Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1002: UỐNG RƯỢU

- Kỳ thực, vốn dĩ Niên Nghiêu đại tướng quân chúng ta cũng muốn đến, nhưng hắn sợ chết, hỏi chư tướng xung quanh, ai dám đến xem hư thực, ta chủ động tiến lên nhận việc này.

Vị Cảnh Nhân Lễ này nói đến đây, thở dài:

-Ai, cũng không thể trách lá gan Niên Nghiêu đại tướng quân chúng ta nhỏ, thật sự nghe nói lúc trước dưới Tuyết Hải Quan, đại tướng dã nhân Cách Lý Mộc chính bị giết chết khi đàm phán. Tất cả do vị Bình Dã Bá kia không chịu tuân theo quy củ, hành động kia của hắn xuất hiện, sau này chủ tướng nào dám đi đám phán?

“. . .” Trịnh Phàm.

Cái chết của Cách Lý Mộc không chỉ ảnh hưởng lớn đối với cuộc chiến bảo vệ Tuyết Hải Quan, đồng thời cũng thay đổi hình thức chiến tranh sau đó.

Nguyên nhân gây ra chính là năm đó Trịnh bá gia tự nhiên để Kiếm Thánh giả trang làm một tên lính khiêng cờ đến ám sát đối phương, cái này thật sự là nham hiểm đến cực điểm, nhưng người khác muốn học kỳ thật cũng rất khó học được.

Có điều, Tĩnh Nam Hầu thật ra có thể học, bởi chuyện Tĩnh Nam Hầu từng đánh bại Kiếm Thánh, đã sớm đồn thổi khắp giang hồ.

Cho nên, Tĩnh Nam Hầu chú định sẽ thực tịch mịch, cái loại tình huống hai quân giằng co chủ tướng hai bên ra trại gặp mặt, sau khi có sự kiện của Trịnh Phàm xảy ra, hẳn sẽ không phát sinh trên người của Tĩnh Nam Hầu.

Bộ dáng đối thủ này mới càng khiến ngươi chịu dày vò, bởi tìm được thích khách thôi cũng không đơn giản, vì thích khách có thể giết chết Tĩnh Nam Hầu, tại sao hắn lại cần phải đi làm thích khách? Đi làm võ lâm minh chủ không phải thơm hơn sao?

Tĩnh Nam Hầu uống một ngụm rượu, không nói chuyện.

Cảnh Nhân Lễ thấy Tĩnh Nam Hầu không để ý tới hắn, cũng không cảm thấy xấu hổ, ngược lại chủ động nhìn về phía Trịnh Phàm, nói:

-Xin hỏi huynh đài là?

Cảnh Nhân Lễ tự nhiên rõ ràng, kẻ có thể cùng Tĩnh Nam Hầu cùng nhau ngồi trên mặt đất, khẳng định không phải là người thường.

Trịnh bá gia trực tiếp trả lời nói:

-Trịnh Phàm.

Trịnh bá gia không có gia thế gì.

Ân!

Chính hắn chính là gia thế!

Sau khi vừa nghe được hai chữ “Trịnh Phàm”, Cảnh Nhân Lễ đầu tiên sửng sốt, nhưng ngay sau đó:

-Phốc ha ha ha ha ha ha ha!!!!!!!

Cảnh Nhân Lễ một bên cười một bên dùng sức vỗ đùi.

Sau đó hắn bỗng nhiên dừng lại, nhìn Trịnh Phàm, nói:

-Thật sự là Bình Dã Bá?

Trịnh Phàm gật gật đầu, nói:

-Phải.

-Ha ha ha ha ha ha!!!!!

Cảnh Nhân Lễ tiếp tục cười ha hả, sau đó hắn thấy Trịnh Phàm không cười, vội vàng chỉ lên bầu trời nói:

-Tên họ Khuất kia, Khuất Bồi Lạc, Khuất Bồi Lạc, Khuất Bồi Lạc, ha ha ha a ha!!!

Trịnh bá gia gật gật đầu, cũng theo tiết tấu của Cảnh Nhân Lễ cười rộ lên:

-Nga, a, ha ha ha ha ha!!!!!

-Cẩu vật Khuất Bồi Lạc kia, ý vào bản thân đẹp trai, vẫn luôn xem thường kẻ khác, cảm thấy bản thân chính là bạch liên hoa, coi ta là thứ ô trọc bẩn thỉu, ta đã sớm nhìn hắn không vừa mắt, lúc này Bình Dã Bá làm ra hành động kia, thật xinh đẹp, thống khoái, đã ghiền!

Thực hiển nhiên, quan hệ giữa Khuất thị và Cảnh thị không tốt đẹp gì!

Cảnh Nhân Lễ và Khuất Bồi Lạc là người cùng thế hệ, đều chướng mắt lẫn nhau, cái này không liên quan gì đến tôn nghiêm quốc gia, bởi lần này Cảnh Nhân Lễ tới đây, vốn không phải vì chuyện quốc gia tới, chỉ tới thỏa mãn lòng hiếu ký của bản thân.

Nếu liên lụy đến mặt mũi quốc gia, hắn đã sớm bị Tĩnh Nam Hầu chụp chết.

Tối nay, nơi này, chỉ có rượu thịt và bèo nước gặp nhau.

