Cảnh Nhân Lễ nâng rượu lên, vỗ vỗ bộ ngực nói:
-Riêng phần lễ gặp mặt, Cảnh Lễ tất nhiên sẽ không thiếu, hơn nữa Trịnh huynh ngươi vốn không thiếu cái này, không nói được quá mấy tháng, khi Nhân Lễ tới cửa còn mang theo lễ vật của Hoàng thất. Một ít dụng cụ công chúa thường dùng, ân, cung nữ hay hoạn quan gì đó, Trịnh huynh ngươi hẳn sẽ không thu, cho nên phía trên hẳn sẽ không thu. Nhân Lễ ở chỗ này cắm cái tiêu trước, sau khi trở về lại tuyên dương, để việc Đế Tâm này rơi trên đầu Nhân Lễ đi!
Cảnh Nhân Lễ nói rất thấu triệt, cũng rất trắng ra.
Ý của hắn chính là, chờ bên này không đánh giặc, qua mấy tháng nữa Hoàng thất Đại Sở nhất định phái người tới đây đưa một ít “Của hồi môn” tới Tuyết Hải Quan.
Chẳng qua, Hoàng thất vì bận tâm mặt mũi với Khuất thị, cho nên không thể gióng trống khua chiêng, cũng không có khả năng sẽ có khâm sai hoặc bất luận quan văn nào tới, hoàn toàn lén lút đi, giống nàng dâu dân gian thăm nhà mẹ đẻ, nào có chuyện sẽ chuyên môn khua chiêng gõ trống?
Nguyên nhân chuyện này vẫn bởi mọi thứ đã như ván đóng thuyền rồi, muội muội Nhiếp Chính Vương đã đi theo Bình Dã Bá Yến Quốc đi Tuyết Hải Quan, trong lúc nhất thời lại không thể phát binh chinh phạt, vậy kết thúc mọi chuyện, tận lực thu hoạch lợi ích đi.
Đây là chính là bàn năng của chính trị gia, hành vi của họ cơ bản sẽ không vì yêu ghét cá nhân.
Yến Hoàng có thể vì đại cục, hy sinh đứa con trai, Tĩnh Nam Hầu có thể tự diệt mãn môn, Nhiếp Chính Vương Đại Sở hắn, sao có thể quá kém?
dù sao đã ném mặt mũi, một chốc một lát cũng không đánh tới, chẳng bằng kiên định đi nhặt nhạnh lợi ích.
Chẳng qua chuyện này qua lời Cảnh Nhân Lễ nói, cũng không tránh khỏi quá mức tiêu sái một ít.
Làm Trịnh bá gia có một loại cảm giác quen thuộc khác thường, phảng phất như đã từng quen biết.
Rất nhanh, Trịnh bá gia hiểu được, đây không phải chính hắn trước kia sao.
Đúng vậy, Cảnh Nhân Lễ giống Trịnh Phàm trước kia, chỉ muốn cầu một cái cơ hội, cầu một cái kỳ ngộ.
Tĩnh Nam Hầu đứng lên, duỗi tay ra, Tĩnh Nam Hầu đạp bộ tới, Tĩnh Nam Hầu xoay người lên, chậm rãi rời đi.
Hắn không gọi Trịnh Phàm cùng đi, để lại cho Trịnh Phàm và Cảnh Nhân Lễ hơn phân nửa bình rượu.
Trong mắt của Tĩnh Nam Hầu, Cảnh Nhân Lễ không giết được Trịnh Phàm, hoặc nói nếu Trịnh Phàm có thể bị Cảnh Nhân Lễ giết chết, vậy coi như đã chết đi.
Cảnh Nhân Lễ phát ra một tiếng cảm khái, nói:
-Nếu có một ngày, ta cũng có thể giống Tĩnh Nam Vương, vậy thật tốt!
Có chút điểm giống khi con kiến đi qua con voi, đại khái sẽ cảm giác thế đi.
Trịnh bá gia cầm lấy vò rượu Tĩnh Nam Hầu để lại, lại uống một ngụm, nói:
-Lời này, trước kia trong lòng ta cũng nghĩ tới.
Cảnh Nhân Lễ tiếp nhận vò rượu, nói:
-Trịnh huynh hà tất như thế, nếu nói Tĩnh Nam vương là Côn Bằng, vậy Trịnh huynh cũng là diều hâu, chỉ có ta, còn ngồi xổm ngoài ruộng lúa nước học tiếng ếch kêu.
Nói xong, mồm bắt đầu to.
-Ngươi?
Trịnh Phàm lắc đầu, nói:
-Thật sao?
-Cảnh thị là đại quý tộc Sở Quốc ta không giả, nhưng Cảnh thị cây lá tốt tươi, con cháu dòng chính của Cảnh thị có hơn một nửa được truyền thừa chức vị cao quý, chịu người kính ngưỡng. Trịnh huynh, ngươi nhìn ta mặc một thân giáp trụ, cái này còn chưa đủ thuyết minh vấn đề sao?
Dòng dõi Cảnh thị thanh quỹ, trong hậu cung Sở Hoàng, tất có Hoàng phi Cảnh thị, thậm chí có cả Hoàng Hậu.
Tại Sở Quốc, Cảnh thị có thể nói là tương trưng cho văn giáo và lễ nghĩa.
Thân là một thành viên của Cảnh thị, lại không thể không tiến vào trong quân ngũ, cái này đối với “Người làm công tác văn hoá” mà nói, quả thực chính là “Có nhục văn nhã”.
Không phải thật sự không có đường, căn bản nếu không phải không được gia tộc ủng hộ, Cảnh Nhân Lễ cũng không đi con đường này.
