Virtus's Reader
LMHT Vô Địch Rút Thưởng Hệ Thống

Chương 75: CHƯƠNG 75: NHIẾP ẢNH GIA TÔ MINH

Dạo này, Tô Minh bị Tần Thọ cố tình gây sự làm cho phiền không chịu nổi. Thử nghĩ mà xem, ở trường mà bị một gã Phó hiệu trưởng suốt ngày kiếm cớ gây sự thì khó chịu đến mức nào.

Điều duy nhất khiến Tô Minh cảm thấy may mắn là mấy ngày nay hệ thống không kiếm thêm chuyện cho hắn, yên ổn được vài hôm mà chẳng có nhiệm vụ nào xuất hiện. Đây là một chuyện khá hiếm thấy, cũng giúp Tô Minh thở phào nhẹ nhõm.

Nếu hai ngày này hệ thống lại giao cho mấy nhiệm vụ biến thái nữa, chắc Tô Minh phiền chết mất.

Và hôm nay sau khi về nhà, hệ thống im hơi lặng tiếng mấy ngày cuối cùng cũng có động tĩnh. Tô Minh nghe thấy âm thanh thông báo quen thuộc đã lâu không gặp.

"Keng, chúc mừng ký chủ đã kích hoạt thành công nhiệm vụ ngẫu nhiên [Chế ngự Tần Thọ]."

Nhìn thấy cái tên "Tần Thọ", lòng Tô Minh không khỏi xao động. Hệ thống này quả nhiên thông minh, mấy ngày nay mình đang bị Tần Thọ nhắm vào đến phát bực, kết quả nhiệm vụ hiện ra lại liên quan đến gã. Tô Minh vội vàng xem tiếp.

Tên nhiệm vụ: [Chế ngự Tần Thọ]

Yêu cầu nhiệm vụ: Phó hiệu trưởng trường Trung học Ninh Thành, Tần Thọ, đang không ngừng gây khó dễ cho ký chủ với mục đích đuổi học ký chủ. Vì vậy, mời ký chủ nhanh chóng hành động, chế ngự Tần Thọ và cho gã một bài học nhớ đời.

Độ khó nhiệm vụ: Hai sao

Thời gian nhiệm vụ: Ba ngày

Phần thưởng nhiệm vụ: 20 điểm tích lũy

Nhìn thấy nhiệm vụ này, Tô Minh thấy phiền phức vãi, thầm nghĩ: "Bộ ông nghĩ tôi không muốn xử lý Tần Thọ à? Nhưng thân phận địa vị của gã rành rành ra đó, mình đúng là chẳng có cách nào hay ho cả."

Cũng không thể xông thẳng đến đấm cho Tần Thọ một trận được. Tô Minh cảm thấy nếu làm vậy, chắc chắn nhiệm vụ sẽ thất bại, mà bản thân còn gặp xui xẻo. Chuyện này phải nghĩ ra một kế sách vẹn toàn.

Ngày hôm sau đến trường, Tô Minh gần như im lặng cả ngày, chỉ mải suy nghĩ xem nên dùng cách gì để đối phó với Tần Thọ. Không chỉ vì nhiệm vụ, mà Tô Minh thật sự đã bị gã Tần Thọ này làm cho quá phiền, có thể giải quyết được gã này thì tốt nhất.

Khá đáng tiếc là Tô Minh đã vắt óc suy nghĩ cả ngày mà vẫn không nghĩ ra được cách nào hay ho, khiến hắn có cảm giác không biết phải bắt đầu từ đâu.

Buổi chiều tan học trên đường về nhà, Giang Tiểu Quân đi cùng Tô Minh. Thấy bạn mình cả ngày mặt mày ủ rũ, Giang Tiểu Quân cho rằng Tô Minh vẫn đang buồn bực vì bị Tần Thọ gây sự.

Vì vậy, Giang Tiểu Quân nói: "Bạn thân, mày đừng nghĩ nhiều nữa, cố chịu vài hôm là ổn thôi. Tao không tin Tần Thọ rảnh đến mức ngày nào cũng kiếm chuyện với mày."

"Nói nhỏ cho mày nghe này, tao mới tìm được tài nguyên ngon lắm, nguyên bộ ảnh full không che của thầy Trần năm đó tao cũng tìm được rồi. Hôm nay cho mày thẩm ké." Giang Tiểu Quân nói với vẻ đầy bí ẩn.

Thực ra tình bạn giữa đám con trai rất đơn giản, chủ đề bàn tán nhiều nhất thường chỉ xoay quanh con gái, game, phim ảnh các thứ, và có đồ tốt thì anh em phải chia sẻ cho nhau.

"Toàn đồ cổ từ bao nhiêu năm trước, mày xem làm gì?" Tô Minh liếc nhìn Giang Tiểu Quân với vẻ chê bai.

"Thì tại hồi đó chưa được xem, lúc đấy tao còn học tiểu học, biết gì đâu. Sau này hiểu chuyện rồi thì tìm không ra tài nguyên nữa. Giờ khó khăn lắm mới tìm được, đương nhiên phải thưởng thức một phen chứ." Giang Tiểu Quân lộ ra vẻ mặt mà thằng đàn ông nào cũng hiểu.

Thấy Tô Minh không hề lay chuyển, dáng vẻ vẫn tâm sự nặng trĩu, Giang Tiểu Quân không khỏi nói tiếp: "Tô Minh, không phải tao chém gió với mày đâu, mấy tấm ảnh này toàn là hàng tuyển đấy nhé. Kỹ năng chụp ảnh của thầy Trần thì mày đâu phải chưa nghe qua."

