Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1001: CẢNH NHÂN LỄ

Bầu không khí đêm nay quá mức yên tĩnh, chẳng sợ phía trước người Sở rút quân gây ra động tĩnh không nhỏ, cây đuốc khi binh lính lui lại cũng giống một mảnh sao trời đáp xuống mặt đất.

Nhưng Trịnh bá gia vẫn như cũ cảm thấy, đêm nay thực an tĩnh.

An tĩnh mà không muốn nhiều lời, cũng không muốn làm thêm nhiều động tác, chỉ muốn tiếp tục lặng yên chỗ này, nhìn cảnh sắc phía trước.

Nhưng bởi quá mức quen thuộc, quan hệ giữa hắn và Tĩnh Nam Hầu cũng quá mức thân mật, cho nên trong lòng Trịnh bá gia cũng không sinh ra tâm tư ghen ghét, mà chỉ cực kỳ đơn thuần khát vọng và khát khao.

Điền Vô Kính thay đổi tọa kỵ, Tỳ Hưu dưới hàng đi ra, dừng lại bên cạnh Trịnh Phàm.

-Trở về đi.

Điền Vô Kính nói.

Nếu Sở quân đã rút lui khỏi doanh trại, bọn họ không khả năng lại trở về, chủ tướng đối phương chẳng sợ sau khi phát hiện Yến quân không xuất động, cũng không có khả năng lại hạ lệnh trở về, loại thay đổi xoành xoạch vào buổi tối này khả năng sẽ ảnh hưởng đến sĩ khí.

Cho nên, Sở quân triệt để rút lui rồi.

Trịnh Phàm hít sâu một hơi, nói:

-Hầu gia, chờ trong chốc lát đi.

Loại cảm giác này, Trịnh bá gia còn muốn tiếp tục hưởng thụ trong chốc lát, phiêu phiêu, thật phiêu phiêu!

Tĩnh Nam Hầu không nói cái gì, vẫn cùng Trịnh Phàm nhìn cảnh tượng Sở quân lui lại.

Gió đêm từ tới, thổi qua hai người.

Đây rõ ràng là gió lạnh lẽo, lại khiến Trịnh bá gia cảm thấy ấm áp như xuân.

Trịnh bá gia không đi hỏi Tĩnh Nam Hầu, hắn làm thế nào?

Bởi vấn đề này, không cần thiết đi hỏi!

Bởi đáp án, Tĩnh Nam Hầu đã đã sớm nói với chính hắn.

Cho nên bản thân Trịnh Phàm cần thời gian.

Nhóm Ma Vương kỳ thực không thích quan hệ giữa chủ thượng và Tĩnh Nam Hầu lắm.

Bởi nhóm Ma Vương xem ra, Tĩnh Nam Hầu giống như một cục đá, đề lên đỉnh đầu bọn hắn.

Nếu nói Đại Yến là một mảnh trời màu đen, vậy Tĩnh Nam Hầu chính là tòa núi lớn che trời kia.

Ngươi có thể nghịch ngợm và chơi bời tùy tiện dưới núi cao, nhưng dãy núi lại có thể dễ dàng thả đá lăn xuống đề chết ngươi.

Người mù không chỉ một lần cảm khái qua, chỉ cần một ngày Tĩnh Nam Hầu vẫn còn, như vậy đám người bọn hắn phải làm thêm một ngày là trung lương của Đại Yến!

Đây là sự thật, sự thật không thể cãi lại.

Thực lực cá nhân khủng bố, năng lực dụng binh như thần, ngưng tụ quân tâm binh sĩ đáng sợ, loại tồn tại này chính là ác mộng của mọi đối thủ.

Rốt cuộc Sở quân phía trước đã triệt để lui lại.

Trịnh bá gia như trong mộng mới tỉnh, cơm tối không uống rượu, lúc này lại hơi hơi say.

-Hầu gia, ta về đi.

Hai người, rốt cuộc bắt đầu trở về.

Tĩnh Nam Hầu vẫn cưỡi Tỳ Hưu đi trước như cũ, Trịnh bá gia cưỡi ngựa theo phía sau.

Bọng dáng Tĩnh Nam Hầu vẫn vĩ ngạn như cũ, ngược lại Trịnh bá gia đi theo phía sau, thân hình bắt đầu hơi hơi đong đưa lúc lắc.

Tì Hưu dừng bước, không cần Trịnh bá gia thít chặt dây cương, lúc này chiến mã dưới háng cũng theo bản năng dừng bước.

-Mệt mỏi.

Tĩnh Nam Hầu hỏi.

Trịnh bá gia lắc đầu, nói:

-Hơi say.

Tĩnh Nam Hầu duỗi tay xao xoa lông mao dưới háng Tỳ Hưu, nói:

-Tiền đồ.

Trịnh Phàm “Ha ha ha” nở nụ cười, nói:

- Chỉ có tần này tiền đồ.

-Xuống dưới ngồi đi.

-Vâng, Hầu gia.

Tĩnh Nam Hầu xuống dưới, ngồi trên mặt đất.

Trịnh bá gia cũng xoay người xuống ngựa, ngồi bên cạnh người Tĩnh Nam Hầu.

Sau khi nhìn xung quanh, Trịnh bá gia hơi tiếc hận nói:

-Nếu ở đây có rượu và một ít trái cây khô, thì tốt rồi!