Trịnh Phàm vội nâng tay lên, nói:

-Không thể cười Khuất huynh người ta như vậy, đây là việc không đạo nghĩa, cũng phi quân tử!

-Nga?

Cảnh Nhân Lễ hơi ngoài ý muốn.

Trịnh bá gia duỗi tay vỗ vỗ đùi Cảnh Nhân Lễ, nói:

-Rốt cuộc, Khuất huynh là người tốt nhất trên đời mà Trịnh mỗ từng gặp qua!

Đầu tiên Cảnh Nhân Lễ gật đầu, sau đó miệng chậm rãi lần thứ hai mở ra:

-Ha ha ha ha ha, Khuất Bồi Lạc là người tốt, đại đại người tốt, tới, Bình Dã Bá gia, tốt, uống!

Trịnh Phàm bưng vò rượu lên, hô ứng một cái, nói:

-Kính Khuất huynh, uống!

Uống một hơi, Cảnh Nhân Lễ tiếp nhận vò rượu, giơ lên đáp:

-Vì tấm lòng Khuất thị, uống!

Ngay sau đó, chè chén một ngụm.

-Vì lòng dạ Khuất huynh, uống!

-Vì Khuất Bồi Lạc hào sảng, uống!

-Vì Khuất huynh khẳng khái, uống!

-Vì Khuất Bồi Lạc giúp người thành đạt, uống!

-Vì phẩm cách cao thượng của Khuất huynh, uống!

Tĩnh Nam Hầu ngồi nơi đó, nhìn Trịnh Phàm và Cảnh Nhân Lễ ngươi tới ta đi mà một mồm to một mồm to không ngừng, như nhìn hai thằng ngốc.

Một vò rượu rất nhanh uống tới đáy.

Cảnh Nhân Lễ quơ quơ đầu, hơi mê say, nói:

-Mẹ nhà nó, bình sinh lần đầu tiên phát hiện, Khuất Bồi Lạc này chính là đệ nhất đồ ăn nhắm rượu!

Trịnh Phàm cũng gật gật đầu, nói:

-Có Khuất huynh làm đồ nhậu, càng uống càng có hương vị.

-Rất đúng, rất đúng!

Cảnh Nhân Lễ gật đầu khen:

-Uống ba ngày ba đêm cũng không quá phận!

Nói xong, Cảnh Nhân Lễ nhìn về phía Tĩnh Nam Hầu.

Hắn chậm rãi đứng dậy, cung kính quỳ sát xuống, nói:

-Vương gia, Niên Nghiêu đại tướng quân nhà ta nhờ mạt tướng gửi lời thăm hỏi, Niên Nghiêu tướng quân nhà ta có ý là, chúng ta đã đánh mệt mỏi, cũng nên nghỉ ngơi một chút đi? Quý quân triệt thoái phía sau năm mươi dặm, Sở quân ta cũng rút về Trấn Nam quan, đây là ý của tướng quân nhà ta, không biết ý của Vương gia thế nào?

Tĩnh Nam Hầu cũng không phải thật sự muốn công thành.

Riêng điểm này Niên Nghiêu nhìn ra được, tướng lãnh cao cấp của Sở quân cũng có thể nhìn ra.

Nhưng cho dù Tĩnh Nam quân không công thành, nhưng dưới Tĩnh Nam Hầu suất lính, không ngừng áp súc không gian phòng ngự của Trấn Nam quan, hai bên còn phải không ngừng bài binh bố trận giằng co, thật sự quá mệt người.

Người Yến còn tốt một chút, ỷ vào ưu thế dã chiến và ưu thế kỵ binh, có thể quay lại tự nhiên, nhưng Sở quân lai bởi Điền Vô Kính tồn tại, mỗi lần muốn đánh đều phải hết sức cẩn thận.

Nếu ngươi thật sự tới công thành thì tốt, nhưng lại luôn sét đánh không mưa như vậy, thật sự muốn dọa người khác mệt.

Điền Vô Kính chỉ chỉ Trịnh Phàm, nói:

-Nếu hắn đã trở lại, vậy không đánh nữa!

. . .

Tĩnh Nam Hầu nói không đánh, đó chính là thật sự không đánh, Trấn Nam quan tòa hùng quan này, có thể nói khiến người Yến rất khó chịu, nhưng cũng may hiện tại người Yến đã chiếm cứ ưu thế dã chiến, người Sở không dám bắc phạt quy mô lớn, cho nên hai bên miễn cưỡng hình thành một thế cân bằng.

Cảnh Nhân Lễ duỗi tay xé xuống một cái đùi gà, lúc trước uống rượu nhiều, hiện tại muốn tìm ít đồ vật lót dạ, ngay sau đó, hắn híp mắt, nhìn Trịnh Phàm, nói:

-Hôm nay có thể nhìn thấy Trịnh huynh, quả thật ngoài dự đoán của ta, chỉ tiếc hôm nay rượu không mang đủ, không uống đến tận hứng, chờ nơi đây kết thúc chiến sự, Nhân Lễ sẽ tự mình đi Tuyết Hải Quan bái phỏng Trịnh huynh, ta chờ hai chúng ta gặp mặt uống rượu.

Trịnh bá gia cười nói:

-Vẫn tự mang rượu sao?

Cảnh Nhân Lễ hơi ngoài ý muốn nói:

-Trịnh huynh keo kiệt như vậy sao?

-Nghèo!

-Hắc hắc!

-----------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!