"Chụp ảnh?"

Nghe đến đây, Tô Minh bỗng giật mình, một ý tưởng lóe lên trong đầu. Có thể nói, một câu vô tình của Giang Tiểu Quân đã khai sáng cho hắn.

"Tiểu Quân, tao thấy mày đúng là thiên tài, hôm nào về tao mời mày ăn cơm." Nói xong, Tô Minh liền ba chân bốn cẳng chạy đi. Hiện tại hắn đã có một ý tưởng sơ bộ, cần phải về nhà lên kế hoạch cụ thể.

Giang Tiểu Quân bị phản ứng đột ngột của Tô Minh làm cho ngơ ngác, sau khi hoàn hồn liền hét với theo bóng lưng hắn: "Ê, tao hỏi lại, mấy tấm ảnh này mày có xem không đấy?"

"Không xem, mày cứ từ từ mà thưởng thức đi!" Giọng Tô Minh vọng lại, trong đầu hắn bây giờ chỉ toàn nghĩ cách đối phó với Tần Thọ, làm gì còn tâm trạng mà xem mấy thứ này.

"Toi rồi, Tô Minh có vẻ không bình thường rồi." Nhìn bóng Tô Minh đã biến mất, Giang Tiểu Quân lo lắng nói.

Trước đây gặp phải chuyện này, Tô Minh chắc chắn sẽ hùa vào xem cùng Giang Tiểu Quân, vậy mà bây giờ lại chẳng có chút hứng thú nào, chuyện này đáng sợ thật.

------------

Tiếng xấu của Tần Thọ ở trường Trung học Ninh Thành thì ai cũng biết. Đặc điểm lớn nhất của gã này là háo sắc, bình thường thấy nữ sinh hay cô giáo xinh đẹp là mắt không thèm chớp.

Mấy năm nay không biết đã làm hại bao nhiêu người, nên sau lưng ai cũng đặt cho Tần Thọ một biệt danh là "Cầm thú".

Vấn đề là một kẻ như vậy lại có thể leo lên chức Phó hiệu trưởng, điều này đúng là khiến người ta khó hiểu.

Cũng chính vì thân phận Phó hiệu trưởng mà gã có thể tác oai tác quái trong trường, không ai dám hó hé gì. Thậm chí một vài cô giáo bị gã quấy rối cũng đành phải khuất phục.

Đồng thời, Tô Minh nhớ không biết đã nghe ai nói rằng, Tần Thọ thích làm chuyện đó ngay trong văn phòng. Trước đây có một học sinh có việc đến tìm Tần Thọ, kết quả đứng ngoài cửa lại nghe thấy âm thanh đại chiến kịch liệt, sau đó chuyện này còn được lan truyền trong trường một thời gian.

Kế hoạch của Tô Minh rất đơn giản, nếu có thể nhân lúc Tần Thọ làm chuyện xấu trong văn phòng mà lén chụp được vài tấm ảnh và quay video, thì Tần Thọ coi như xong đời.

Có thể việc chụp lén Tần Thọ rất khó đối với người khác, nhưng với Tô Minh thì lại chẳng thành vấn đề. Đừng quên, Tô Minh có thể tàng hình.

Nói là làm, sáng sớm hôm sau Tô Minh đã lén lút ẩn nấp bên ngoài văn phòng Phó hiệu trưởng, thậm chí còn bỏ cả tiết học.

Nhân lúc Tần Thọ ra ngoài đi vệ sinh, Tô Minh lẻn vào văn phòng của gã, tìm một vị trí ngon nghẻ rồi kích hoạt luôn nội tại của Teemo, nhanh chóng tiến vào trạng thái tàng hình.

Vì trước đây đã dùng kỹ năng này của Teemo rồi, hiệu quả pro vãi, nên Tô Minh không hề lo lắng mình sẽ bị phát hiện. Hắn ngoan ngoãn đứng yên một chỗ không nhúc nhích, tay còn cầm sẵn điện thoại di động.

Điều duy nhất Tô Minh hơi lo lắng lúc này là, lỡ như mấy ngày nay Tần Thọ bị liệt dương hay gì đó, không làm mấy chuyện kia trong văn phòng nữa thì sao, vậy chẳng phải mình công cốc à.

"Tiểu Vương, pha cho tôi cốc trà." Tần Thọ từ bên ngoài trở về, ngồi vào ghế của mình rồi gọi.

Tiểu Vương là thư ký riêng của Tần Thọ, chỉ một lát sau, cô thư ký này liền bưng một ly nước nóng tới.

Tô Minh liếc nhìn cô thư ký, tất da chân màu đen cộng thêm bộ đồ trễ ngực, cái kiểu này không biết còn tưởng là gái làng chơi.

Kết quả là Tần Thọ vừa thấy cô thư ký của mình ăn mặc như vậy liền nổi hứng, một tay kéo cô ta vào lòng, bàn tay mập mạp đặt lên ngực, nói một cách thô bỉ: "Để tôi xem chỗ này có lớn hơn không nào."

Thấy cảnh này, hai mắt Tô Minh sáng rực lên, cơ hội tới rồi! Hắn liền nhanh chóng bật chế độ chụp ảnh, hóa thân thành nhiếp ảnh gia.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!