Tô Minh cũng không ở lại công ty lâu, dù sao Trình Nhược Phong và mọi người cũng phải làm việc. Vừa mới nghỉ Tết xong, công việc chất đống như núi, Tô Minh là một kẻ rảnh rỗi nên cũng không muốn ở đó làm vướng chân họ.
Sau khi dặn dò xong xuôi, Tô Minh rời khỏi "Công ty bảo an Phong Minh" với tâm trạng nặng trĩu. Tại sao lại nói là tâm trạng nặng trĩu ư? Bởi vì anh vừa nghe được tin tức về Kiếm Thần Nhật Bản từ chỗ Trình Nhược Phong.
Đối với Tô Minh mà nói, đây là một phiền phức cực lớn, cũng là điều không thể tránh khỏi. Kể từ khoảnh khắc giết chết Miyamoto Mita, phiền phức này đã được định sẵn.
Nếu đã không thể tránh khỏi thì chỉ còn cách đối mặt. Tô Minh không phải kiểu người sợ phiền phức. Dù không rõ thực lực của gã Kiếm Thần kia ra sao, nhưng anh tuyệt đối không phải loại rùa rụt cổ.
Đối với Tô Minh lúc này, điều phiền phức nhất có lẽ là không rõ thực lực của Kiếm Thần Nhật Bản rốt cuộc là gì, nhưng chắc chắn một điều là gã cực kỳ mạnh, có lẽ là kẻ địch mạnh nhất mà Tô Minh từng đối mặt.
Còn một điều khá đau đầu nữa là Tô Minh cũng không biết khi nào gã sẽ tìm đến mình. Tình thế của Tô Minh hiện giờ khá bị động, hoàn toàn không biết khi nào Kiếm Thần sẽ mò đến tận cửa.
Nhưng Tô Minh cũng nghĩ thông ngay lập tức, lo lắng cũng vô ích. Việc cần làm nhất bây giờ là nâng cao thực lực của bản thân, như vậy mới có thêm phần thắng!
Việc đầu tiên Tô Minh muốn làm bây giờ là nhanh chóng nâng cấp Kiếm Hải Tặc thành Gươm Vô Danh. Dùng đầu gối nghĩ cũng biết, Gươm Vô Danh đã cần nâng cấp để sở hữu thì uy lực chắc chắn mạnh hơn Kiếm Hải Tặc rất nhiều.
Đối với Tô Minh, đây có thể là một cơ hội rất tốt để nâng cao thực lực. Nếu nâng cấp Kiếm Hải Tặc thành công, sức chiến đấu của anh sẽ tăng lên một bậc.
Tô Minh vẫn nhớ mang máng, lúc nhận được Kiếm Hải Tặc, hệ thống đã nói rằng để nâng cấp thành Gươm Vô Danh, cần tròn 300 điểm tích lũy.
“Tiểu Na, hiện tại tôi có bao nhiêu điểm tích lũy rồi?” Tô Minh dừng bước, cất tiếng hỏi.
Giọng của Tiểu Na vang lên ngay lập tức: “Báo cáo ký chủ, ngài hiện còn 150 điểm tích lũy. Ngài có muốn rút thưởng không?”
Lần trước rút được chiêu cuối của Yasuo xong thì còn lại 20 điểm, sau đó hoàn thành nhiệm vụ xem phong thủy cho Lý Siêu Nhân được 60 điểm, rồi lại hoàn thành nhiệm vụ thu mua nhà máy cơ khí được 70 điểm, hiện tại còn 150 điểm, tính toán không sai.
“Không rút, số điểm này cứ tạm thời giữ lại đã.” Tô Minh nói với Tiểu Na.
Lý trí mách bảo Tô Minh rằng không thể dùng số điểm này để rút thưởng, bởi vì nếu rút thưởng, anh cũng không chắc sẽ rút được kỹ năng gì, thậm chí có khả năng còn chẳng phải là kỹ năng.
Hiện tại Tô Minh cần cấp bách nâng cao sức chiến đấu của mình, vì vậy anh không thể lãng phí điểm tích lũy được nữa, phải tích góp điểm để nâng cấp Kiếm Hải Tặc, đây mới là chuyện quan trọng nhất.
Chỉ tiếc là điểm tích lũy vẫn còn quá ít, mới được đúng một nửa quãng đường. Tô Minh chỉ có thể một mặt hy vọng trong thời gian này hệ thống sẽ giao thêm vài nhiệm vụ, mặt khác hy vọng gã Kiếm Thần kia đừng đến Hoa Hạ tìm mình gây sự sớm quá!
—— —— —— —— ——
Hai ngày sau, gã Benjamin kia lại gọi điện cho Tô Minh, nói rằng nhà máy gia công trà ở thôn Lưu Hạ đã chính thức đi vào sản xuất, bảo Tô Minh qua xem thử.