-Kỳ thực, lúc trước có câu nói, Nhân Lễ nói chưa chuẩn xác, Nhân Lễ không chỉ nhìn Khuất Bồi Lạc không vừa mắt, ngay cả những huynh đệ Cảnh gia kia, ta cũng không nhìn bọn họ vừa mắt. Xét đến cung, vẫn là một cái tại sao, dựa vào cái gì, ha hả, Trịnh huynh hẳn hiểu!
Trịnh Phàm gật gật đầu, nói:
-Ta hiểu.
-Cho nên, Nhân Lễ lấy Trịnh huynh làm gương đã lâu, một đường từ bách tính lập quân công phong Bá, ta nhìn lại bản thân ta, tính không được gia tộc coi trọng, ít nhất vẫn được dính vinh quang của gia tộc, ăn uống không bao giờ kém qua, võ sư cũng không kém ai, nếu Trịnh huynh có thể làm được, Nhân Lễ cảm thấy bản thân cũng có thể, ít nhất có khả năng này.
Trịnh Phàm cười cười, nói:
-Một người phấn đấu không chỉ dựa vào tự thân nỗ lực, cũng phải nhận tiến trình lịch sử ảnh hưởng.
-Đại thế sao?
Cảnh Nhân Lễ dừng một chút, nói:
-Không biết Trịnh huynh cảm thấy, trước mắt có phải đại thế hay không?
-Thế, khẳng định là có, nhưng ai biết là thế nhà ai?
-Nga, Trịnh huynh cảm thấy là loại thế nào?
Trịnh Phàm lắc lắc đầu.
Cảnh Nhân Lễ lại hỏi:
-Xem ra, Trịnh huynh cũng không rõ ràng lắm?
Ngay sau đó, Cảnh Nhân Lễ xoa xoa bộ ngực, nói:
-Đúng vậy, thiên hạ đại thế, ai có thể chân chính thấy rõ? Ngay cả vị Tàng phu tử Càn Quốc kia đích thân tới dùng Đồ Long thuật tới dưới thành Yến Kinh chặt Long mạch, nhưng hiện giờ Yến Quốc, vẫn như cũ áp chế Càn Sở. Tam gia Tấn Quốc kia đã làm trò trống nhiều năm, chỉ trong thời gian hai năm ngắn ngủi, hai nhà hôi phi yên diệt, một nhà khom lưng cúi đầu. . .
Cảnh Nhân Lễ nói đến đây, cảm khái nói tiếp:
-Thế như thủy triều, triều thấy sắc trời, ý trời khó liệu, khó liệu!
-Ngươi sai rồi.
-Nga, xin hỏi Trịnh huynh, Nhân Lễ sai chỗ nào?
Trịnh Phàm rất bình tĩnh mà nhìn Cảnh Nhân Lễ, nói:
-Dựa thế, chỉ bởi yêu cầu mượn, nhưng cũng không phải vì dựa thế mà dựa thế! Ngươi cần mượn chứng minh hiện tại ngươi thiếu. . . Cho nên, mục đích cuối cùng của dựa thế chính là, vì ngày sau ngươi không phải mượn, mà bản thân ngươi đã thành thế!
-A. . . Hô, thì ra là thế
Cảnh Nhân Lễ đứng dậy, cung cung kính kính bái một cái đối với Trịnh Phàm, nói:
-Lời của Trịnh huynh, Nhân Lễ giác ngộ thụ giáo. Chỉ tiếc, Nhân Lễ là cái nhân, nếu không, thật đúng muốn đứng dưới trướng Trịnh huynh, cùng Trịnh huynh lập thế, nghĩ đến hẳn đây là một chuyện cực kỳ thú vị. Ngày nào đó, ngồi trước Lăng Tiêu các, uống rượu ngon nhìn bầu trời đêm!
-Ngay cả công chúa sư cũng có thể gả cho ta, ngươi, Cảnh Nhân Lễ, chỉ là một con cháu Cảnh thị không được coi trọng, nói câu không dễ nghe, cho dù hôm nay ngươi chết chỗ này, Cảnh thị vẫn không có bao người để ý. . . Cho nên, tại sao ngươi không thể tới chỗ ta?
-Bởi vô dụng!
Cảnh Nhân Lễ rất nhanh đưa ra đáp án:
-Bởi hiện tại ta vẫn chưa biểu hiện ra giá trị, cho nên chẳng sợ hiện tại đi theo ngài, tiến vào dưới trướng ngài, ngài cũng rất nhanh quên mất ta. Nhân Lễ là nam nhân, tuy lấy họ Cảnh, nhưng thanh danh không hiện, Trịnh huynh thu ta, trên mặt mũi cũng không tăng lên chút nào, hơn nữa hai bên giao chiến, hai bên có gián điệp vốn là chuyện cực kỳ tầm thường.
Cảnh Nhân Lễ dừng một chút, uống một hớp rượu, nói tiếp:
-Hơn một tháng trước, Tiết Nhượng bộ phản loạn, kẻ phản bộ chính là một tham tướng đầu hàng Yến Quốc. Hơn nữa, nói câu hơi bất kính, công chúa nàng dù sao cũng là nữ nhân, Nhân Lễ là nam nhân. Nữ nhân như hoa, hoa không thể ăn, nhưng hoa lại đẹp, để người ta hâm mộ. . . Cho nên chỉ tiếc, Nhân Lễ không phải hoa!
-Ha ha, đã hiểu.
-Đa tạ Trịnh huynh.
-Cảm tạ ta làm cái gì?
-Có thể hiểu cõi lòng Nhân Lễ.
-------------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long