còn tưởng là chuyện gì to tát, không ngờ chỉ là nhờ hắn xử lý một người. Vì vậy, Tần Thọ nói thẳng: "Không ngờ lại có người dám chọc giận thiếu gia họ Tống, nói cho tôi biết cậu bạn học đó tên là gì."
Lúc nói câu này, Tần Thọ tỏ ra rất thản nhiên, với thân phận phó hiệu trưởng của hắn, muốn xử lý một học sinh bình thường thì quả thực quá đơn giản.
Tống Triết nghiến răng nghiến lợi, gằn ra hai chữ từ kẽ răng: "Tô Minh!"
"Tô Minh?"
Nghe thấy cái tên này, Tần Thọ sững cả người, cái tên này nghe quen quen.
Thấy Tần Thọ phản ứng mạnh như vậy, Tống Triết cũng ngẩn ra, lập tức thăm dò: "Hiệu trưởng Tần quen người này à?"
Lúc này Tần Thọ đã nhớ ra Tô Minh là ai, chính là thằng nhóc đã dội nước sôi vào chỗ hiểm của hắn, lần trước định xử phạt nó nhưng không thành công, Tần Thọ đành tạm thời gác lại ý định đó.
Bây giờ Tống Triết lại chạy tới nhắc lại chuyện cũ, khơi dậy ký ức chẳng mấy tốt đẹp của Tần Thọ, vì vậy hắn cũng nghiến răng nói: "Sao lại không quen được chứ, thằng nhóc này lần trước đã chọc giận tôi, tôi cũng đang nghĩ cách đối phó với nó đây."
Ban đầu Tống Triết còn lo Tô Minh có quan hệ gì với Tần Thọ, như vậy kế hoạch của hắn sẽ phải hủy bỏ, ai ngờ Tô Minh cũng đã đắc tội với Tần Thọ.
Trong phút chốc, Tống Triết chỉ muốn bật cười. Tô Minh à Tô Minh, lần này thì mày chết chắc rồi! Vì vậy, Tống Triết nói: "Vậy xem ra hiệu trưởng Tần bằng lòng giúp tôi rồi?"
Chuyện này Tần Thọ không có lý do gì để từ chối Tống Triết, bởi vì đối với hắn đây chẳng phải việc gì khó, hơn nữa bản thân Tần Thọ cũng muốn đối phó Tô Minh. Gã Tần Thọ này bụng dạ hẹp hòi, là một kẻ thù dai nhớ lâu.
Huống chi còn có thể bán cho Tống Triết một cái nhân tình, có được quan hệ với người như Tống Triết, biết đâu sau này lại có tác dụng. Đối với Tần Thọ mà nói, đây là chuyện tốt dâng đến tận cửa, hắn nói thẳng: "Chuyện này thiếu gia họ Tống cứ yên tâm, giao cho tôi, tôi chắc chắn sẽ không để nó yên thân đâu."
"Vậy tôi xin tĩnh chờ tin tốt của hiệu trưởng Tần." Nói xong câu đó, hai người nhìn nhau cười, một nụ cười trông gian trá vô cùng.
Lý Đại Lôi đứng sau lưng chứng kiến cảnh này mà cạn lời, thầm nghĩ cái cậu Tô Minh này cũng đỉnh thật, đắc tội cùng lúc cả hai người này, e là sau này có quả đắng mà ăn rồi.
Hiệu suất làm việc của Tần Thọ rất cao, hai ngày nay chỉ là hắn tạm thời quên mất chuyện này, chứ không phải hắn đã quên việc bị Tô Minh chọc giận trước đó.
Hai ngày nay Tần Thọ vì có chút việc nên đã lơ là Tô Minh, sau khi được Tống Triết nhắc nhở, hắn lập tức ra tay với cậu.
