Hai ngày sau, hội chợ triển lãm nông nghiệp lần thứ ba của thành phố Ninh Thành chính thức khai mạc. Đây đúng là lần đầu tiên Tô Minh nghe nói về sự kiện này, không ngờ nó đã được tổ chức đến lần thứ ba, bởi vì hai lần trước đó, anh gần như chưa từng nghe qua.
Sau Tết là đầu xuân, cũng là thời điểm báo hiệu nhiều loại cây nông nghiệp bước vào mùa sinh trưởng quan trọng. Tổ chức một hội chợ triển lãm nông nghiệp vào lúc này xem ra cũng rất hợp lý.
Khi hội chợ bắt đầu, Tô Minh cố tình xin nghỉ phép để đến tận nơi xem xét, cũng là để xem trà Quan Âm của mình liệu có thể nắm bắt được cơ hội tốt này hay không.
Hội chợ nông nghiệp này được tổ chức tại trung tâm hoạt động quy mô lớn của thành phố Ninh Thành và không giới hạn đối tượng tham gia, bất kỳ ai cũng có thể vào cửa. Điều khiến Tô Minh ngạc nhiên là dù bản thân chưa từng nghe nói đến hội chợ này, nhưng lượng người tham dự lại đông đến không ngờ.
Liếc nhìn một vòng, Tô Minh nhận thấy phần lớn những người có mặt tại đây đều là các cô chú, các bác lớn tuổi, nhưng cũng có một vài bạn trẻ.
Vừa bước vào khu triển lãm, một luồng hơi thở đồng quê ập vào mặt. Đúng là hội chợ nông nghiệp rồi, mình không đến nhầm chỗ.
Hiện trường được chia thành nhiều gian hàng triển lãm. Về cơ bản, mỗi doanh nghiệp hoặc cá nhân tham gia, sau khi đủ tư cách và nộp một khoản phí đặt cọc, sẽ được cấp một gian hàng để trưng bày sản phẩm của mình.
Còn về việc quảng bá cụ thể ra sao thì khá thử thách bản lĩnh của mỗi người. Nếu có thể thu hút được khách hàng thì đó chính là một gian hàng thành công.
Đi một vòng ngắm nghía, cảm giác thật hoa cả mắt, gần như thứ gì cũng có, từ ngô, lạc, đậu tương cho đến phân bón tổng hợp, nông cụ, thậm chí có cả người bán trứng gà ta.
"Sư phụ, bên này..."
Benjamin đã đến sớm hơn Tô Minh. Anh chàng mắt tinh nhanh chóng phát hiện ra Tô Minh trong đám đông và gọi lớn. Tô Minh nghe thấy tiếng gọi, lúc này mới nhận ra mình đã đi đến gian hàng trà Quan Âm.
"Trà Quan Âm Ninh Thành, mời bạn thưởng thức cuộc sống tao nhã!"
Đập vào mắt là dòng chữ lớn trên tấm biển hiệu của gian hàng. Thoạt nhìn thì không có gì ấn tượng, nhưng ngẫm kỹ lại thấy cũng có chút ý cảnh.
"Tô tổng, anh đến rồi à." Hồ Đức Quân cũng đã có mặt, anh ta là người đến sớm nhất, hôm nay mọi việc lớn nhỏ gần như đều do anh ta phụ trách.
"Ừm, làm cũng không tệ lắm, vất vả cho cậu rồi!" Tô Minh vỗ vai Hồ Đức Quân, khích lệ.
Trong mắt Tô Minh, gian hàng này được bố trí thực sự rất ổn. Các loại trà Quan Âm được đóng gói cẩn thận và bày ở vị trí dễ thấy, bên cạnh còn có mấy tách trà đã pha sẵn để mọi người nếm thử.
Ngoài ra, họ còn mời mấy cô gái trẻ tuổi đứng quảng bá. Đây là yếu tố không thể thiếu ở các gian hàng, cũng giống như triển lãm xe hơi cần người mẫu vậy. Hội chợ nông nghiệp mà không có vài cô gái xinh đẹp đứng đó thì cảm giác chẳng có chút sức hút nào.
Hồ Đức Quân đã chuẩn bị rất kỹ lưỡng. Để thu hút ánh mắt mọi người, anh ta còn đặc biệt để mấy cô gái trẻ mặc Hán phục cổ trang. Cách ăn mặc này vừa hấp dẫn khách hàng, vừa phù hợp với ý cảnh của việc thưởng trà. Hiện nay, nhân viên phục vụ ở nhiều trà lâu hay quán trà cũng đều ăn mặc như vậy.
Mọi thứ trông có vẻ rất thành công. Hồ Đức Quân đúng là đã dốc hết tâm huyết. Tô Minh cảm thấy hội chợ lần này nhất định sẽ thành công, ít nhất cũng có thể giúp trà Quan Âm tạo dựng được chút danh tiếng.
