Tần Thọ không hề hay biết, trong lúc gã đang làm chuyện xấu thì Tô Minh đã lén lút rút điện thoại ra, bật sẵn chế độ quay phim.
Tô Minh đã từng nghiên cứu về nội tại của Teemo. Về lý thuyết, nội tại của Teemo yêu cầu phải đứng yên tại chỗ mới có thể ẩn thân, nhưng thực tế ở ngoài đời, sau khi vào trạng thái tàng hình thì chỉ cần cử động nhẹ một chút cũng không sao.
Dù sao thì trong game và ngoài đời vẫn có sự khác biệt, những cử động nhỏ sẽ không phá vỡ hiệu ứng ẩn thân của nội tại, ví dụ như lúc nãy Tô Minh khẽ động chiếc điện thoại di động mà vẫn ổn.
Nữ thư ký đã quá quen với mấy trò này của Tần Thọ. Cô ta cũng chẳng phải loại phụ nữ đoan chính gì, nếu không thì đã chẳng ngày nào cũng ăn mặc hở hang đến công ty, mục đích chẳng phải là để quyến rũ Tần Thọ hay sao.
Hơn nữa, nữ thư ký này và Tần Thọ đã duy trì mối quan hệ mờ ám này được một thời gian dài nên vô cùng quen thuộc, cô ta õng ẹo nói: "Hiệu trưởng Tần, thầy ghét thật đấy..."
Nghe vậy, Tần Thọ dường như càng thêm hưng phấn, gã nói tiếp: "Ghét cái gì mà ghét, lát nữa hiệu trưởng đây sẽ cho em biết thế nào mới gọi là ghét thật sự..."
"Ái chà, hiệu trưởng Tần, tay thầy đang đặt ở đâu vậy..." Tần Thọ vừa giở trò đã khiến nữ thư ký thở gấp liên tục.
Nhưng nữ thư ký này cũng chẳng phải dạng tốt lành gì, miệng thì nói không muốn nhưng cơ thể lại vô cùng thành thật, không ngừng khêu gợi Tần Thọ.
Nấp trong bóng tối, Tô Minh thu hết mọi chuyện vào mắt. Nói thật, cậu cũng khá ngưỡng mộ gã Tần Thọ này, rảnh rỗi là lại lôi thư ký ra "đàm đạo nhân sinh". Đàn ông mà sống được đến nước này cũng coi như không tệ, thậm chí có thể gọi là may mắn cả đời.
Nhưng ngưỡng mộ thì ngưỡng mộ, Tô Minh vẫn không quên việc mình cần làm. Cậu không ngừng tự nhủ mình bây giờ là một nghệ thuật gia cao quý, lòng phải tĩnh như nước.
Sau màn dạo đầu, gã Tần Thọ này trực tiếp giật phăng đôi tất lưới màu đen của nữ thư ký, rồi nói với giọng gấp gáp: "Mau lại đây, 'hàng' của lão tử sắp không chịu nổi nữa rồi!"
Tô Minh chấn động, biết phần hay sắp đến rồi, bèn vội vàng điều chỉnh lại vị trí camera điện thoại, quay lại toàn bộ hành động của Tần Thọ lúc này.
"Hiệu trưởng Tần, đây vẫn đang là văn phòng đấy, liệu có bị người khác nhìn thấy không?" Nữ thư ký lúc này đã không kìm chế được bản thân, nhưng miệng vẫn cố tình hỏi một câu.
Tần Thọ cởi cả quần mình ra, sau đó thản nhiên đáp: "Sợ gì chứ, cửa sổ văn phòng đều đóng cả rồi, làm sao có ai thấy được chúng ta. Mau lại đây để hiệu trưởng yêu thương em nào..."
Tần Thọ lúc này đang nóng lòng chắc có đánh chết cũng không ngờ rằng, từng hành động của gã đều đã bị người khác quay lại.
Tô Minh vừa hay thấy được bộ phận nhạy cảm của Tần Thọ, không khỏi thầm bĩu môi: "Đúng là không biết xấu hổ mà, cái thứ như của gã mà cũng đòi là 'đại đao' á? Cùng lắm chỉ là cái mầm đậu thôi."
Đồng thời, Tô Minh còn thầm nghi ngờ, không lẽ lần trước bị mình dội nước sôi nên nó teo lại rồi à!?
Cảnh tượng tiếp theo không phù hợp với trẻ em, mọi người có thể tự mình tưởng tượng, xin lược bỏ một nghìn chữ ở đây.
Nói chung là Tô Minh cũng không phải quay lâu, chỉ khoảng hai ba phút là xong, tên Tần Thọ này "ra" nhanh quá, gần như mới "nhấp" được hai cái đã xong chuyện.
Tô Minh có thể thấy rõ vẻ mặt không thỏa mãn của nữ thư ký, nhưng cô ta vẫn phải giả vờ sung sướng, miệng không ngừng khen Tần Thọ lợi hại.