Tô Minh ở trường học thường ngày rất ngoan ngoãn, ít khi làm gì trái với nội quy, thuộc dạng học sinh quy củ, Tần Thọ muốn đối phó cậu cũng chẳng có lý do gì.
Nhưng không có chuyện thì có thể kiếm chuyện, hoặc bịa đặt cũng là một cách. Ví dụ như buổi chiều lên lớp, Tần Thọ buồn chán liền chạy tới ngoài phòng học của Tô Minh lượn hai vòng.
"Cậu học sinh kia, ai cho cậu ngủ trong giờ học?" Kết quả vừa hay bắt gặp Tô Minh đang hơi lơ mơ trong lớp, đúng lúc bị Tần Thọ nhìn thấy.
Tần Thọ trong lòng sướng rơn, lập tức cắt ngang bài giảng của giáo viên, lôi Tô Minh ra phê bình một trận, khiến mọi người ngơ ngác khó hiểu.
Tô Minh biết gã này chắc chắn là cố tình kiếm chuyện với mình, một phó hiệu trưởng đường đường mà lại thù dai như vậy. Tô Minh không còn cách nào khác, đành mặc cho Tần Thọ mắng mình một trận.
Lúc này, Tống Triết ngồi ở cuối lớp nhìn Tô Minh bị Tần Thọ mắng xối xả, trong lòng sảng khoái vãi, hắn nói với Lý Đại Lôi: "Cứ chờ xem, sau này thằng nhóc này còn xui xẻo dài dài."
Chuyện này quả nhiên chỉ là khởi đầu, trong mấy ngày tiếp theo, Tần Thọ dường như thật sự hóa thân thành cầm thú, khắp nơi tìm cớ gây sự với Tô Minh.
Nào là ăn sáng trong lớp, nghe giảng không nghiêm túc, nói chuyện trong giờ học, toàn là những chuyện vặt vãnh không đáng kể.
Bình thường có lẽ các giáo viên cũng sẽ không nói gì, nhưng Tần Thọ, một phó hiệu trưởng, lại cứ bám riết lấy Tô Minh không tha, thậm chí còn đưa cậu ra thông báo phê bình trước toàn trường, khiến Tô Minh hai ngày nay lại trở thành nhân vật nổi tiếng trong trường.
Hầu như tất cả mọi người đều nhìn ra, Tô Minh chắc chắn đã đắc tội với Tần Thọ. Vốn dĩ tiếng tăm của Tần Thọ trong trường đã không tốt, nếu ai đắc tội với hắn thì kết cục sẽ khá thảm.
"Tô Minh, mấy nay mày ra đường có đạp phải cứt chó không thế, sao mà xui tận mạng vậy?" Sau khi tan học, Giang Tiểu Quân đi về cùng Tô Minh, thấy bộ dạng chán nản của cậu, không nhịn được hỏi.
Mấy ngày nay Tô Minh bị đối xử thảm thế nào, Giang Tiểu Quân đều thấy hết trong mắt, nhưng Tần Thọ lại là phó hiệu trưởng, quyền cao chức trọng, Giang Tiểu Quân cũng chẳng có cách nào.
"Ai biết được, chắc Tần Thọ bị não tàn rồi." Tô Minh đau đầu đáp.
Về đến nhà, vì tâm trạng quá tệ, Tô Minh không qua chỗ Tần Thi Âm. Cậu cũng không phải ngày nào cũng đến nhà Tần Thi Âm nấu cơm, chỉ dăm ba bữa mới đi một lần.
Vấn đề nan giải đặt ra trước mắt Tô Minh bây giờ là, gã Tần Thọ này cứ luôn tìm mình gây phiền phức thì phải làm sao, cứ tiếp tục thế này sớm muộn gì Tần Thọ cũng sẽ tìm một lý do để đuổi học cậu.
"Ting, chúc mừng ký chủ đã kích hoạt nhiệm vụ ngẫu nhiên..."
Đúng lúc này, âm thanh thông báo của hệ thống vang lên.