Tĩnh Nam Hầu nói:

-Có người sẽ đưa tới.

Xác thực có người đưa tới.

Người tới mặc giáp trụ xanh lá, dưới ánh trăng phản xạ ra ánh sáng khác thường, bộ dáng trung niên.

Tay trái người này xác theo một cái bao lớn, tay phải cầm theo hai bầu rượu.

Cách thật xa, hắn ngừng một chút, sau đó lại chạy chậm đi tới.

Trịnh bá gia ngay từ đầu còn hơi cảnh giác, nhưng chậm rãi cũng thả lỏng lại.

Đối phương chỉ là một người, mà bên cạnh Trịnh Phàm lại là Tĩnh Nam Hầu.

Nói trắng ra là, Trịnh Phàm thật sự không tin trên đời này có mấy người có thể giết hắn trước mũi Tĩnh Nam Hầu.

Người vừa tới là người Sở, hắn đi đến chỗ cách Tĩnh Nam Hầu và Trịnh Phàm mấy trượng, hơi cong eo, nở nụ cười, nói:

-Uống chút gì đó? Ăn chút gì?

Tĩnh Nam Hầu không nói chuyện. Trịnh bá gia chủ động vẫy tay.

-Được rồi, tới đi.

Người Sở kia tới, hắn cũng ngồi trên mặt đất, hắn mở cái bao kia ra trước, bên trong chỉ có hai con gà chín và một ít hoa quả khô linh tinh khác, nhưng mùi thơm nức mũi.

Ngay sau đó, hắn lại mở hai vò rượu ra, mùi rượu lập tức phát tán bốn phía.

Sau đó, hai bắt đầu thử từng loại, uống mỗi vò rượu một ngụm.

Cuối cùng, hắn đem một vò rượu tới trước mặt Tĩnh Nam Hầu, lại đặt vò rượu cuối giữa hắn và Trịnh Phàm, hơi áy náy nói với Trịnh Phàm:

-Xin lỗi, nghe thủ hạ báo, Tĩnh Nam Vương chỉ mang theo một tên lính kiêng cờ bên người, cho nên ta cũng chỉ mang theo hai vò rượu, nếu huynh đệ không chê, ta và ngươi có thể uống chung?

Trong lòng Trịnh bá gia xuất hiện ưu thương nhàn nhạt.

Hắn cảm thấy, lúc trước Tĩnh Nam Hầu một người bức lui một quân, đây là một hình ảnh đáng để ghi nhớ.

Mà hắn chỉ là một kẻ đứng ngoài nhìn, thật không khác gì một tên lính cầm cờ.

-Không sao!

Cố nén cảm xúc, Trịnh bá gia rất dũng cảm giơ vò rượu lên, khóe mắt liếc Tĩnh Nam Hầu ngồi bên cạnh, thấy Tĩnh Nam Hầu có không có ý định ngăn cản, lúc này mới yên tâm lớn mật mà uống một ngụm.

-Thống khoái!

Buông vò rượu, Trịnh bá gia dùng ống tay áo xoa xoa rượu rớt trên miệng.

-Hào khí!

Tên người Sở này cũng bưng vò rượu Trịnh bá gia vừa đặt xuống kia, uống một hớp lớn.

-Ai.

Người Sở quay đầu nhìn về phía sau Trịnh Phàm, nói:

-Chủ lực quý quân thật không tới!

Trong giọng nói, hơi phiền muộn, cũng có chút tự giễu.

Nếu Tĩnh Nam Hầu một người xuất hiện, cố nhiên là Tam phẩm Võ phu đỉnh phong, nhưng vẫn như cũ không thể đủ dọa lui thiên quân vạn mã, nếu sớm biết như vậy, không nói trực tiếp điều động hai ngàn giáp sĩ xung phong liều chết, dùng mạng người điền chết vị Tĩnh Nam Hầu này, thật đáng tiếc!

Nhưng Sở quân không dám đánh cuộc, bọn họ cho rằng Tĩnh Nam Hầu xuất hiện là một loại thái độ, bởi vị Tĩnh Nam quân này thích xung phong đầu tiên nhất, mỗi khi cưỡi Tỳ Hưu xung phong, kỵ binh người Yến phía sau trong nháy mắt trở nên dũng mãnh không sợ chết.

Cho nên Sở quân nhận kém, từ bỏ doanh trại, lui.

Bởi ban ngày hôm nay đột tiến và khuếch trương, vốn tao ngộ đả kích đến từ Yến quân.

Uống rượu và ăn thịt thoải mái, vị tướng quân Sở Quốc này bắt đầu giới thiệu.

Hắn chắp tay đối với Tĩnh Nam Hầu, lại cười cười đối với Trịnh Phàm, nói:

-Gặp qua Tĩnh Nam Vương Đại Yến, kè hèn là Trung lang tướng Cấm quân Hoàng tộc Đại Sở, họ Cảnh, tên là Nhân Lễ.

Tĩnh Nam Hầu không dao động.

Cảnh thị có thể nói là đại quý tộc Sở Quốc, địa vị và lực ảnh hưởng không thua kém gì Khuất thị.

Lúc trước sứ thần Cảnh Dương được cử đi Yến Quốc đàm phán cũng là người Cảnh thị.

Thân là con em đại quý tộc, dám độc thân tới nơi này, còn mang theo rượu và thức ăn, hiển nhiên đã không màng sinh tử.

-------------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!