Tô Minh nghĩ lại, cũng đã một thời gian kể từ lễ khởi công, tốc độ này đúng là rất nhanh, chắc hẳn đã trả cho công nhân không ít tiền làm thêm giờ.
Nhưng đây cũng là chuyện không thể tránh khỏi, bởi vì trà xuân sắp đến mùa thu hoạch, mà trà xuân cũng là loại được ưa chuộng nhất trên thị trường.
Nếu không đẩy nhanh tiến độ để đi vào hoạt động, e là sẽ lỡ mất mùa trà năm nay. May mà Benjamin đã mời được chuyên gia, nên việc kiểm soát thời gian vẫn rất chuẩn.
Ngày nhà máy chính thức đi vào hoạt động là một ngày trọng đại, Tô Minh và Benjamin, hai ông chủ đứng sau, chắc chắn phải có mặt. Benjamin cũng đã bỏ ra không ít tâm huyết. Về cơ bản, nhà máy gia công đều do đội của anh ta phụ trách.
Còn Tô Minh thì chẳng làm gì ngoài việc chi tiền, đúng chuẩn một ông chủ chỉ tay năm ngón. Nếu ngày trọng đại này mà Tô Minh còn không đến thì cũng hơi quá đáng.
Thế là sau khi hẹn xong thời gian với Benjamin, ngày hôm sau đúng vào cuối tuần, Tô Minh đưa Hạ Thanh Thiền và Tiêu Tiêu cùng trở lại thôn Lưu Hạ.
“Sư phụ, chúc mừng năm mới!”
Gã Benjamin này có vẻ vẫn chưa thoát ra khỏi không khí Tết. Nếu không phải vì mái tóc vàng mắt xanh, Tô Minh đã nghi ngờ gã này là người Hoa giả dạng Tây.
“Tết qua bao nhiêu ngày rồi mà còn chúc, chúc cái con khỉ! Vào việc chính đi.”
Tô Minh giờ nói chuyện với Benjamin đã khá thoải mái, tính cách của gã này cũng cởi mở. Tô Minh càng nói chuyện kiểu này, gã lại càng vui, vì đó là minh chứng cho thấy quan hệ của cả hai rất tốt.
Tô Minh hỏi: “Nhà máy hoạt động được mấy ngày rồi? Tiến độ hiện tại thế nào?”
“Cái này thì tôi cũng không rõ lắm, chúng ta vào trong xem thử đi.” Benjamin nhún vai, rõ ràng anh ta cũng không phải kiểu người cả ngày cắm mặt ở đây.
“Chào hai vị ông chủ, tôi là Hồ Đức Quân!”
Sau khi vào nhà máy, một người đàn ông trung niên tóc đã điểm bạc, đeo kính đen, trông có vẻ hơi già, lịch sự bước tới nói.
“Để tôi giới thiệu một chút, đây là người phụ trách nhà máy gia công trà của chúng ta, mọi công việc đều do ông ấy quản lý.” Bí thư chi bộ thôn Lưu Hạ đứng bên cạnh giới thiệu.
Lúc này Tô Minh mới hiểu, hóa ra Hồ Đức Quân là người mà nhà máy đã chi bộn tiền để mời về từ một nhà máy trà quốc doanh ở Huy Châu, kinh nghiệm làm việc vô cùng phong phú.
Huy Châu vốn là thánh địa của ngành trà, nổi tiếng với các loại trà như Mao Phong, Hầu Khôi, hồng trà và trà xanh, đều được sản xuất từ đây. Mời được ông ấy về đúng là một sự trợ giúp rất lớn cho nhà máy gia công trà Quan Âm vốn còn đang trong giai đoạn khởi đầu.
“Thưa hai vị ông chủ, hiện tại nhà máy chỉ mới bắt đầu đi vào hoạt động, hầu hết công nhân vẫn đang trong giai đoạn làm quen nên năng suất còn hơi chậm, nhưng chúng ta đã sản xuất ra được lô trà Quan Âm đầu tiên rồi.” Hồ Đức Quân nói.
“Ồ?”
Tô Minh gật đầu, quả thật trong thời gian ngắn như vậy mà đã sản xuất được một lô hàng thì đã là quá pro rồi. Anh liền nói: “Dẫn chúng tôi đi xem thử đi.”
“Đây chính là lô trà Quan Âm đầu tiên chúng tôi sản xuất, tổng cộng hơn 300 cân, hiện đã được đóng gói và bảo quản cẩn thận, có thể tung ra thị trường bất cứ lúc nào!” Hồ Đức Quân giới thiệu với Tô Minh và Benjamin.