Bộ giáp trụ này tiêu hao không biết bao nhiêu công sức của Tứ Nương và Tiết Tam, nhưng đây là điều bắt buộc, ai bảo chủ thượng nhà bọn họ trên chiến trường toàn xui xẻo như vậy chứ?
Bên này, Tỳ Hưu khoác trên mình giáp vẩy cá còn chưa thần khí được bao lâu thì đã bị Trịnh Phàm vả cho một cái vào đầu.
Bốp!
Trịnh Hầu gia mắng:
- Con bê ham chơi, ngươi có biết thu lại cái đó phiền phức đến mức nào hay không?
Lúc này, Tỳ Hưu của Tĩnh Nam Vương vậy mà lại chủ động đi tới trước mặt Trịnh Phàm, dùng mõm nhẹ nhàng đụng Trịnh Hầu gia một cái, sau đó lại đổi chỗ cọ cọ.
Tỳ Hưu của Trịnh Phàm thấy thế, hơi thở lập tức dồn dập lên, trừng to đôi mắt thú!
Trái lại Trịnh Hầu gia rất hào phóng, đưa tay xoa xoa đầu Tỳ Hưu của lão Điền, nói:
- Đợi lần này trở về, ta sẽ kêu người chế tạo cho ngươi một bộ.
Nói xong, Trịnh Phàm nhìn về phía Điền Vô Kính.
Điền Vô Kính vươn mình ngồi lên, nói:
- Nó sẽ đến tìm ngươi.
...
Ngày hôm sau, mười ngàn quân trong đoàn Tĩnh Nam Quân xuất phát từ Lịch Thiên Thành, bọn họ hộ tống vương gia và Bình Tây Hầu Gia lên đường về Yến Kinh!
Gần như là cùng một ngày, ở phía Tây, nơi hoang mạc biên giới, Trấn Bắc Vương cưỡi lên Tỳ Hưu của mình, quay mặt trông nhóm người nhà đến đưa tiễn sau lưng, hắn cười cười, hô:
- Ông đây thèm gần chết rồi, đi, vào Kinh ăn vịt quay!
Tối đó, vị cửu ngũ chí tôn trong hậu viên kia không sợ cái lạnh chiều muộn, nhờ Nguỵ Trung Hà đỡ, đi lên toà lầu ngắm cảnh cao nhất trong hậu viên, nhìn khắp Đông Tây.
Sau đó, bệ hạ đã mệt mỏi, Ngụy Trung Hà bưng ghế tới, để bệ hạ ngồi xuống.
Bệ hạ ngắm phía Tây một chút, lại ngắm phía Đông một chút, cuối cùng, hai tay đặt lên đầu gối, nhẹ nhàng vỗ vỗ, nói:
- Sắp tới rồi.
- Vâng, bệ hạ, căn cứ vào tấu chương gần nhất, tính toán ngày tháng chắc nhanh thôi.
Yến Hoàng khẽ gật đầu nhìn Ngụy Trung Hà, lộ ra ý cười hiếm thấy từ sau khi vào ở tại hậu viên, nói:
- Đêm hôm qua trẫm mơ một giấc mơ y như thật.
Thấy ý cười trên gương mặt Yến Hoàng khi nói về mộng, Ngụy Trung Hà cười, lập tức quỳ phục xuống, nói:
- Có phải bệ hạ mơ thấy tường thụy? Nô tài chúc mừng bệ hạ.
Giấc mộng của đế vương, ác mộng chính là báo hiệu, mộng đẹp chính là tường thụy.
Thiên tử, thiên tử, thiên chi tử, tự có thiên ý bảo hộ!
Hành động đó của Ngụy Trung Hà cũng phù hợp với quy củ trong cung, đương nhiên, việc này cần nghe lời đoán ý.
Yến Hoàng lên tiếng nói:
- Trẫm mơ thấy Lương Đình đến tìm trẫm đòi đùi gà ăn, trẫm không cho, hắn còn muốn đánh trẫm. Sau đó, trẫm gạt Lương Đình, nói nhà họ Điền gia lớn nghiệp lớn, trong nhà chưa bao giờ thiếu sơn trân hải vị, bèn lừa Lương Đình cùng trẫm lẻn vào Điền gia ngắm con gái Điền thị.
Nói tới chỗ này, ý cười trên mặt Yến Hoàng càng thêm sâu sắc, tiếp tục:
- Đúng lúc tình cờ gặp được Vô Kính, hắn chỉ vào trẫm và Lương Đình mà mắng. Mắng hai chúng ta là hai tên háo sắc, không biết lễ nghi. Ngươi nói xem có buồn cười không, Vô Kính tuy còn nhỏ tuổi, nhưng khi đó thực ra hắn đã nhận ra trẫm, buổi hội đại triều, hắn theo phụ thân hắn Điền gia gia chủ đã từng kính rượu cho Thái tử là trẫm. Ngươi đoán xem, sau đó va chạm như thế nào?
Ngụy Trung Hà lập tức đầy mặt tò mò hỏi:
- Ồ, bệ hạ, sau đó va chạm như thế nào?
Thực ra, trong lòng Nguỵ Trung Hà có chút cay cay, bởi câu chuyện này hắn đã sớm nghe qua bệ hạ kể từ lâu rồi.
Nhưng bệ hạ hiện tại, vẫn kể một cách say mê như cũ.
- Trẫm sai Lương Đình đánh cho tiểu tử Vô Kính kia một trận ra trò, đánh đến hắn mặt mũi sưng húp, kinh động cả con gái Điền thị đi ra, ha ha. Sau đó,
Lương Đình nói với trẫm, có lẽ hắn cũng chỉ có thể đánh ngã Vô Kính một lần đó, từ giờ trở đi, sợ là không còn cơ hội nữa rồi.
Trẫm chỉ vào Lương Đình, cười nói:
- Ngươi muốn đánh cứ đánh, không cần nể mặt trẫm, cho dù là tiểu cữu tử của trẫm, một khi không nghe lời, nên sửa gáy lúc nào thì sửa gáy. Lại nói, tiểu cữu tử không phải chính là dùng để đánh sao?
- Kết quả Lương Đình nhìn trẫm, gương mặt ngượng nghịu đến gần như ửng hồng, cuối cùng không nhịn được cười nói:
- Đại huynh, có lẽ sau này ngươi phải đối xử với đại tẩu tốt hơn một chút nữa. Tiểu cữu tử này của ngươi thế nhưng không dễ chọc đâu. Trước đó ta phải dùng toàn lực mới miễn cưỡng đánh gục được tiểu tử đó. Hắn mới lớn bằng nào? Ước chừng, đời này thực sự chỉ có một cơ hội để đánh hắn như vậy thôi, vì ngày sau sợ là hoàn toàn đánh không lại.
Yến Hoàng kể xong, khoé mắt có chút ươn ướt. Ngụy Trung Hà lập tức lấy khăn tay ra, cẩn thận từng li giúp bệ hạ lau khóe mắt nhưng bị Yến Hoàng đẩy ra.
Yến Hoàng vừa dùng ngón tay của chính mình quệt khóe mắt vừa tiếp tục cười ha hả nói:
- Nhìn xem, chẳng phải là đánh không lại thật sao, ha ha.