Thế nhưng lần này, linh cảm của Tô Minh lại sai bét. Mắt thấy một buổi sáng sắp trôi qua mà chẳng có mấy ai ghé tới. Trong khi nhiều gian hàng khác đông nghẹt người thì gian hàng trà Quan Âm của họ lại vắng như chùa bà đanh.
Chỉ có lác đác vài người ghé qua, nếm thử vài ngụm rồi hỏi giá. Vừa nghe giá cao như vậy, họ lập tức nhíu mày bỏ đi, vẻ mặt đầy chê bai. Thậm chí có người còn lẩm bẩm: "Cái trà đểu gì thế này, chưa nghe tên bao giờ mà dám bán đắt thế!"
Cảnh tượng ế ẩm như vậy quả thực không ai ngờ tới. Ban đầu, ai nấy đều tràn đầy năng lượng, tinh thần phơi phới.
Kết quả là đến gần trưa, tất cả mọi người đều trở nên uể oải rã rời. Ngay cả một người luôn lạc quan như Benjamin cũng ngồi bệt xuống không muốn động đậy.
Tô Minh nhìn sang các gian hàng khác và ngay lập tức tìm ra nguyên nhân. Mấy gian hàng bên kia, ví dụ như gian hàng bán phân bón tổng hợp đối diện họ, vậy mà lại thuê cả chục cô em xinh tươi, dàn chân dài nuột nà xếp thành hàng khoe ra ngoài.
Thời tiết thế này mà ăn mặc như vậy đúng là quá liều, nhưng sức hút thì lại cực lớn. Nhìn sang các gian hàng khác cũng đa phần là vậy, còn mời cả hot girl mạng đến livestream, thậm chí có cả chiêu trò cosplay đồng phục gợi cảm.
Không chỉ đám thanh niên, trạch nam, điểu ti thích xem, mà Tô Minh còn để ý thấy không ít ông già cũng đang dán mắt vào mấy cô gái trẻ mà chảy nước miếng, khiến anh không khỏi ngửa mặt lên trời than thở, mẹ nó, cái xã hội này rốt cuộc bị sao vậy.
Thêm vào đó, lá trà tham gia hội chợ nông nghiệp này cũng không thu hút được sự quan tâm của phái nữ cho lắm. Phụ nữ thích uống trà rất ít, vì vậy việc bị ghẻ lạnh cũng không có gì lạ.
"Haizz..."
Hồ Đức Quân thở dài một hơi, tâm trạng tồi tệ không thể tả. Anh đã tỉ mỉ chuẩn bị suốt mấy ngày, ai ngờ kết quả lại ra nông nỗi này. Đây là một đả kích quá lớn đối với anh.
Tô Minh cũng hiểu Hồ Đức Quân chắc chắn là người buồn nhất, bèn an ủi: "Lão Hồ, cậu đừng nghĩ nhiều, biết đâu lát nữa sẽ đông khách hơn."
"Vâng."
Hồ Đức Quân gật đầu, anh cũng biết Tô Minh đang tự an ủi mình. Chuyện đã đến nước này thì chỉ có thể ôm hy vọng như vậy thôi.
"Keng, chúc mừng ký chủ đã kích hoạt thành công nhiệm vụ tức thời [Tiêu thụ trà Quan Âm]."
Ngay lúc này, hệ thống vậy mà lại giao nhiệm vụ cho Tô Minh. Nghe thấy có nhiệm vụ, trong lòng anh không khỏi có chút phấn khích, bởi vì hiện tại anh đang rất cần điểm tích lũy.
Tên nhiệm vụ: [Tiêu thụ trà Quan Âm]
Yêu cầu nhiệm vụ: Ký chủ hiện đang quảng bá trà Quan Âm tại hội chợ nông nghiệp. Đây là cơ hội tốt để trà Quan Âm tạo dựng danh tiếng. Yêu cầu ký chủ tận dụng hai ngày hội chợ để bán ra ít nhất một vạn cân trà Quan Âm!
Thời gian nhiệm vụ: Hai ngày
Độ khó nhiệm vụ: Bảy sao
Phần thưởng nhiệm vụ: 70 điểm tích lũy
"Mẹ nó chứ!"
Sau khi xem giới thiệu chi tiết của nhiệm vụ, Tô Minh trợn mắt há mồm, thậm chí suýt nữa thì văng tục. Cái này chơi khăm vãi, Tô Minh cảm thấy hệ thống cố tình đào hố chôn mình.
Hiện tại, trà Quan Âm chẳng có ai thèm ngó tới, đừng nói là mua, ngay cả người chịu đến nếm thử cũng hiếm như lá mùa thu. Bán một vạn cân trong hai ngày, phải làm thế nào đây?
Lúc này, Tô Minh chỉ muốn lôi hệ thống ra đập cho một trận. Không thể giao mấy nhiệm vụ thú vị hơn được à, ví dụ như tán gái, tốc váy mấy em xinh tươi, hay đi tắm chẳng hạn, tại sao cứ phải giao cho mình mấy cái nhiệm vụ trời ơi đất hỡi này chứ.