Tần Thọ sướng rơn trong lòng, mỗi sáng sớm được "luyện công" một trận thế này, tâm trạng đúng là phơi phới hơn hẳn.
Hơn nữa đây cũng không phải lần đầu Tần Thọ làm chuyện này trong văn phòng, có thể nói là vô cùng thản nhiên. Xong việc, gã mặc lại quần áo, chẳng ai có thể nhận ra văn phòng phó hiệu trưởng vừa trải qua một trận "đại chiến".
Tô Minh nhấn nút lưu trên điện thoại, giữ lại đoạn video quý giá mà mình vừa ghi được.
Có thứ này trong tay, đối phó với Tần Thọ quả là quá đơn giản.
Sau đó, Tô Minh không dám manh động, vì nếu cậu di chuyển thì chắc chắn sẽ hiện hình, lúc đó sẽ tự làm lộ bản thân. Tô Minh phải đợi Tần Thọ ra ngoài mới có thể hành động.
Quá trình chờ đợi thật dài đằng đẵng, nhất là khi phải đứng yên một chỗ, nhưng Tô Minh vẫn cố nhịn, việc nhỏ không nhịn sẽ làm hỏng việc lớn.
Cuối cùng, khi tiết học thứ hai buổi sáng kết thúc, Tần Thọ có lẽ có việc gì đó nên đã trực tiếp ra khỏi cửa.
Sau khi văn phòng phó hiệu trưởng không còn ai, Tô Minh đang đứng giữa phòng cuối cùng cũng cử động. Cậu cẩn thận bước ra khỏi văn phòng của Tần Thọ, dọc đường đi vô cùng dè dặt, không để ai phát hiện.
"Vãi, tôi hỏi cậu đi đâu đấy, sao lại biến mất cả hai tiết học vậy?" Vừa về đến lớp, Giang Tiểu Quân đã lập tức hỏi Tô Minh.
Sáng nay, hai tiết đầu Tô Minh bỗng dưng biến mất, giáo viên còn hỏi cậu đi đâu, nhưng không ai biết.
Tô Minh chắc chắn không thể nói thẳng với Giang Tiểu Quân là mình chạy đến văn phòng Tần Thọ để quay lén gã, nên đành nói bừa: "Vừa rồi nhà tớ có chút chuyện nên phải về một chuyến..."
"Tiết trước là giờ của Mụ Vu Bà đấy, bà ấy có vẻ rất tức giận vì cậu trốn học, tớ đoán lần này cậu lại gặp rắc rối rồi," Giang Tiểu Quân có chút lo lắng nói với Tô Minh.
Tô Minh lại thản nhiên đáp: "Kệ bà ấy, bà ta làm gì được tớ chứ."
Đã nắm được điểm yếu của Tần Thọ, tâm trạng Tô Minh lúc này đang rất tốt, Mụ Vu Bà căn bản không thể ảnh hưởng đến cậu.
Giang Tiểu Quân nhìn Tô Minh bằng ánh mắt kỳ quặc, thầm nghĩ huynh đệ của mình có bị vấn đề gì về thần kinh không vậy, tối qua còn mặt mày ủ rũ, sao hôm nay trông tâm trạng lại tốt thế.
Khó khăn lắm mới đến giờ tan học, Tô Minh báo trước với Tần Thi Âm một tiếng, tối nay cậu có việc nên không qua nấu cơm, sau đó cậu đi thẳng đến quán net.
Một học sinh lớp 12 mà còn ra quán net thì đúng là chuyện đại nghịch bất đạo, nhưng Tô Minh không phải đi chơi game, cậu có việc đứng đắn cần làm.
Đến quán net, cậu tìm một góc khuất ngồi xuống, rút điện thoại ra rồi truyền đoạn video quay buổi sáng vào máy tính.
Sau đó, cậu dùng máy tính đăng nhập vào diễn đàn chính thức của trường Trung học Ninh Thành, tạo một nick clone rồi mở topic đăng cái clip mình vừa quay lên.
Tô Minh làm việc này rất cẩn thận. Thật ra cậu có thể dùng điện thoại để đăng, điện thoại bây giờ tiện lợi như vậy, nhưng để đề phòng bị người ta truy ra, Tô Minh đã cố tình đến quán net để tải video lên.
Khi đăng đoạn video này, Tô Minh không hề cảm thấy áy náy chút nào. Là Tần Thọ bất nhân với cậu trước, gã này một lòng muốn đuổi học cậu, Tô Minh buộc phải dùng biện pháp mạnh.
Một vĩ nhân nào đó đã từng nói, thời đại này có hai thứ lây lan nhanh nhất: một là virus, hai là clip nóng.
Clip nóng của Tần Thọ do Tô Minh đăng lên đã ngay lập tức thổi bùng cả diễn đàn của trường Trung học Ninh Thành.